Vô Tiên - Chương 2576:
Thiên Quý cốc phạm vi vạn dặm, vô cùng rộng rãi. Ở chính giữa là Yêu Tổ Phong cao ngất, giống như nhất trụ kình thiên, có chút bắt mắt. Mà Yêu Tộc đại điện lại ở giữa không trung, hai bên giằng co, tình hình rất có sức thu hút. Bốn phía đỉnh núi, rất nhiều người vây lại, ngưng thần xem xét.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, thân mang y phục màu xám. Cũng không xa lạ gì, mà chính là Lâm Nhất đã từng sống ở Thiên Giao cốc. Nghe nói, giao tình của hắn với bốn vị Yêu Tôn là không tệ. Sớm có lời đồn, hắn là người đứng đầu Ma Thành, hôm nay sao lại tự xưng là Thiên Hoang Chí Tôn? Như vậy là sao? Hắn nên vị Yêu Hoang mà cưỡng ép lộ diện, thật quá mức tưởng tượng. Mà việc đã đến nước này, Yêu Hoang còn có thể cứu hay sao?
Trên dải đất bằng trước cửa Yêu Tổ đại điện, ba sư huynh muội bọn hắn, mỗi người một tâm trạng.
Giác Phách nhìn bóng người uy phong lẫm liệt giữa không trung, không nhịn được mà thở hắt vài cái. Gã đưa tay, vuốt chòm râu dài, nhưng lại không tự chủ mà run rẩy. Trong ánh mắt lộ ra vẻ thiết tha không hiểu thấu.
“Chỉ cần Lâm Nhất có thể cứu được Yêu Hoang từ trong biển lửa, cho dù phải cứ thế nhường vị trí Chí Tôn ta cũng không tiếc. Nhưng mà sau lưng Cảnh Sa là chín đại cao nhân Ma tu, chỉ cần sơ sẩy một chút thì sẽ ngọc nát đá tan. Mà Yêu Hoang trước mắt chỉ còn lại vài người yếu ớt, cũng không dám lỗ mãng...
Đấu Tương không kìm lòng được mà siết chặt nắm đấm. Chỉ là, y vừa ngẩng đầu, ưỡn cao ngực thì lại vô thức hừ thảm một tiếng, thắt lưng lập tức gập xuống. Hiển nhiên là động tác vừa rồi đã tác động đến vết thương, khiến y đau không chịu nổi. Tự đáy lòng y, âm thầm phát ra một tiếng gào rú nặng nề, trong lúc nhất thời, nét mặt của y càng trở nên dữ tợn.
Y chưa bao giờ trải qua sự nhục nhã như vậy, quả thật là sống không bằng chết, nhưng lại không thể chống lại, có khóc cũng không thể làm gì...
Mà Thiên Tinh thì nghiền chặt hai hàm răng, trong đôi mắt xinh đẹp có lửa giận lập lòe.
“Ba vị sư huynh, người thì nhẫn nhục, người thì già nua yếu ớt, người lại hữu dũng vô mưu, làm sao có thể uy vũ cái thế, nhiệt huyết như Lâm lão đại...
Chuyện chuyển biến quá bất ngờ, Cảnh Sa và đám thuộc hạ chung quanh gã không khỏi hai mặt nhìn nhau, đề cao cảnh giác.
Vốn định bức ép Lâm Nhất rời đi, ai ngờ được hắn chẳng những lớn tiếng dọa người, còn thốt lời kiêu ngạo, áp chế ngược bọn hắn. Hơn nữa còn không hề sợ hãi, trực tiếp bày ra tư thế muốn động thủ. Mà tất cả cao thủ Ma thành đều đã rời đi rồi, chỉ để lại hơn mười người ở lại, giữ nhiệm vụ quản giáo nơi này. Nếu như không có điều gì bất ngờ, thì tình hình cuối cùng ra sao, rất dễ dàng đoán được.
Rất nhanh sau đó, Cảnh Sa đã kịp trấn định lại tinh thần. Gã thấy Lâm Nhất nổi giận chất vấn mình thì không khỏi cười lạnh mấy tiếng, rồi nói:
- Lâm Nhất! Ngươi xen vào chuyện của người khác thì cũng không sao. Chỉ sợ là không ai cảm kích...
Trong suy nghĩ của gã thì đối phương chỉ là đang muốn phô trương thanh thế mà thôi.
Cách đó chừng ngàn trượng, Lâm Nhất vẫn lạnh lùng như trước, hắn trầm giọng nói:
- Xin chỉ giáo!
Cảnh Sa đưa tay vuốt râu dài, khẽ nheo nheo mắt, âm thầm cân nhắc xem, nếu như động thủ sẽ nắm được bao nhiêu phần thắng. Cũng không quên lưu ý đến bốn vị Thiên Sát Khôi lỗi đang xoay quanh ở phía xa.
Gã thoáng chần chờ một hồi, rồi mới lại lên tiếng:
- Yêu Hoang xâm lấn Trung Dã, khiến sinh linh Cổ Hải đảo đồ thán. Ma Hoàng ta phấn khởi phản kích, là hành động vì đạo nghĩa. Mà Yêu Hoang không chịu nhận tội, còn dựa vào địa hình hiểm yếu mà chống trả, nhưng vẫn khó mà ngăn nổi cơn thịnh nộ lôi đình này! Cuối cùng Tất Kháng chạy đến, chắp tay nhận thua! Hai đại trưởng lão chúng ta đã mắt nhắm mắt mở ban ân, ra lệnh cho hắn ta cùng với mấy vị Yêu Tôn lập lời thề, vĩnh viễn cũng không tạo phản. Chúng ta đóng ở chỗ này, chỉ là muốn bảo vệ một phương an bình, ha ha..
Cảnh Sa nói đến đoạn này, không nhịn được mà tự đắc cười vài tiếng, lại nói tiếp:
- Nếu như ngươi không tin lời ta nói, vậy thì không ngại, chứng thực ngay chỗ này.
- Nói hươu nói vượn, Đấu Tương ta chưa từng giết bất kỳ người nào của Cổ Hải đảo...
- Lớn mật! Đã thề, há có thể cho ngươi phạm thượng?
Đấu Tương nổi giận lên tiếng, lại lập tức á khẩu không nói được gì.
Cảnh Sa cũng không hề buông tha, tiếp tục nói:
- Tất Kháng đã thể hiện một lòng thuần phục, đang đi theo bên cạnh Thiên Ninh trưởng lão. Nếu như đám các ngươi dám có biểu hiện ngỗ nghịch, hắn chắc chắn không thể tránh được tội trạng...
- Bức hiếp con tin...
Lâm Nhất nghe vậy thì giật nãy, lập tức thốt lên một câu...
- Cũng không phải...
Cảnh Sa khoát khoát tay áo, nói:
- Tất Kháng cam tâm tình nguyện, chuyện này rõ như ban ngày. Giác Phách đạo hữu, ngươi nói xem có đúng không...
Không ai lên tiếng, gã càng đắc ý, lại nói tiếp:
- Lâm Nhất, ta đã nói rõ ngọn nguồn tình hình nơi đây rồi. Nếu như ngươi còn muốn mua danh chuộc tiếng, thì cũng hãy suy nghĩ lại thật kỹ. Chín đại cao nhân liên thủ, Lăng Đạo, Thanh Diệp còn phải bỏ thành mà chạy, ha ha...
Câu nói kia, nghĩa ngoài mặt chữ, hai vị Ma Tôn kia cũng không phải là đối thủ của Thiên Ninh, Thiên Khí. Lâm Nhất ngươi còn muốn lấy trứng chọi đá, thật sự là không biết sống chết!
Lâm Nhất đã tự có suy đoán của mình, cũng không muốn tiếp tục nhiều lời. Hắn nhìn Cảnh Sa, gật nhẹ đầu. Ánh mắt lại lướt qua hơn mười vị tu sĩ Ma thành có mặt ở đây, nói:
- Phục Linh, Cảnh Sa và Bính Phàm, ba người các ngươi lạm sát người vô tội, lại giá họa cho Yêu Hoang. Hành vi ti tiện như vậy, thiên đạo khó mà dung tha! Bản tôn đã nói trưởng, kẻ làm việc ác nhất định phải bị trừng phạm, tòng phạm vì bị cưỡng ép, không truy xét. Trong vòng ba giây, ai quy thuận thì sống, chống đối thì chết!
Hắn chậm rãi phun ra từng chữ một, không hề có khí tức sát phạt, giống như là đang giải quyết việc nhà, ngôn ngữ hiền hòa. Chỉ có trong đôi mắt là có âm dương chuyển động, thần sắc không rõ.
Trái tim Cảnh Sa đập mạnh một cú, sau đó lập tức đảo mắt nhìn chung quanh. Hơn mười vị thuộc hạ vẫn còn đang đảo mắt nhìn nhau, ai ai cũng mờ mịt, không biết phải làm gì. Chợt gã nghẹn ngào, cười vang lên:
- Ha ha! Lâm Nhất ngươi thật sự cho mình là người đứng đầu Ma thành, mở miệng thành pháp...
Nhưng đúng vào lúc này, giữa không trung đột nhiên có ngàn vạn kim mang nhẹ nhàng rơi xuống. Lũ lượt, lộn xộn thế không thể đỡ, sau đó lại bất ngờ hóa thành một đạo kiếm trận cường đại, kế đó là sát cơ lăng lệ ác liệt, phô thiên cái địa càn quét khắp mọi nơi.