Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2579:

Nhưng mà, có đôi khi, vốn có thể miễn tội chết cho người ta, nhưng lại bởi vì thế mà máu tanh văng khắp nơi. Tiên đạo như vậy, quả thật có chút không chịu nổi.

Lâm Nhất nhoẻn miệng cười, thở dắt ra một hơi, sau đó lại quay đầu nhìn về phía ba sư huynh muội đang đứng giữa sườn núi Yêu Tổ phong, chắp tay, mở miệng nói:

- Chuyện ở đây đã xong, cáo từ!

- Đợi đã!

Theo tiếng, ba bóng người lao vội đến. Trong đó, Giác Phách càng lo lắng gấp bội, gã vừa thở gấp từng hơi, vừa đưa tay ngăn hắn lại:

- Lão đệ, ngươi giết tu sĩ Ma thành, sao có thể cứ đi như vậy...

Lâm Nhất vẫn lạnh nhạt như trước, đưa mắt nhìn chung quanh.

Mấy trăm bóng người từ bốn phương tám hướng bay đến gần, nhưng lại không dám tiếp cận gần quá, chỉ có thể dừng chân lại ở phía xa, chừng mấy ngàn trượng nhìn nhau. Ai cũng bày ra vẻ kinh sợ, lại phấn khởi không thôi.

- Lần này Ma thành bị trọng thương, thế tất sẽ không chịu bỏ qua. Nếu như lão đệ đi rồi, Yêu Hoang ta sẽ khó tránh được vận rủi...

Lâm Nhất nghe vậy thì kinh ngạc quay đầu:

- Xin chỉ giáo cho! Chẳng lẽ kiếp nạn của Yêu Hoang là do Lâm mỗ gây nên?

- Chẳng lẽ không phải?

Đứng cách hắn một quãng chừng mười trượng, Giác Phách ổn định lại thân hình, nói năng hùng hồn, miệng phun đầy lý lẽ:

- Yêu Hoang ta tuy gặp đại nạn, nhưng sinh cơ vẫn còn. Mà lão đệ giết mười ba vị cao thủ Cảnh Sa, hiển nhiên là đã bức Yêu Hoang ta vào tuyệt cảnh...

- Vậy tiếp theo nên thế nào?

Lâm Nhất khẽ nhíu mày, nhìn hai người khác đứng bên cạnh Giác Phách.

Đấu Tương cúi đầu lẳng tránh, trong thần sắc có chút bất mãn. Mà Thiên Tinh thì ngượng ngùng vô cùng, chỉ biết áy náy cười cười.

- Lão đệ nên ở lại, thay thế sư huynh của ta trở thành Chí Tôn Yêu Hoang. Nếu không làm vậy, Yêu Hoang chúng ta khó mà tránh thoát được hiểm nguy.

Sau khi Giác Phách nói toẹt ra dụng ý thật sự, thì lại thở gấp vài cái, rồi lùi lại phía sau một bước, giống như trút được gánh nặng, khom người nói:

- Lão đệ có nguồn gốc rất sâu với Yêu Hoang ta, hơn nữa tu vi cao cường, vượt quá tưởng tượng. Trong lúc sinh tử tồn vong, kịp thời hiện thăn ngăn chặn sóng dữ, kính xin lão đệ đừng từ chối...

Đấu Tương chần chờ một chút, cũng lên tiếng:

- Lâm lão đại, huynh đệ cam nguyện đi theo sát cánh...

Thiên Tinh cũng lộ rõ vẻ chờ mong, nài nỉ nói:

- Lão đại, ở lại đi.

..

Trong nháy mắt này, từ phái xa xa cũng truyền đến tiếng gọi của nhiều người:

- Lâm Tôn...

Lâm Nhất nhìn lên trời, thở hắt ra một hơi, chợt lắc đầu.

Giác Phách này từ đầu đến cuối đều không nói gì, tại thời điểm mấu chốt thì lại dây dưa không tha. Cuối cùng, đơn giản chỉ là muốn kiếm chỗ lợi cho nhà mình mà thôi. Mà việc đã đến nước này, Lâm Nhất cũng không tiện so đo với gã.

Nhưng mà, để Lâm mỗ kế nhiệm vị trí Chí Tôn Yêu Hoang có lẽ là do Tất Kháng đứng sau bày mưu tính kế. Mà giờ này khắc này, loạn nổi lên khắp nơi, toàn bộ Hồng Hoang đều rơi vào thế bấp bênh. Lâm Nhất đâu có thời gian để chỉnh đốn cục diện rối rắm của Yêu Hoang. Chưa nhổ được mầm tai họa ngày nào thì Bát Hoàng còn chưa được an bình ngày đó...

Lâm Nhất trầm ngâm một lát, không đáp mà hỏi ngược lại:

- Sau khi Thiên Trữ, Thiên Ninh rời khỏi Yêu Hoang đã dẫn người đi về hướng nào rồi?

Giác Phách nhìn chung quanh, khoát tay áo. Phía xa xa vang lên một trận xôn xao ầm ĩ, sau đó rất nhanh liền im bặt. Gã đắn đo một chút, rốt cuộc lại phun ra một câu:

- Không thể suy đoán!

- Lâm mỗ cũng đã tự có suy đoán!

Lâm Nhất không đợi Đấu Tương, Thiên Tinh lên tiếng, đã vội nói:

- Sau khi Thiên Trữ, Thiên Ninh quét sạch Yêu Hoang, sao có thể buông tha cho Thiên Hoang. Mà nếu như Lâm mỗ trở về muộn một bước, Thiên Hoang chắc chắn sẽ giẫm vào vết xe đổ của Yêu Hoang...

Hắn vung tay lên, nghiêm túc nói tiếp:

- Bất kể là Thiên Hoang hay là Yêu Hoang, một khi xảy ra kiếp nạn, Lâm mỗ tuyệt đối đều không đứng ngoài quan sát. Nói đến đây thôi, không cần đưa tiễn.

Giác Phách thấy Lâm Nhất đã quyết định đi, hơn nữa còn rất hợp tình hợp lý, nhất thời không tiện giữ lại, đành khó xử nói:

- Lão đệ không có ở đây, chỉ sợ đến lúc đó nước xa khó cứu được lửa gần..

Lâm Nhất nhếch miệng nở một nụ cười lạnh, ngạo nghễ nói:

- Vậy thì diệt mồi lửa, chấm dứt hậu hoạn!

Hai mắt Đấu Tương sáng ngời, chắp tay nói:

- Lão đại, huynh đệ khẩn cầu đồng hành!

Thiên Tinh không chịu rớt lại phía sau, kích động lên tiếng:

- Còn có ta...

Lâm Nhất chưa kịp lên tiếng thì Giác Phách đã cuống quít ngăn lại, nói:

- Lâm lão đệ, ngươi đã sớm nói với đại sư huynh của ta, ngày sau sẽ không động đến căn cơ của Yêu Hoang, trọn đời không làm kẻ địch của Yêu Hoang...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free