Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2572:

- Lúc Thần khí thượng cổ được xuất bản, đã khiến cho toàn bộ Cổ Hải đảo chấn động một thời. Mã Nguyên thấy việc quan trọng, nên đã một mình đem giấy thần khí, căn bản không muốn chia sẻ. Ta muốn thưởng thức một phen, nhiều lần năn nỉ nhưng khó mà như nguyện...

- Thần khí là vật di truyền của tổ tiên, là Thánh Vật ở trong tôc, làm sao có thể để một mình hắn độc chiếm? Tộc quần hưng thịnh là chuyện lớn, càng không thể để một mình hắn lộng quyền.

- Trong lúc ta buồn bực khó tiêu nên đã tiết lộ chuyện này cho mấy vị đạo hữu có quan hệ tốt ở Ma thành, chỉ là muốn tìm kiếm sự giúp đỡ, đến cưỡng ép một chút mà thôi...

- Mà mấy vị đạo hữu kia lại không kín mồm kín miệng, cuối cùng chuyện đã lọt đến tai mấy vị tiền bối trong Ma thành. Ta lập tức bị bắt đến để tra hỏi thật giả. Ta không vượt qua được cám dỗ, nên đã nói ra tình hình thực tế. Đối phương thèm khát thần khí, nên đã dẫn người xâm lấn Cổ Hải Đảo. Mã Nguyên dù có gần chết cũng không chịu bỏ cuộc, dùng pháp trận liều chết chống đỡ. Cả hai bên đều có tổn thất, nhất thời giằng co triền miên...

- Ai ngờ đối phương lại có viện trợ, chính là ba vị cao nhân động thiên hậu kỳ. Trong đó có một lão bà bà, tên là Phục Linh, là Ma tu Đại Vu. Cảnh Sa và Bính Phàm đều là trưởng lão Ma thành. Đặc biệt là vị Đại Vu kia, tính tình có chút khó lường. Thấy Mã Nguyên không chịu khuất phục, đã nổi cơn thịnh nộ, quét sạch Cổ Hải đảo. Dù là người phàm trần, hay tu sĩ, là nam hay là nữ, từ già cho đến trẻ con đều bị chém tận giết tuyệt...

- A... A... Vốn tưởng rằng thần khí xuất bản chính là dấu hiệu của thịnh vượng, lại không ngờ được phải nghênh đón tai ương diệt tộc. Đều là tại ta hành động theo cảm tính, bị lòng tham quấy phá, thật là hổ thẹn với liệt tổ liệt tông, chết trăm lần cũng không đủ... Chết trăm lần cũng không đủ...

Ở trong sơn động, Dương Giáp vẫn co quắp ngồi bệt trên mặt đất. Lúc y mở miệng kể lại, không nén được sự bi ai mà giọng lạc hẳn đi, nước mắt không ngừng rơi.

Đúng cách đó khoảng năm sáu trượng, sắc mặt của Lâm Nhất đã phát xanh.

Thần Khí chính là ngọc bàn được cất giấu trong Cổ Hải thạch bi năm đó – Cửu Thiên Giám. Mã Nguyên cẩn thận, đó cũng không phải là lỗi gì lớn, đơn giản là làm việc có chút bất công mà thôi. Còn Dương Giáp lòng dạ nhỏ mọn, mới là căn nguyên của mọi chuyện. Nên biết rằng, một khi người ngoài biết được sự tồn tại của thần khí, thế tất sẽ kinh động bốn phương. Chuyện này liên quan đến Cửu Thiên đồ kính, sức dụ hoặc vô cùng kinh khủng, đủ để khiến người ta liều lĩnh.

Nhưng mà, vốn tưởng rằng chuyện này có lien quan đến Lăng Đạo và Thanh Diệp, vậy mà không thể tưởng tượng được là đã trách oan cho hai vị Ma đầu kia. Mà Cổ Hải Tộc phải đón nhận hạo kiếp ngập trời, Dương Giáp khó mà tránh được tội trạng. Đầu sỏ chính thức gây ra chuyện này là Đại Vu và trưởng lão Ma Thành. Có lẽ, Thiên Ninh, Thiên Khí mới là chủ mưu sau lưng chuyện này.

Hai vị trưởng lão, bảy vị Đại Vu, đều đã vượt qua bao nhiêu hoạn nạn, bởi vì hai bên luôn ủng hộ, hơn nữa còn đồng lòng lục lực nên mới may mắn chạy trốn được, tái thế làm người. Mà cũng chỉ có chín vị cao nhân này mới có thể phát điên, sát phạt trắng trợn phá hủy một nơi đang đẹp đẽ như vậy. Tàn khốc, vô tình, coi thường sinh tử nhưu vậy, thật sự là đã đạt đến trình độ cao nhất rồi. Nếu như không kịp thời ngăn chặn lại, ngày sau chẳng phải Hồng Hoang sẽ bị đá Ma tu kia chà đạp dưới chân hay sao...

- Lâm tiền bối, tại hạ nói ra tình hình thực tế rồi thì phải làm sao đây? Ha ha...

Dương Giáp cười thảm hai tiếng, lẩm bẩm nói:

- Cố Hải tộc nho nhỏ, nói diệt liền diệt. Ma thành thế lớn, khó có thể rung chuyển...

Y nói đến đoạn này lại tiếp tục cằn nhằn, có lẽ chỉ là muốn thổ lộ một phen. Cũng không phải là y không tin lời hứa của Lâm Nhất mà đây là một cách để trấn an bản thân. Trong hiểu biết của y thì Ma Hoàng và Ma thành thật sự quá mức cường đại. Chuyện báo thù hoàn toàn là si tâm vọng tưởng, hắn chỉ có thể cam chịu số phận mà thôi.

Lâm Nhất thấy Dương Giáp thần sắc khác thường, cũng không suy nghĩ nhiều nữa, mở miệng hỏi:

- Nếu như toàn bộ tộc đã bị diệt sạch thì vì sao ngươi may mắn thoát khỏi? Ma thành đã cướp được Cửu Thiên giám hay chưa.

..

- Tại hạ may mắn tránh được, nhưng thần hồn sớm đã bị giam cầm. Chỉ vì trên đường gặp được hai vị trưởng lão Ma thành, nên mới ngoài ý muốn thoát khốn, quay trở về nơi này. Về phần Cửu Thiên Giám, cũng không cần nhiều lời nữa...

- Trưởng lão Ma thành?

- Đã từng là vậy...

- Ài, sớm biết trước sẽ phải hối hận thế này thì ta sẽ không làm! Lâm tiền bối, tiễn đưa ta một đoạn đường...

- Ngươi...

“Phanh.

Trong lúc hai người còn đang nói chuyện, Dương Giáp đột nhiên véo thủ quyết. Chỉ trong nháy mắt kia, thân thể y lập tức phát ra một tiếng nổ trầm đục, tai mũi miệng lập tức chảy máu. Cả người y chậm rãi gục xuống, hiển nhiên là người chết đạo tiêu. Hai mắt y vẫn trợn tròn, nhìn chằm chằm vào hàng linh bài trên bàn đá, giống như là lời sám hối cuối cùng.

Lâm Nhất ngăn cản không kịp, giật mình đứng đó.

Dương Giáp dằn vặt trong sự hối hận, không muốn sống nữa, vậy mà trực tiếp phá vỡ cấm chế thần hồn trong cơ thể, dùng cái chết để chuộc tội. Mà đối với y mà nói, đây cũng không phải là một loại giải thoát...

Nội tâm Lâm Nhất đột nhiên tăng thêm mấy phần buồn bực, không nhịn được mà than dài một tiếng, lập tức quay người đi qua đi lại trong sơn động. Sau một hồi, hắn mới chậm rãi dừng chân, hơn nữa còn tiện tay bắn ra một đám hỏa diễm.

Trong nháy mắt, thi hài của Dương Giáp lập tức hóa thành tro tàn, chỉ còn lại một chiếc nhẫn nằm trên mặt đất, cô linh bên trong lộ ra sự cô đơn lạnh lẽo khó tả.

Lâm Nhất vung ống tay áo cuốn một cái, chiếc nhẫn kia ung dung bay lên. Hắn nhẹ nhàng nắm vào trong tay, quan sát tường tận, sau đó chợt tiến đến trước vài bước, đặt lên bàn đá, sau đó chậm rãi quay người rời đi. Lúc sắp đi khỏi, hắn còn quay đầu nhìn lại một lần.

Từ lúc bước vào chỗ này, hắn hết lần này đến lần khác gặp phải chuyện ngoài ý muốn, khiến cho nội tâm bối rối vô cùng. Con người vốn là vậy, Lâm Nhất hắn đương nhiên cũng không phải quân tử cao thượng gì. Hiện tại, hắn rất thờ ơ với chiếc nhẫn này, cũng không có hứng thú xem xét. Giống như chỉ cần mở ra một chút, thì hắn lại phải đối mặt với một đoạn hồi ức kinh hoàng, lạ lẫm. Cuộc đời Dương Giáp đến đây là kết thúc, hắn việc gì phải cứ phải khiến mình trầm luân trong tĩnh lặng như vậy...

Lâm Nhất tế cấm pháp ra, phong bế cả sơn động, một lát sau thì liền lách mình rời khỏi đỉnh núi, kế đó lên như diều gặp gió, chỉ trong nháy mắt thân đã ở trên không trung cao vạn trượng. Quay về với biển cả rộng lớn, nội tâm hắn mới khoan khoái, dễ chịu hơn một chút. Hắn giương mắt nhìn chung quanh, cứ thế thẳng tiến đến Ma thành Trung Dã.

Dương Giáp chết rồi, Cổ Hải nhất tộc từ nay về sau tiêu vong. Mà Lâm Nhất cũng không khinh người gạt mình, lời hắn đã nói hắn nhất định làm.

Phục Linh Đại vu, cùng với hai vị trưởng lão Cảnh Sa và Bính Phàm. Ba người bọn hắn đã lòng dạ độc ác như vậy, thì đừng chất thiên đạo tuần hoàn, báo ứng khó chịu.

Còn có Thiên Ninh, Thiên Khí, bọn họ đã từng là cao nhân khiến Lâm Nhất kính ngưỡng. Nhưng, hai người bọn hắn, chỉ vì muốn để Ma tu thế lớn, dã tâm bừng bừng, muốn làm gì thì làm vậy thì Lâm Nhất nhất định sẽ không đứng ngoài mà nhìn.

Mấy canh giờ sao, hành trình tiến về Ma thành đã đi được hơn phân nửa.

Lâm Nhất rời khỏi biển rộng, men theo núi non chập chùng tiếp tục tiến về phía trước. Lúc hắn chạy đi còn không quên âm thầm tính toán.

Lần này đến Ma thành là trực tiếp đến nhà người ta nói lí lẽ hay là gián tiếp kiểm chứng hành vi phạm tội của đám người Phục Linh? Trực tiếp đến nhà, lời nói bất hòa khó tránh được trở mặt. Gián tiếp kiểm chứng chỉ sợ đêm dài lắm mộng.

Lâm Nhất xẹt qua không trung, để lại một đường bóng xám nhàn nhạt. Thế đi của hắn rất gấp rút, rồi đột nhiên vòng vèo quay ngược trở lại. Lượn quanh một vòng một ngọn núi tươi xanh. Một khắc sau, hắn đột nhiên dừng chân, trong đôi mắt, huyết sắc lập lòe. Hắn nhìn về phía đỉnh núi cách chỗ mình khoảng trăm trượng, nói:

- Hơn hai mươi năm không gặp, hai vị thật sự là nhàn nhã!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free