Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2577:

Tiếng cười của Cảnh Sa còn chưa tiêu tán hết, thì gã đã có phát hiện, cũng không dám lãnh đạm, vội vã lách mình trở ra, chỉ trong nháy mắt đã thoát ly hơn mười dặm, chật vật né tránh kiếm trận, lại bị bốn bóng người âm trầm xuất hiện cản đường đi. Gã vội vàng vung tay, đánh ra pháp quyết. Một chiếc búa tròn đen thui phá không mà ra, chỉ trong nháy mắt đã hùng hăng bổ về phía trước. Trong lúc nguy cấp, gã vẫn không quên quay đầu nhìn lại, liền thầm hô không ổn!

Mười hai vị thuộc hạ Ma thành vận khí không tốt, tất cả đều đã bị bao trùm trong kim quang kiếm trận.

“Oanh, oanh, oanh...

Hơn mười đạo lôi quang uy mãnh đồng thời tập kích xuống. Búa tròn dài mười trượng chưa kịp hiển uy đã bị đánh cho vỡ vụn.

Cảnh Sa rất muốn dạy dỗ mấy vị Thiên Sát Khôi Lỗi, lại sợ thân trũng vào vòng vây.

“Lâm Nhất kia đã động sát cơ, vì sao đến hiện tại vẫn đứng yên một chỗ, không hề động đây? Chuyện bất thường tất có quỷ kế, cẩn thận vẫn là hơn!

Cảnh Sa bất chấp an nguy của thuộc hạ, một lòng thoát khỏi khốn cảnh, không tính toán gì thêm. Gã dứt khoát bỏ qua bốn vị Thiên Sát khôi lỗi cản đường, quay người lao thẳng lên trời cao, bỏ chạy. Mà khi gã đã chạy được mấy ngàn trượng thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một thân ảnh mờ ảo, thúc giục lôi pháp, hung hăng bổ đến.

Phân thân của Lâm Nhất?

Cảnh Sa tế ra một đoàn hắc quang, đón đầu mà lên, bản thân gã thì nhân cơ hội đó trốn tránh. Chỉ là gã còn chưa kịp chuyển hưởng thì phía trước lại có một thân ảnh hư ảo đánh đến. Gã lại tiếp tục quay đầu, nhưng đã bị ba bóng người bao vây ở chính giữa, đường lui bị cắt đứt. Gã bị ép phải thúc giục tu vi, chỉ có thể toàn lực liều mạng. Còn thầm nghĩ: “Đối phương xưa không bằng nay, nhưng chưa hẳn đã cao hơn gã. Nếu như muốn lấy cứng đối cứng, ai thắng ai thua còn chưa thể biết được đấy.

Mà lúc này, Lâm Nhất từ đầu đến cuối vẫn luôn lẳng lặng đứng đó, chợt nhấc chân di chuyển.

Hắn nhấc chân, vượt qua màn kiếm trận đầy trời, chỉ trong nháy mắt, chỉ còn cách Cảnh Sa tầm mười trượng. Hắn không hề thi pháp, chỉ vung vẩy ống tay áo, đưa tay chụp một cái. Kế đó chỉ trong nháy mắt, một đoàn hào quang bay nhanh ra ngoài, bỗng nhiên hóa thành một tấm lưới rộng chừng ngàn trượng, nhanh chóng chụp đến, bao trùm lấy kẻ kia.

- Kết giới lực lượng? Không...

Cảnh Sa ở giữa vòng vây, luống cuống tay chân. Chợt thấy bản thể của Lâm Nhất bức đến, hơn nữa còn thi triển ra thần thông rất lạ lẫm. Gã vừa mới có suy đoán, đã lập tức kinh nghi bất định.

Đúng vào lúc này, có mấy đạo lôi quang kích thước bằng vạc nước ầm ầm nện xuống, ẩn chứa thiên kiếp chi uy, vô cùng cường đại, thế đến quá mức vội vàng, căn bản là khiến người ta không kịp chuẩn bị.

“Oanh, oanh, oanh!

Bên trong màn sấm sét điếc tai, chói mắt, Ma Vân mà Cảnh Sa tế ra để hộ thể lập tức chia năm xẻ bảy. Cho đến hiện tại, gã mới phát hiện tu vi của Lâm Nhất và mình là có chỗ chênh lệch. Cộng thêm, đối phương còn có ba phân thân ảo ảnh xuất hiện cản đường, lập tức mạnh yếu nghịch chuyển, không cách nào ứng đối. Gã khiếp đảm, không dám chiến, lúc nghĩ đến chuyện né tránh thì đã quá muộn. Chung quanh tràn ngập hào quang, trời đất biến đổi...

Trong sơn cốc, kiếm trận có phạm vi mấy trăm trượng vẫn lập lòe kim quang, không ngừng nổ vang. Mà ở cao trên không trung chừng mấy ngàn trượng, Cảnh Sa đột nhiên cùng ba phân thân ảo ảnh biến mất theo màn hào quang.

Chỉ còn lại một mình Lâm Nhất lăng không mà đứng, hai mắt khép hờ, thần sắc trầm ngưng.

....

Giữa một mảnh trời đất trắng xóa, Cảnh Sa lo sợ dò xét chung quanh.

Nơi này chỉ rộng khoảng nghìn trượng, nhưng lại dày đặc sương mù, khí cơ quỷ dị, chẳng khác gì đã rơi vào hỗn độn, thật khiến người ta không biết phải làm gì, vừa bất lực, vừa tuyệt vọng. Nơi này là chỗ nào? Chẳng lẽ là...

Trong lúc gã còn đang kinh ngạc, bàng hoàng thì đột nhiên, cách vị trí của gã chừng mười trượng một bóng người quen thuộc chậm rãi xuất hiện. Người kia khoác áo choàng xám, tóc tai rối bời, khóe miệng hơi nhếch lên, cùng hai hàng lông mày nhíu chặt. Đó không phải là Lâm Nhất thì là ai? Chỉ là dáng người của hắn có chút lập lòe, phiêu hốt, như thể hòa cùng một thể với trời đất phương này. Giống như chỉ cần hắn thở nhẹ một cái, là bốn phía đều biến hóa, không gì không làm được.

Cảnh Sa thấy người đến cũng không phải là chân thân của Lâm Nhất, rốt cuộc cũng bừng tỉnh đại ngộ, bàng hoàng nghẹn giọng thốt lên:

- Thiên địa kết giới...

Nguyên thần phân thân của Lâm Nhất bồng bềnh đứng đó, có chút tò mò đánh giá tình hình chung quanh, căn bản là không để ý đến Cảnh Sa đang luống cuống tay chân, mà tự nhủ:

- Thiên địa kết giới? Có lẽ là vậy, cũng không hẳn là thế...

Một trong Tam Thánh của Thiên Hoang năm đó, Côn Tà đã từng mượn nhờ Ma cốt để tu thành kết giới. Nếu như hắn ta không bị Long Phạm đánh cho trọng thương, chỉ còn lại một đám thần hồn thì thành tựu hôm nay thật sự là không thể đo lường được.

Cảnh Sa liên tục lắc đầu, khó có thể tin nói:

- Nghe nói, chỉ có Tam Hoàng năm đó mới có thể tu thành thiên địa kết giới, tái tạo càn khôn. Ngươi... Chẳng lẽ ngươi đã là La Thiên cảnh giới...

- Vậy thì thế nào...

Lâm Nhất nhàn nhạt đáp lại một câu, lại có chút vui mừng nói:

- Thủ đoạn giết người của bản tôn cũng không phải chỉ có một, mà dùng kết giới giam cầm thì là lần đầu thử dùng. Càn khôn tại ta, vạn vật tùy tâm...

Từ sau khi hắn đặt chân vào La Thiên Thái Thanh cảnh giới, ở bên trong khí hải cũng lớn nhanh giống như gieo xuống một hạt giống, bừng bừng sinh cơ, tuy yếu ớt, nhỏ bé, nhưng âm dương nảy mầm, thiên địa sơ sinh, hơn nữa còn theo sự tăng lên của tu vi mà chậm rãi phát triển. Đợi thêm một đoạn thời gian nữa, hắn sẽ giống như ma tu Ma giới, có được một phương thiên địa thuộc về riêng mình, vả lại còn khống chế càn khôn, chúa tể vạn vật, thoải mái hô phong hoán vũ, quấy đảo bốn phương. Nếu như được như nguyện, thì Tiên cảnh mà hắn truy tìm đã lâu không phải là ở ngay trong ngực bụng, ở trong hai tay hay sao...

Cảnh Sa hoảng sợ đứng yên tại chỗ, da mặt liên tục biến màu. Thấy Lâm Nhất đứng im lặng cách đó không xa, giống như là đang chần chờ do dự. Gã vội vàng tính toán, cũng không dám lãnh đạm, dứt khoát hất ống tay áo lên, khom người bái nói:

- Lâm Tôn! Tại hạ lạc đường biến quay lại, kính xin thu nhận, từ nay về sau mặc cho ra roi, sống chết không oán!

Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại, từ chối cho ý kiến, chỉ nhếch miệng, nhàn nhạt nói:

- Cho đến lúc này, ngươi còn tưởng rằng bản tôn sẽ bỏ qua cho ngươi.

Cảnh Sa ngồi thẳng dậy, kinh ngạc nói:

- Vì sao lại không? Cổ Hải đảo đã bị tàn sát không còn một mạng, cũng không phải là do lỗi của bọn họ mà là vì còn có nguyên nhân khác...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free