Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2571:

Lâm Nhất do dự một hồi, rốt cuộc cũng men theo cửa động đi xuống. Vì tránh để đối phương phát hiện, hắn đã nhanh chóng ẩn thân đi. Cửa động cao hơn một người bình thường, có thềm đá vòng qua vòng lại, dẫn xuống dưới, cho đến điểm đến thì độ sâu cũng đã đạt đến mấy trăm trượng. Hắn yên lặng không một tiếng động dừng chân, sau đó giương mắt quan sát, đánh giá, ngạc nhiên vô cùng.

Đây là một sơn động rộng khoảng chừng mươi trượng, được bày trí ngăn nắp, hiển nhiên là do khắc đục mà thành. Ngoại trừ giường đá, bàn đá, ghế đá ra thì bên trong động còn bày một bàn thờ ngọc thạch, phía trên bày trí hơn mười tấm linh bài, trước bàn thờ, còn có một vị lão giả đang quỳ rạp trên mặt đất...

Mặc dù Cổ Hải tộc không có cao thủ tiên đạo, nhưng động phủ của bọn họ đều được che giấu rất kỹ. Giống như sơn động trước mắt này, nếu như lúc ở trên đỉnh núi hắn không tập trung chú ý thì căn bản là không thể phát hiện ra trong lòng núi còn ẩn giấu một động phủ khác. Mà lúc Tất Kháng, Thiên Tinh bế quan, có thể thoát được một kiếp có lẽ cũng là vì lý do này.

Nhưng mà, vốn tưởng rằng nơi này đã biến thành tử địa, không còn bất kỳ mạng sống nào, lại còn có người may mắn sống sót, hơn nữa còn không phải là người xa lạ nào khác. Vị lão giả đang quỳ rạp trên mặt đất kia chính là một trong các trưởng lão của Cổ Hải tộc – Dương Giáp.

Lúc Lâm Nhất phát hiện ra, đã lập tức muốn hiện thân hỏi thăm.

Đúng vào lúc này, Dương Giáp đang dập đầu bái lạy trước các linh bài đột nhiên chậm rãi nâng người lên, sau đó lại không có chút lực lượng nào mà ngồi bệt xuống. Tự mình lẩm bẩm, giọng điệu vô cùng hối hận:

- Đều là vãn bối bất hiếu vậy nên mới dẫn đến tai ương diệt tộc, chết trăm lần cũng không đền được tội... Chết trăm lần cũng không đền được tội...

Y buồn bã, tuyệt vọng, nước mắt rơi lã chả.

Lâm Nhất tiếp tục ẩn nấp, tình cờ bắt gặp tình cảnh này, khiến hắn không khỏi bàng hoàng tột độ.

Kiếp nạn của Cổ Hải tộc vậy mà là do Dương Giáp gây ra?

- Hải Cổ nhất tộc ta, Cô Huyền hải ngoại, không tranh quyền thế, truyền thừa hơn ngàn vạn năm chưa đoạn tuyệt, lại bởi vì vãn bối nhất thời bị lòng tham làm mờ mắt mà rước lấy tám ngày đại họa, òa...

Dương Giáp vừa thút thít nỉ non vừa nhấc tay bấm niệm phát quyết, bày ra tư thế muốn tự tử, thở dài nói:

- Vì ta mà từ trên xuống dưới, trong tộc không còn ai sống sót, vãn bối không dám may mắn...

Thấy vậy, Lâm Nhất vội vã thốt lên:

- Đợi đã!

Dương Giáp đột nhiên cứng đờ, chậm rãi quay đầu, lúc này mới thấy bên trong sơn động chợt xuất hiện một bóng người áo xám quen thuộc. Sau một hồi kinh ngạc, tay vẫn giữ chặt pháp quyết, uể oải ngồi bệt xuống, nản lòng thoái chí nói:

- Hóa ra là Lâm tiền bối, đứng lại...

Lâm Nhất hiện thân, tiến về phía trước, chợt thấy đối phương không cho phép tới gần, khi chỉ còn cách đối phương chừng năm sáu trượng thì đành phải dừng bước. Còn vội vàng hỏi:

- Dương Giáp, mau nói cho rõ ràng, là ai đã hạ độc thủ, tại sao ngươi lại dẫn đến tai ương diệt tộc?

Dương Giáp nước mắt giàn giụa, dáng vẻ đau buồn tuyệt vọng, chỉ là trong ánh mắt lại hiện lên một tia hối hận nồng đậm. Y nhìn Lâm Nhất, lặng lẽ lắc đầu, hiển nhiên là không muốn nói nhiều.

Lâm Nhất cảm thấy bất đắc dĩ, rồi lại cảm thấy càng hoài nghi hơn, phất tay nói:

- Lâm mỗ cảm động và nhớ nhung ân tình khoản đãi của Cố Hải tộc, tuyệt đối sẽ không đứng ngoài nhìn mọi chuyện. Có gì ngươi hãy nói rõ ngọn nguồn, ít nhất ta sẽ không để cho bọn gian tặc nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật...

Dương Giáp ảm đạm thở dài:

- Đa tạ Lâm tiền bối... Nhưng mà, tộc của tại hạ đã vì tại hạ mà chết hết, sao có thể bảo ngươi rước họa vào thân...

Trong mắt của y, Lâm tiền bối đã từng vào đảo lẩn trốn hai mươi năm trước nên lặng lẽ rời đi mới phải, bởi vì hắn cũng là người khó bảo toàn bản thân.

Lâm Nhất gật nhẹ đầu, thẳng thắn, thành khẩn nói:

- Dương Giáp, chỉ cần ngươi nói rõ tình hình, mặc kệ chuyện có liên quan đến Lâm mỗ hay không thì Lâm mỗ đều muốn trả lại cho Cổ Hải tộc ngươi một cái công đạo!

Hắn thấy Dương Giáp vẫn cứ ngồi bệt, không nhúc nhích cựa quậy, thì đành thở dài buông ống tay áo, chậm rãi nói:

- Nếu như Lâm mỗ đã giết được Cửu Huyền, lại từng giao thủ với hai đại Ma đầu, Lăng Đạo và Thanh Diệp thì thật sự là không sợ rước họa vào thân nữa...

Chủ động gánh vác ân oán phân tranh với hắn mà nói chỉ là thêm một chuyện mà thôi. Đã làm vì đạo nghĩa, vì lương tâm, hắn không thể không như vậy. Nếu hắn không đeo mối thu của Cổ Hải tộc trên lưng thì cảnh giới khó mà bình an được, về sau, tiên đồ cũng xem như sẽ dừng chân ở đây.

Nhưng mà, Cửu Huyền bị giết – chuyện này nói ra, khiến người ta quá mức kinh sợ. Nên nhớ rằng, Thiên Hoang biến đổi, chỉ mới qua hai mươi năm, tuy có lời đồn đãi truyền ra ngoài nhưng lại khó phân biệt thật giả.

Dương Giáp kinh ngạc nhìn Lâm Nhất, trong thần sắc có chút do dự. Bất chợt, rốt cuộc y cũng chậm rãi lên tiếng...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free