Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2588:

Tầng thứ chín Ma thành, Thanh Vi thành.

Nơi gọi là Thanh Vi thành, hình dáng giống như một đỉnh núi bằng phẳng, vô cùng rộng lớn, hơn nữa còn lộ ra sự nghiêm túc và yên tĩnh khác thường. Ở chính giữu là tháp đá cao ngàn trượng, nơi đó chính là tháp trấn thủ Bát Hoang, Cửu Thiên tháp. Nơi đó, có mây mù vờn quanh, uy thế khó lường. Đỉnh tháp chạm vòm trời, thỉnh thoảng lại có cửu sắc chớp động. Cửu tinh liên châu dị tượng và đủ loại sắc màu khác, giống như mặt trời, chậm rãi xua tan bóng tối, lại dần dần trở nên mông lung.

Hai bóng người nhảy xuống ngọn núi bằng. Trong đó, người đàn ông trẻ tuổi khoác áo xám bận rộn giương mắt dò xét chung quanh. Còn người đàn ông trung niên thì lùi lại phía sau hai bước, dáng vẻ mập mờ, tiếp tục nịnh nọt nói:

- Lâm Tôn, Tại hạ không tiện đi cùng nữa, xin cáo từ trước.

Lâm Tôn, đương nhiên chính là Lâm Nhất, mà vị tu sĩ trung niên kia, lại chính là Minh Đạo.

Lâm Nhất ra vẻ rộng lượng nói:

- Hôm nay, xem như ngươi đã lập được đại công.

Minh Đạo nghe vậy thì vô cùng hớn hở.

Nhưng đúng lúc này, Lâm Nhất chợt quay đầu lại nói:

- Ngươi và Bính Phàm, trên vai đều gánh trách nhiệm. Hắn thì dốc hết toàn lực, nhân chí nghĩa tẫn. Còn ngươi thấy nguy liền phản bội, bỏ đá xuống giếng, không sợ lương tâm khó mà bình an sao?

Minh Đạo đang định chắp tay cáo từ, nghe thấy vậy thì cả người liền giật bắn, thong dong nói:

- Đó không phải là thấy nguy liền phải bội, mà là cải tà quy chính. Tại hạ cũng đề cao chính nghĩa như Lâm Tôn, cũng không vì tư lợi mà buông thả...

Lâm Nhất nghe vậy thì dường như cũng hiểu được, nói:

- Đúng vậy! Có bao nhiêu hành động tư lợi đều dương danh chính nghĩa để làm chứ. Bản tôn cũng không hề ngoại lệ...

Minh Đạo lập tức lúng túng, nói quanh nói co, không bằng không nói.

Lâm Nhất khoát ống tay áo, nhấc chân tiến lên trước mấy bước.

Minh Đạo thở phào một hơi, lập tức quay người rời khỏi Thanh Vi thành.

Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, bước đi bồng bềnh, giống như là đang nhàn nhã dạo chơi, chỉ là vẻ mặt của hắn lại không được tốt, giống như đang không ngừng đắn đo suy nghĩ. Sau một lát, hắn một thân một mình lướt qua ngọn núi bình rộng lớn, khi chỉ còn cách Cửu Thiên tháp chừng ba mươi trượng thì chậm rãi dừng chân lại. Gió nhẹ vờn qua, ống tay áo của hắn nhẹ nhàng phấp phới.

Mây mù mờ ảo, ngưng trệ bất động, tình hình chung quanh cự tháp vẫn như vậy. Dễ dàng thấy được, trong vòng ba mươi trượng chung quanh tháp, đầy rẫy cấm chế.

Lâm Nhất chần chờ một cái, liền lật tay lấy ra một miếng Ngọc phù, thuận thế tiến lên trước. Từ bên trong màn mây mù cấm chế dày đặc, có một đường khe hở nho nhỏ lặng yên không một tiếng động chậm rãi tách ra. Hắn tiến lên dò xét, tiếp tục tiến về phía trước.

Chỉ sau một lát, phía sau màn mây mù đã hiện ra một cửa tháp đóng chặt.

Trong hai mắt của Lâm Nhất, huyết quang mơ hồ, âm dương trọng đồng chậm rãi xoay tròn. Bất chợt, thân hình của hắn khẽ động, mạnh mẽ nhấc chân đá mạnh một cái. Hào quang lập lòe, một tiếng “phanh trầm đục vang lên. Hắn đã đạp cửa mà vào. Nhưng chuyện cũng không dừng ở đó, hai tay của hắn đảo nhanh, chín đạo pháp lực đến từ Hàng Yêu thuật phóng ra, cuốn ngang mặt tháp.

Vào lúc này, đột nhiên có một giọng nói già nua, kinh hãi thốt lên:

- Buông lão thân ra...

Tầng một Cửu Thiên tháp, rộng mấy trăm trượng. Mái vòm ở trên cao có tinh thần lóe sáng, chung quanh là bốn vách tường ngọc bích. Mà trên mặt đất, ở chính giữa tháp phòng có một lão bà bà gương mặt nhăn nheo đang khoanh chân ngồi đó. Người kia, thần sắc mỏi mệt, khí tức suy yếu, rồi lại cố nhấc thanh ma kiếm, chém loạn chém xạ. Tiếc rằng, chín đạo pháp lực quấn thân bà ta lại quá mức rắn chắc, cường đại, dù cho bà ta có giãy giụa đến đâu cũng không thể nào thoát được.

Bà ta thấy mọi sự cố gắng đều là tốn công vô ích, thì đành âm thầm oán hận, sau đó mang theo dáng vẻ hung ác, cất chất giọng khàn khàn nói:

- Tại sao Minh Đạo tiểu bối lại dẫn ngươi đến chỗ này. Chẳng lẽ Ma thành có biến, Bính Phàm đâu rồi...

Lâm Nhất nhanh chóng ra tay chế trụ người trong tháp, kế đó mới thản nhiên đáp đất.

Lúc trước, Minh Đạo đứng trên cổng thành, bày ra bộ dạng kính cẩn đứng đợi, nhìn thì giống như hành động tùy ý, nhưng kỳ thật là muốn mật báo tranh công nịnh nọt. Trong lúc âm thầm truyền âm bẩm báo, gã đã nói rõ, một trong chín đại cao nhân Ma Tu, Phục Linh đang ở trong Cửu Thiên tháp bế quan chữa thương.

Lâm Nhất vừa nghe thấy vậy, thì giật mình hốt hoảng không thôi.

Nếu như chín đại cao nhân đều đang ẩn núp trong thành, hơn nưa lại đột nhiên bạo khởi chất vấn, thì chắc chắn đám cao thủ Thiên Hoang sẽ không kịp trở tay, tai vạ đến nơi. May mà Ma thành thất thủ cũng không phải là điều giả dối gì. Mà ở lại trong thành cũng chỉ có một vị cao nhân Ma tu mà thôi. Chuyện phía sau như thế nào thì khó mà biết được. Muốn biết được ngọn nguồn thì cần phải đến gặp Phục Linh mới có thể tra ra manh mối.

Chuyện này không thể không kể đến Minh Đạo. Bất kể là khi trước, lúc đối mặt với Lăng Đạo, Thanh Diệp, hay là hôm nay, đối đầu với Thiên Ninh, Tiên Khí thì hắn luôn như cá gặp nước, quả thật là có chỗ trọng dụng. Dù cho năm đó đã hủy diệt bí cảnh, hay là trước mắt lại bán rẻ Phục Linh thì đều vừa vặn thành toàn cho Lâm Nhất, hơn nữa trước mắt xem như đã nhận được sự thưởng thức của Lâm Tôn. Cứ thế an thân an phận mà sống, tuy có sa chân bẩn thỉu, thức thời, hèn hạ này nọ... nhưng mà còn ai có thể bêu rếu gã nửa chữ đây?

- Bính Phàm bay đầu, Minh Đạo quy hàng, vạn chúng quy thành, hôm nay, Ma thành đã đổi chủ!

Lâm Nhất thờ ơ, đảo mắt nhìn lão phu nhân đang mệt mỏi nằm bệt trên đất kia, sau đó lại ngẩng đầu nhìn lên cao, nỗi lòng lạo xạo, khó hiểu.

Mà phía trên đỉnh tháp, tinh thần vẫn đang xoay tròn, phát sáng rực rỡ. Mà con đường câu thông các tầng cự tháp sớm đã biến mất không thấy đâu nữa. Có lẽ, ngàn vạn năm sau, theo sự xuất hiện của Cửu Tinh liên châu mà Thượng cổ ảo cảnh còn có thể mở ra một lần nữa.

- Ngươi dám dẫn người đánh Ma thành?

Tay chân Phục Linh đều đã bị trói chặt. Pháp lực bị quản chế, không thể nào động đậy được. Mà trong hốc mắt sâu, trên gương mặt xấu xí đầy nếp nhăn lại lộ ra vẻ không thể nào tin được. Giọng nói của bà ta có chút run rẩy, gấp giọng quát lên:

- Một tiểu bối như ngươi lại dám có dã tâm bừng bừng. Ngươi có tài đức gì... Thật sự là càn rỡ...

Lâm Nhất nhíu mày, chợt cúi đầu nhìn xuống. Lạnh nhạt nhìn lão phu nhân bộ dạng có chút điên cuồng đứng cách hắn chừng mười dặm, nói:

- Lâm mỗ vô đức vô năng, chẳng qua là mây mắn đã cứu được mạng của chín vị cao nhân Ma tu mà thôi. Lâm mỗ không có chí lớn, lại bị cưỡng ép phải khoác lấy danh xưng người đứng đầu Ma thành. Tu vi của Lâm mỗ rất bình thường, La Thiên Thái Thanh cảnh giới không đáng để nhắc đến. Bản lĩnh của Lâm mỗ rất tệ, giết chết Cửu Huyền, đoạt được Thiên Hoang chỉ là trùng hợp. Mà ngươi kính ta một thước, ta kính ngươi một trượng...

Hắn nói đến đây thì hơi dừng lại một chút, kế đó lại như nước chảy mây trôi, nói tiếp:

- Nếu như chín vị cao nhân Ma tu vong ân phụ nghĩa, hơn nữa còn có lòng tham không đáy vậy thì Lâm mỗ cũng không ngại trở về Ma thành, đoạt lại hết thảy những thứ mà chư vị đã đoạt được.

Cả người Phục Linh đã bị trói chặt. Từng đạo pháp lực lộn xộn, lấp lánh hào quang, gần như là bao trùm toàn bộ thân thể của bà ta, nhưng lại khó có thể che lấp được nét mặt dữ tợn kia. Phục Linh khó có thể tin được, thốt lên:

- Ngươi thật sự giết chết Cửu Huyền, tu đến La Thiên cảnh giới...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free