Vô Tiên - Chương 2580:
Đấu Tương ngồi bên cạnh hồ nước trong sơn cốc, lặng yên nhấc bình uống rượu. Trên gương mặt đen thui của y vẫn còn thấy rõ mấy vết bầm tím, trong dáng vẻ chán chường có thêm mấy phần buồn bực.
Trong hồ nước, bọt nước xoay tròn, mấy con cá lớn vẫn đang nhởn nhơ chơi đùa. Chung quanh, trên sườn núi là cỏ xanh tươi tốt, gió núi thổi qua, đung đưa phiêu động. Phía xa xa hơn là ngọn núi xanh um, trời cao cô đơn lạnh lẽo.
Sơn cốc thì vẫn là sơn cốc, chỉ là sự vui vẻ náo nhiệt, cùng mùi thơm thịt nướng cá canh nồng nặc trước đây đã không còn nữa. Hay là nói, chính cái loại huynh đệ khăng khít, ở chung vui vẻ này mới chính là cái khiến người ta hướng về.
- Sư huynh! Thương thế của ngươi chưa lành, nên bế quan mới phải, vì sao lại một mình uống rượu, buồn phiền vậy?
Thiên Tinh từ phía xa bay đến, bồng bềnh rơi xuống đất. Trong tay nàng còn cầm một cành liễu, vô cùng buồn chán đập đập lên mặt hồ, khuấy đảo mặt nước. Sóng nước lăn tăn, mấy con cá vội vàng né tránh. Nàng bật cười “ha ha sau đó tự biết mình thất thố, liền quệt quệt cái miệng nhỏ nhắn, nói:
- Nhị sư huynh thật sự là tảng đá cứng, vững chắc không lung lay, nếu không có huynh ấy khăng khăng ngăn cản, thì ta đã sớm theo Lâm lão đại đi ra ngoài rồi...
Tại sao nhị sư huynh Giác Phách lại ngăn cản Thiên Tinh? Chẳng phải là sợ Lâm Nhất sẽ kéo đi của Yêu Hoang mất một người sao? Gã chỉ muốn trông coi Yêu Tổ Phong, mong đợi đến người Yêu Hoang cường thịnh lần nữa. Hành động lần này có lẽ là thuân theo lời dạy của thầy, mà có ai dám khẳng định là không tự lừa mình gạt người đây? Hơn nữa, Đại sư huynh vì đã nhìn thấu nên cũng đã rời đi. Yêu Hoang rơi vào tuyệt cảnh, đã rét vì tuyết còn lạnh vì sương. Cứ tiếp tục bảo thủ, không chịu thay đổi, chỉ biết trông chờ vào người khác thì tiền đồ sẽ càng lúc càng xa vời...
Thiên Tinh đi đến bên cạnh Đấu Tương, vứt bỏ cành liễu, chắp hai tay sau lưng, loạng chà loạng choạng, ra vẻ vô tình mà nói:
- Ài, thật sự là không thú vị, chẳng bằng dạo chơi bốn phía, tiêu khiển một chút...
Đấu Tương giương mắt thoáng nhìn qua, hờ hững đáp:
- Yêu Hoang bị thương, bạo loạn chưa bình, làm sao có thể tự tiên đi xa...
Lúc y lên tiếng, hai tay giãn ra, trong tay xuất hiện một hàn băng màu đen dày hơn một thước, dài chừng một trượng.
Thiên Tinh chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, chột dạ nói:
- Ừm! Ta chỉ thuận miệng nói mà thôi, đàn của sư huynh cũng không phải là vật bình thường...
Đấu Tương vân vê hàn băng, nói:
- Đây là Huyền Băng bàn ngọc, vốn định cầu Lâm lão đại luyện chế một phen, ai ngờ...
Y còn chưa nói xong câu đã thở dài một hơi.
Thiên Tinh ngồi bên cạnh, chợt nhoẻn miệng cười yếu ớt, lên tiếng an ủi:
- Sư huynh chớ ưu sầu. Đợi Yêu Hoang yên ổn thêm một chút, tiểu muội sẽ cùng huynh đi tìm Lâm lão đại cũng chưa muộn...
Đấu Tương chần chờ một chút, lại nói:
- Nhị sư huynh không đồng ý...
Thiên Tinh hách cao cằm, nhướng mày, bộ dáng vô cùng điêu ngoa, bốc đồng...
....
Thiên Hoang.
Minh Nhai vịnh.
Đình cỏ hư hao bên bờ biển đã được tu sửa lại như band dầu, bốn chữ cái được khắc trên đình trụ cũng đã được khắc lại lần nữa. Đột nhiên nhìn lại, bốn chữ “Minh Nhai Hiểu Nguyệt giống như có thêm mấy phần gian nan vất vả.
Nhưng mà, cách đó chừng mười dặm, bên bờ biển có rất nhiều đình cỏ khác được dựng nên. Còn có rất nhiều tu sĩ ngồi ở bên trong đàn hát, dáng vẻ từng người, ai nấy cũng đều dương dương tự đắc.
Trong đó, có một đình cỏ có tên rất lịch sự, tao nhã, cũng chỉ ngắn gọn hai chữ - Thiên Âm.
Mà khác với nhưng chỗ khác, nơi này tụ tập lại rất nhiều tu sĩ, cũng là nơi náo nhiệt nhất. Bởi vì, thứ nhất là ở đây gần với Minh Nhai cấm địa, nên thường xuyên có cao nhân lui tới. Thứ hai là bởi vì cái tên của đình cỏ.
Đám đạo hữu Cốc Đan Tử túm tụm lại đây, chưa đến một lát liền muốn rời đi. Mà bốn năm người đàn ông trung niên tu vi Phạm thiên thì lập tức đưa tay ngăn cản, hơn nữa còn kiệt lực khuyên bảo.
- Cốc đạo huynh, hôm nay khó khi ngồi lại với nhau, lại nói xem nguồn gốc giữa ngươi với Lâm Tôn...
- Cốc ông chủ, huynh đệ chúng ta thế nhưng là khách hàng cũ của Vạn Hương đường của ngươi, theo lý phải gần gũi một chút...
- Cốc đạo hữu an tâm một chút, chớ vội! Nơi này có Minh Nhai Tiên Tử, còn có Thiên Âm ảo diệu, vui thú vô song...
- Nói hay lắm! Ngày hôm nay vì sao không thấy tiên đâu? Cũng không nghe thấy tiếng đàn?
Một đám tu sĩ bảy mồm tám lưỡi, đàm tiếu với nhau, bàn tác về thiên tư tuyệt sắc của Minh Nhai Tiên Tử, cùng với tiếng đàn tuyệt vời vô song của nàng. Suốt hai tháng nay, vị tiên tử kia thường xuyên xuất hiện trong đình cỏ Minh Nhai Hiểu Nguyệt. Lúc nàng xuất hiện, tiếng đàn sẽ nhẹ nhàng vang vọng, tiếng đàn thánh thót, điềm nhiên, làm người nghe si mê, trầm luân quên mình. Kết quả là, ở trên bờ biển liên tiếp dựng lên rất nhiều đỉnh cỏ, người người đều đổ xô đến đây để nghe đèn, ngắm cảnh.
- Chư vị, chư vị, Cốc mỗ còn phải tiến đến Cửu Long trì xử lý công chuyện, quả thật không tiện phân thân, thứ lỗi không tiếp được...
Cốc Tử Đan và Vạn Hương Đường của y, từ lâu đã đi theo các gia hào cường Giới Linh dảo đến Minh Nhai. Hiện tại, vốn dĩ muốn đi đến Cửu Long trì, lại không ngờ bị một đám đạo hữu gặp được, liền bị túm lại chỗ này giải bày một phen. Mà y hoàn toàn không hề hào hứng với phong cảnh nơi này, chỉ muốn thoát thân rời đi. Y chắp tay, nói với đám người đang ngăn trở mình:
- Nhất thời vui thú thì không sao, nhưng chọc giận Tiên Nô đạo hữu cùng hai vị tiền bối Lão Long, Hổ Đầu, thì chỉ sợ các vị không chịu nổi...
Tiên Tử mà mọi người truy cầu, chính là Tiên Nô. Cứ mỗi sáng sớm, hoặc là chạng vạng tối, nàng sẽ đến ngồi trong đình cỏ gảy đàn. Minh Nhai vịnh cũng có không ít nữ tu, mỗi người đều xinh đẹp thoát tục, nhưng làm sao so sánh được với tiên ảnh yểu điệu và Thiên Âm uyển chuyển nơi này. Đương nhiên, thân phận không hề tầm thường của nàng càng làm cho người ta kinh sợ ao ước, lại ngưỡng mộ vô cùng.
Nàng chính là đệ tử của Lâm Nhất, còn là nữ đệ tử duy nhất. Nếu như có thể thân cận được một chút thì quả thật là một cơ duyên trời ban.
Đương nhiên, Cốc Đan Tử lại tự biết thân biết phận tuy rằng y có quen biết với Lão Long và Hổ Đầu, nhưng cũng không dám đi quá giới hạn. Y cũng biết đám đạo hữu này nịnh nọt mình là vì còn có dụng ý khác, nên thẳng thừng mở miệng khuyên bảo. Thấy mọi người có chút khiếp đảm, y lập tức bắt lấy cơ hội thoát thân, còn không quên quay đầu cảnh cáo:
- Tiên Tử không hề có suy nghĩ khinh nhờn, chư vị tự trọng....
Cốc Tử Đan bỏ lại mọi người, xuyên qua lan can khúc khuỷu, tiến vào bờ biển, rồi vội vàng tung người bay lên, tiến thẳng đến Cửu Long Trì. Lúc đi rồi, y vẫn không nhịn được mà quay đầu nhìn lại.
Trên đỉnh núi Minh Nhai, Tiên Nô lẳng lặng khoanh chân ngồi đó.
Ánh mắt nàng thờ ơ nhìn bóng lưng ngày một xa của Cốc Tử Đan, sau đó lại nhìn tiêu đồng trên đầu gối. Nàng vốn định đến đình cổ để gãy đàn, ai ngờ lại bị đám tu sĩ kia làm cho cụt hứng. Mà Vô Huyền chi khúc này vang lên, tri âm ở đâu....