Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2578:

- Nghe nói Cổ Hải đảo có Thần khí được xuất bản. Ngay sau khi Phục Linh trưởng lão biết được việc này bèn đã sai người đi dò xét. Tiếc rằng, tộc nhân Cổ Hải đảo hồ đồ ngu xuẩn, dám lấy cái chết để chống lại. Kết quả là, Phục Linh trưởng lão nổi cơn thịnh nộ, nên đã hạ lệnh tiêu diệt mấy nghìn tu sĩ và phàm trên trên đảo, không còn một người. Để tránh lộ tin tức ra ngoài, hành động này cũng là hợp tình hợp lý...

- Cũng là hợp tình hợp lý? Tùy ý lạm sát, thiên đạo không dung tha!

- Chuyện này... Cả đời ta tu đạo, chính là hành động nghịch thiên rồi, sao có thể không tha?

- Ngươi không sợ tổn hại thương hòa, hư hao đạo tâm...

- Ha ha, tại hạ không gặp được nhiều cơ duyên như Lâm Tôn, mà là dựa vào ngàn năm khổ tu, may mắn lắm mới đi đến được ngày hôm nay. Nên biết, thiên đạo vô tình, vốn nên vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn. Nếu như lo trước lo sau, trách trời thương dân, trái lại sẽ làm mất đi thực thú tu luyện, rơi vào vọng đồ. Lâm Tôn, ý của ngươi thế nào?

“...

- Sau khi chuyện vừa thành công thì vừa vặn gặp Đấu Tương Yêu Hoang dẫn theo nhiều người đến. Đó là một hán tử lỗ mãng, nhìn thấy Cổ Hải đảo một mảnh hỗn độn, liền không nói hai lời, muốn tìm đến Ma thành nói lý lẽ, nhưng không ngờ lại bị vây công, thế nên mới tử thương vô cùng nghiêm trọng, hơn nữa còn phải chật vật chạy thục mạng. Thiên Trữ, Thiên Ninh xem đó là sự khiêu khích, không thể bỏ qua, nên mới đến tận cửa để hỏi tội...

- Thật là như vậy?

- Khụ khụ... Thiên Ninh trưởng lão có nói: Hồng Hoang nhất thống, thiên hạ an bình...

- Nói như vậy, chuyện Thiên Trữ, Thiên Ninh đối phó với Yêu Hoang là sớm đã có tính toán trước, chỉ là mượn cơ hội lần này để làm mà thôi. Có lẽ, kế tiếp sẽ đến lượt Thiên Hoang...

“...

- Làm thế nào mà Tất Kháng lại trở thành con tin!

- Ma thành dẫn nhiều người đến, Yêu Hoang không chịu nổi một kích. Trong lúc sinh tồn diệt vong, Tất Kháng vội vàng chạy đến. Hắn thấy cao thủ động thiên Yêu Hoang đã hao tổn hết gần như không còn, đành phải chắp tay chịu thua, hơn nữa còn lập lời thề, từ nay về sau sát nhập Ma thành, không chống đối nữa. Về phần lý do hắn đi theo hai vị trưởng lão... Thì không thể biết được. Nhưng mà, bởi vì hắn quy hàng nên mới giúp Yêu Hoang mở ra một con đường sống.

- Chuyện liên quan đến Cổ Hải Thần khí, ngươi biết bao nhiêu?

- Cửu thiên môn kính, cô duyên vô thượng!

- Thiên Trữ, Thiên Ninh mang theo đám người Tất Kháng đi đâu rồi?

- Có thể là tuần tra bốn phương, hoặc là quay trở lại Ma thành, hoặc là...

- Hoặc là thẳng hướng Thiên Hoang!

- Suy đoán mà thôi, cũng chưa chắc chắn! Mà ta chính là lão nhân Ma thành, khó được tin tưởng...

- Nói cũng đúng! Ngươi và Phàm Trành cũng không đến nơi đến chốn bằng Nhạc Phàm, Đài An.

- Ngươi... Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn giết ta hay sao? Cảnh mỗ là một cao thủ động thiên hậu kỳ, tu vi lịch duyệt đều vượt mức bình thường, bất kể là chinh phạt bốn phương hay là kết bạn đồng hành thì đều rất hữu ích...

- Lâm mỗ sớm đã lập lời hứa, ngươi, Bính Phàm và Phục Linh nhất định phải đền mạng cho Cổ Hải tộc! Vả lại, đạo bất đồng bất tương vi mưu...

- Ngươi... Lời lẽ sai trái! Đại đạo ngàn vạn, trăm sông đổ về một biển, có gì khác nhau...

- Sở tu của Cảnh Sa ngươi chính là ký thành chi đạo, là đạo của người khác. Mà Sở tu của Lâm mỗ lại là đạo của chính mình. Tuy nói vô cùng đơn giản, nhưng là độc nhất vô nhị.

....

Trên không trung, Lâm Nhất lặng yên đứng đó. Hắn giống như là đang trầm tư, hoặc là đang đắm chìm vào trong trời đất, thản nhiên quên mất đường về.

Bên trong sơn cốc, Huyền Thiên kiếm trận vẫn còn đang nổ vang từng trận. Mười hai vị động thiên cao thủ vẫn còn đang không ngừng giãy giụa. Bốn vị Thiên Sát khôi lỗi thì chậm rãi xoay tròn quanh kiếm trận rộng mấy trăm trượng, để đề phòng có người đến phá trận, chặn giết kịp thời.

Phía xa xa, chung quanh đỉnh núi, rất nhiều tu sĩ Yêu Hoang cũng không ẩn nấp nữa, bọn hắn giống như đẩy tan sương mù, từng người một thần sắc phấn khởi.

Trước cửa đại điện của Vạn Yêu chi tổ, ba sư huynh muội kia cũng vừa vui mừng, vừa kinh sợ, mỗi người một nỗi lòng khác nhau.

Cảnh Sa đột nhiên biến mất khỏi hư không cũng không phải là vô duyên vô cớ, rõ ràng là bị thần thông chế tạo. Mười hai vị tu sĩ Ma thành cũng bị giam cầm ở trong kiếm trận. Mà Lâm Nhất không động thì thôi, vừa động đã lập tức một mẻ hốt gọn đối phương. Thủ đoạn nhanh như lôi đình, lại thần uy khó lường như vậy, quả thật khiến cho người ta xem thế là đủ rồi.

Sau thời gian một chén trà, mọi người vẫn còn trố mắt không thôi.

Đúng vào lúc này, Lâm Nhất đứng giữa không trung đột nhiên cúi đầu nhìn xuống. Bất chợt, hắn duỗi tay chỉ một cái.

Chỉ chớp mắt sau, kiếm trận phát sinh biến hóa. Kim mang nổ tung, ngàn vạn kim kiếm đột nhiên lao ra. Mỗi một thanh dài chừng ba thước, sắc bén, lập lòe. Hơn nữa còn hiện hữu khắp bốn phương tám hướng. Trong tích tắc đã biến một phạm vi tầm mười trượng thành tuyệt cảnh. Mà trong đó, hiện ra rõ ràng mười hai bóng người, từng người một mờ mịt, kinh hãi tột độ.

Lâm Nhất dừng lại một chút, trầm giọng nói ra:

- Bản Tôn đã nói trước, sống chết không cho phép may mắn. Chư vị lại ngoảnh mặt làm ngơ, không tiếc lấy thân thử nghiệm. Mà trời cao có đức hiếu sinh, luôn luôn mở một mắt lưới, người quy thuận thì sống, bằng không...

- Khụ khụ...

Đứng trước cửa Yêu Tổ đại điện, Giác Phách thấy một màn như vậy, không nhịn được mà ho khùng khục một hồi. Gương mặt gã nhăn nhúm thành một đoàn, giống như là thống khổ vô cùng. Nhưng vẫn cố làm ra vẻ, còn không quên nhìn về phía sư đệ sư muội bên cạnh liên tục lắc đầu, ý bảo không sao.

Căn bản là Đấu Tương cũng không phát hiện ra dị trạng của Nhị sư huynh, chỉ thầm hừ một tiếng, hai tay siết chặt, phát ra từng tiếng rắc rắc. “Lâm lão đại cái gì cũng tốt, chỉ có lải nhải dong dài là có chút không được hay.

Thiên Tinh thì đưa mắt nhìn, không nhịn được mà thốt lên:

- Đám Ma tu kia giết người vô số, đều là tội không thể tha...

Ở bên trong kiếm trận, mười hai vị Ma tu vẫn đang bàng hoàng, do dự. Mà đúng vào lúc này, mấy chữ “tội không thể tha đột nhiên truyền đến bên tai. Mọi người đột nhiên bùng nổ sự hoảng loạn, từng người một đều mượn cơ hội cưỡng ép phá vòng vây. Chỉ trong nháy mắt, kiếm quang lập lòe, từng trận nổ vang ầm ầm bốn phía.

Lâm Nhất đứng trên cao chừng trăm trượng, nhìn tình huống phát sinh của trận kiếm dưới chân. Hắn lại liếc mắt nhìn ba bóng người đang đặt chân trên dải đất bằng trước Yêu Tổ đại điện, hai tay lấp tức thúc giục pháp quyết, thôi động sát cơ.

Mười hai vị Ma tu dốc sức liều mạng lao đến bốn phương tám hướng, khiến cho ngàn vạn kim kiếm lắng lệ ác liệt trở nên tiêu điều không chịu nổi. Mắt thấy Huyền Thiê kiếm trận lung lay sắp đổ, đột nhiên một màn kim quang bùng lên. Trong nháy mắt kia, trăm trượng kiếm trận đột nhiên co rút lại, hơn nữa còn cấp tốc xoay tròn. Trước sau, nhiều nhất chỉ khoảng ba giây, kiếm trận bất chợt biến mất không thấy đâu nữa. Giữa không trung chỉ còn lại một cơn gió lốc màu vàng, lớn tầm mười trượng, kế đó còn có huyết nhục bắn tung tóe, còn có âm thanh la thét thê lương, bi thảm dần dần đi xa...

Thiên Tinh vội vàng nhìn về phía Giác Phách và Đấu Tương ra hiệu, hơn nữa còn đưa tay chỉ về phía không trung. Thấy hai vị sư huynh không để ý đến mình, nàng bèn ngẩng đầu lên nhìn không trung, trợn mắt há hốc mồm.

Nàng chỉ nói một câu mà thôi, vậy mà đã gây ra động tĩnh như vậy. Mười hai vị động thiên cao thủ, dưới sự xoắn giết của kiếm trận đều đã hóa thành bột mịn...

Cơn lốc màu vàng dần dần tản đi, cho đến khi một hạt bụi cũng không còn. Trong nháy mắt Huyền Thiên kiếm trận biến mất, một loạt chiếc nhẫn, pháp bảo từ giữa không trung rơi xuống sơn cốc. Người chết, đạo tiêu, rất nhiều phồn hoa, tất cả đều thuộc về bụi bặm.

Lâm Nhất vẫn lẳng lặng đứng đó, quanh thân cao thấp, không hề dính một chút sát khí nào.

Bất chợt, hắn lặng yên cúi đầu quan sát. Trong mắt, âm dương chớp động, giống như là đang nhìn luân hồi mở ra, tiễn đưa người chết, lại giống như là nhìn linh hồn chậm rãi tàn lụi.

Từ sau khi tu vi tăng lên đến động thiên hậu kỳ, uy lực của Huyền Thiên kiếm trận cũng theo đó mà phóng đại. Dùng kiếm trận để đối phó với cao thủ động thiên trung kỳ trở xuống, đối phương chỉ có một kết cục, tuyệt sát!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free