Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2573:

Lâm Nhất thấy đối phương hiện thân, hai tay chắp lại, lạnh nhạt nói:

- Nhạc Phàm, Đài An, vốn dĩ hai người các ngươi nên đi theo Lăng Đạo, Thanh Diệp, tại sao lại lưu lạc đến tận đây?

Hai vị lão giả tàng hình ẩn nấp kia đúng là Nhạc Phàm và Đài An. Trong trận đại chiến ở Cưu Long trì, hai người bọn hắn cũng đến xem. Lúc Lăng Đạo, Thanh Diệp bị bại lui, trong lúc hỗn loạn đã không rõ hướng đi của nhau. Hôm nay, ngoài ý muốn gặp nhau, hoàn toàn là tình cờ. Nếu như không phải huyễn đồng tử phát hiện ra điểm bất thường thì mới vừa rồi hắn đã bỏ qua rồi.

- Ha ha...

Sắc mặt Nhạc Phàm vàng như nến, cười khan mấy tiếng. Mà Đài An thì vẫn khoanh chân ngồi đó, sau khi chắp tay thay lời chào thì trả lời qua loa:

- Lâm đạo hữu rốt cuộc cũng ngồi vào vị trí Chí Tôn, thật đáng mừng. Ngay cả tu vi cũng trở nên cao tham mạt trắc. Mà hai người chúng ta đã biến thành người không nhà để về, chỉ có thể phiêu bạt bốn phía, tình cảnh không thể chịu nổi...

Gã đưa tay vuốt bộ râu dài, trao đổi ánh mắt với người đồng bạn của mình, sau đó lại hỏi:

- Chẳng lẽ Lâm Tôn muốn tiến đến Ma thành?

Lâm Nhất nhếch môi cười, giống như là thừa nhận. Hai người kia tuy đã hiện thân, nhưng tu vi pháp lực vẫn bị ẩn giấu. Chắc là không muốn quá mức rêu rao, tránh cho cao thủ Ma thành phát hiện ra tung tích.

Nhạc Phàm rất có thiện ý nhắc nhở:

- Ha ha, hôm nay Ma thành bốn cửa đóng chặt, người ngoài khó có thể tiến vào, ngươi vẫn nên dẹp đường hồi phu đi...

Đài An thì trốn dưới gốc cổ tùng, biểu cảm mờ mịt không rõ, cũng gật đầu phụ họa theo:

- Đúng vậy! Chúng ta đã dạo quanh hơn một tháng, rốt cuộc kết quả vẫn vậy...

- A!

Lâm Nhất cảm thấy rất ngoài ý muốn, hỏi:

- Là vì nguyên do gì?

Nhạc Phàm và Đài An đều lắc đầu, ý bảo không thể trả lời.

Hai bên không có giao tình, trái lại còn là đối thủ, nếu như đã không bằng lòng thì kế tiếp, mỗi người chỉ có thể đi một ngã.

Lâm Nhất chớp chớp mắt, chợt trở nên trầm ngâm, rồi bỗng nhiên lên tiếng:

- Hai vị đã trốn ở đây hơn một tháng, chặn giết không ít đệ tử Ma thành, nếu như có thu hoạch, sao không chia sẻ một chút...

Nhạc Phàm hơi ngẩn ra, đưa mắt nhìn Đài An bên cạnh nói:

- Không có bằng chứng, chớ có suy đoán lung tung.

Hai người chúng ta, tốt xấu gì cũng đã từng là trưởng lão Ma thành, còn chưa đến mức lạm sát vô tình.

Lâm Nhất không cho là đúng, mỉm cười, lẩm bẩm nói:

- Có vị tiểu bối tên là Dương Giáp đã khai báo, có lẽ chẳng không phải giả đâu. Mà hai vị có lạm sát hay không thì không liên quan gì đến Lâm mỗ cả. Lâm mỗ chỉ là cảm thấy hiếu kỳ, Thiên Ninh, Thiên Khí đi đâu rồi...

Nếu như Ma thành bốn cửa đóng chặt, thì nhất định là đã có biến cố. Mà cũng dễ dàng thấy được, có lẽ lúc này, trong thành không có cao thủ tọa trấn.

Nhạc Phàm chợt nói:

- Tên tiểu bối kia còn sống không được bao nhiêu ngày, nên hai người chúng ta mới mở một mắt lưới, thả hắn rời đi. Ai ngờ, đã bị Lâm Tôn nhìn rõ mọi việc, ha ha...

Gã thấy không cách nào giấu giếm nữa, chỉ có thể cười khan hai tiếng, chỉ là cái cách gọi Lâm Tôn cũng không hề có ý cung kính, trái lại giống như một loại trêu chọc hơn.

Lâm Nhất nhướng mày, giọng điệu trở nên thờ ơ, nói khẽ:

- Năm đó, Lâm mỗ dốc sức chiến đấu với ba người Cửu Huyền, Lăng Đạo và Thanh Diệp còn được. Hiện tại, cùng hai vị luận bàn một phen, không biết thắng bại thế nào...

Đây là khiêu khích! Không, đây là cưỡng bức áp chế! Năm đó, hắn đã giết chết Cửu Huyền, bức lui Lăng Đạo, Thanh Diệp, chuyện rõ như ban ngày. Hôm nay càng thêm cao thâm mặt trắc, dù cách nhau trăm trượng, nhưng thần thức cũng khó mà dò xét được. Ai lại dám đơn giản động thủ với hắn chứ.

Nhạc Phàm và Đài An nghe vậy thì đều biến sắc. Trong đó, Nhạc Phàm vội vàng đứng dậy, khoát tay nói:

- Hai lão huynh đệ chúng ta cũng xem như từng đánh với Lâm Tôn vài trận, tự hỏi cũng không phải sinh tử ân oán gì. Hôm nay có duyên gặp lại nhau, không ngại bẩm báo rõ...

Lâm Nhất quay người sang chỗ khác, lặng yên đưa mắt nhìn về phía xa.

Nhạc Phàm nhún nhún đầu vai, ra vẻ thản nhiên nói:

- Một tháng trước, cao thủ Ma thành tụ quần xuất thành, nghe nói là để tiêu diệt kẻ trộm xâm lấn, sau đó dưới sự dẫn dắt của Thiên Trữ, Thiên Ninh đã trùng trùng điệp điệp thẳng tiếng Yêu Hoang. Hai người chúng ta rảnh rỗi lạc đến tận đây, tùy ý hỏi thăm một phen, ai ngờ Ma thành lại đóng chặt bốn cửa. Lại chạm mặt mấy vị Phạm Thiên tiểu bối, thế nên mới cứu được Dương Giáp kia...

Lâm Nhất không đợi Nhạc Phàm nói hết lời, đã đột nhiên quay đầu lại hỏi:

- Nói đúng chứ...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free