Vô Tiên - Chương 2570:
Tinh Không thâm sâu, biển rộng mênh mông.
Một manh mây trắng thổi qua, giữa không trung trên biển chậm rãi hiện ra một bóng người áo xám. Hai tai hắn chăp sau lưng, đầu ngẩng lên nhìn trời. Ánh mắt lại khép hờ, giống như đang đón gió, hoặc là đang tập trung lắng nghe từng trận sóng biển được gió cuốn theo.
Thần thức lui tới tuần tra, không bị trói buộc, xẹt qua trời cao rồi len lỏi khắp toàn bộ Trung Dã Tinh vực. Non xanh nước biết, rừng cây rậm rạp, từ tu sĩ, phàm nhân cho đến chim bay cá nhảy, tất cả đều hiện ra trước mắt Lâm Nhất rõ mồn một.
Trung Dã Tinh vực rất rộng lớn, có thể so sánh với Giới Nội Tiên vực năm đó. Mà hiện tại, thần thức của Lâm Nhất rất cường đại, muốn biết được muôn màu muôn vẻ, chỉ cần khẽ động tâm niệm một cái.
Lâm Nhất chậm rãi mở hai mắt ra, thần sắc vẫn có chút mờ mịt như trước.
Bên trong bảo châu khảm ở chuôi kiếm Kim Long kiếm, vậy mà có cấm chế, niêm phong bảo tồn một đám thần thức ấn ký. Bất kể là Long Phạm hay là Lão Long thì đều chưa từng phát hiện ra bí mật ở trong đó. Xem ra, là vì tu vi của hai người bọn hắn còn có chỗ khuyết thiếu. Hiện tại, lại bị Lâm Nhất dùng tinh huyết cưỡng ép mở ra. Tuy có chút ngoài ý muốn nhưng cũng khá là hợp tình hợp lý.
Chỉ là thần thức ấn ký đã bị phong cấm quá lâu, nên khó có thể tồn tại lâu được. Manh mới vừa mới hiện ra, đã lập tức tan vỡ không còn gì nữa. Mà người chính là vạn linh chi trường, vậy mà lại bị đám dã vật quái thú nô dịch, đủ loại tình cảnh khốn khổ như địa ngục, thấy mà giật mình. Đó là cảnh tượng chân thật ở Cửu Thiên hay chỉ là một góc phù quang lược ảnh ở trong đó? Chẳng lẽ ở Cửu Thiên chi thượng chưa từng có tiên nhân chân chính tồn tại?
Lâm Nhất cảm thấy bồn chồn lo lắng, qua hồi lâu cũng khó mà bình ổn được. Mặc dù là đã tiến vào Trung Dã Tinh vực nhưng vẫn có chút thất hồn lạc phách. Hắn lắc đầu, xua tan những suy nghĩ không đâu, rồi đạp không hạ xuống.
Khoảng cách với mặt biển càng gần, càng dễ thấy được từng gợn sóng cùng tiếng sóng biển vỗ về đánh đến. Lướt đi trên mặt biển, giống như là đang đạp gió rong chơi trên một dải lụa xanh trải dài vô tận. Cái cảm giác phiêu dật phập phồng, lại bao lao bát ngát, giống như là một loại gột rửa sinh mệnh, một sự vỗ về thần hồn. Đột nhiên khiến người ta tâm cảnh hòa hoãn, thản nhiên quên mình.
Sau thời gian một nén nhang, rốt cuộc Cổ Hải đảo cũng hiện ra trước mắt hắn.
Nhưng mà, toàn bộ thôn xóm cây cỏ bên bờ hải đảo đều đã biến thành một đống phế tích, giữa lưng chừng núi, hay là lòng sông đều không thấy được bất kỳ bóng dáng một người phàm hay là tu sĩ nào. Bất chợt sẽ có vài con chim biển đảo cánh lượt qua, nhưng cũng khó mà đánh vỡ được sự tĩnh mịch trên đảo.
Nơi này đã từng là một phương an nhàn, là cõi yên vui trong trần gian, hơn nữa còn tồn tại cô độc ở hải ngoại đã hơn ngàn vạn năm. Ai ngờ được, ly biệt hai mươi năm, ngày hôm nay, một lần nữa đặt chân đến đây chi có thể nhìn thấy một hoang đao, không một bóng người, cũng chẳng có chút sức sống nào.
Lâm Nhất đảo mắt nhìn chung quanh, âm thầm lắc đầu.
Vì để tránh hiềm nghi, mà hắn đã chậm chạp, lề mề, tốn hơn hai tháng để đến đây. Theo lý mà nói thì Tất Kháng và Thiên Tinh có lẽ đã đến trước một bước. Vì sao lại không thấy bóng dáng đâu? Theo lý thì Đấu Tương đến đây tìm người không có kết quả, nên đã lập tức trở về. Sau đó, Tất Kháng và Thiên Tinh cũng lần lượt rời khỏi Cổ Hải đảo. Mới vừa rồi, hắn đã thả thần thức ra dò xét, cả Trung Dã Tinh vực rộng lớn như vậy, lại không thấy tung tích của bọn hắn đâu...
Lâm Nhất cho rằng là đám người Tất Kháng đã quay trở về Yêu Hoang, nên lập tức dồn sự chú ý lên tình hình của hải đảo. Trong phạm vi mấy ngàn dặm, đâu đâu cũng u buồn, tịch mịch. Bất chợt, hắn nhấc chân, bay vào chỗ sâu trong hải đảo.
Lướt qua núi rừng, xuyên qua sơn cốc, thỉnh thoảng hắn sẽ lại nhìn thấy vài mảnh xương vỡ vụn của tay chân bị cắt lìa trộn lẫn trong đống phế tích. Nhìn một màn này, hắn có thể cảm nhận được cảnh tượng thê thảm khi kiếp nạn phủ xuống nơi đây.
Lâm Nhất dừng chân, sắc mặt có chút âm trầm.
Nếu như bởi vì hắn đã từng dừng chân tại đây để bế quan dưỡng thương, mới khiến cho Cô Hải tộc bị tai bay vạ gió thì tội nghiệt của Lâm Nhất thật quá lớn.
Mà người đã xuống tay độc ác như vậy, càng là tội không thể tha! Bằng không thì, đạo nghĩa ở đâu.
Trên Cổ Hải đảo có hai ngọn núi cao, một tên là Cổ Hải và một tên là Cổ Thiên. Mà Sơn cốc phía trước, lại chính là Cổ Hải Phong, năm đó hắn từng ẩn thân.
Lâm Nhất tiếp tục tiến thẳng về phía trước, xuyên qua thạch bích rồi biến mất sau thân núi. Khi hắn tìm đến nơi ân giấu động phủ, mới dừng chân trước cửa, ngưng thần dò xét.
Cánh cửa động phủ mở ra, hiển nhiên là bởi vì Tất Kháng, Thiên Tinh rời đi vội vàng nên bố trí khá lộn xộn. Dưới cái nhìn của thần thức, tình hình trong động phủ hiện ra rõ ràng trước mắt hắn, không sót một thứ gì.
Lâm Nhất không phát hiện ra điều gì khác thường, liền bước ra khỏi cửa, chỉ trong nháy mắt đã đặt chân đến phong cốc ngoài núi. Mùi máu tanh nhàn nhạt tràn ngập trong giúp, khiến cho sự tĩnh mịch tăng thêm mấy phần u ám. Hắn cau mày bồi hồi một lát, lập tức tung người chạy đến chỗ khác.
Đây là là một tòa sơn cốc khác. Chung quanh, vẫn là rừng rậm tươi tốt, yên ắng đến ngột thở. Khắp nơi là mảnh vỡ đổ nát cùng dấu vết pháp lực, cảnh tượng vô cùng thê thảm. May mà, trên một tảng đá không còn trọn vẹt còn lưu lại một ít dấu vết, bằng không thì khó mà tưởng tượng ra, nơi nà đã từng là cấm địa của Cổ Hải tộc.
Lâm Nhất dạo qua đây một lát, sau đó lại tiếp tục đi về phía trước.
Hắn lại tiến vào một đỉnh núi cao khác tên đảo, còn chưa kịp dừng chân đã không nhịn được mà lạnh lùng, nhếch môi nở một nụ cười trào phúng.
Nơi này chính là đỉnh Cô Thiên, mà phái trên đỉnh núi lại trụi lủi không có bất cứ thứ gì. Nếu như không phải trước đây hắn đã từng được chứng kiến, thì sẽ không thể tin được nơi này từng có một khối cự thạch cao hơn mười trướng.
Đến một tảng đá cũng không có, thật sự là hoang tàn, chém cùng giết tận! Lâm Nhất cũng đã từng tịch thu tài sản, giết hết cả nhà. Nhưng cũng không dám ngoan độc như vậy.
Việc ác như vậy, rốt cuộc là do người phương nào gây ra? Nếu như là Lăng Đạo và Thanh Diệp thì hai người bọn hắn tìm đến tận đây để làm gì? Vì sao không chính diện đọ sức với Lâm Nhất, trái lại lại đi lạm sát người vô tội.
Lâm Nhất nhớ lại cảnh tượng vui vẻ an bình của Cổ Hải tộc, không nhịn được mà thấy áy náy vô cùng. Bất chợt, hắn chậm rãi bay lên trời.
Xem ra, tìm đến Tất Kháng và Đấu Tương của Yêu Hoang để hỏi thăm, thế tất sẽ tra ra đầu sỏ gây nên mọi chuyện. Bằng không khí, lương tâm của Lâm Nhất khó có thể bình an được.
Lâm Nhất tự trách chính bản thân mình, lại không nhịn được mà cúi đầu quan sát. Lúc hắn vừa định rời đi thì sắc mặt đột nhiên biến đổi. Hắn thoáng do dự, rồi đột nhiên, trong mắt huyết quang đại thịnh, không ngừng có tử xích quang mang tán dật ra ngoài.Hai đồng tử trắng đen chỉ có trong truyền thuyết chậm rãi xoay tròn, trong lúc vô hình, pháp lực cũng phát tán ra ngoài, chỉ trong nháy mắt, ánh mắt của hắn đã xuyên thấu qua nham thạch cứng rắn, xuyên thấu vào thân núi đến mấy trượng, thậm chí là hơn mười trượng.
Năm đó, lúc ở trong Huyền Thiên Tiên cảnh, Thiên Trần đã từng nói, theo tu vi tăng lên, diệu dụng của Huyễn đồng tử cũng sẽ tăng lên. Từ sau khi tu vi của Lâm Nhất tăng vọt đến động thiên hậu kỳ, huyễn đồng tử giống như đã biến mất, thần quang nội liễm, không còn hùng hổ dọa người nữa, nhưng uy lực lại cuồn cuộn, thi triển cũng rất tự nhiên. Đặc biệt là khi mi tâm ấn ký tan vỡ, tam tu pháp lực dung nhập với huyễn đồng tử, thì cấm chế trận pháp, mê chướng trở ngại đều gần như không thể ngăn cản được thị lực của hắn. Mà trong lúc vô tình nhìn qua, hắn phát hiện ra tình hình bên trong ngọn núi có chút kỳ quặc, nên đã tập trung quan sát, quả nhiên...
Từ trên thân Lâm Nhất bắn ra một đạo quang mang, lập tức rơi xuống đỉnh núi, sau đó nhanh chóng thẩm thấu. Mà lúc quang mang len lỏi được một quãng tầm mười trượng thì thế đi liền dừng lại, sau đó thì rơi vào một sơn động, hay nói chính xác hơn là một gian tĩnh thất phong bế, là một nơi để ấn ấp, diện tích khá là nhỏ bé. Hiển nhiên là nơi mà các tu sĩ Cổ Hải tộc chuyên dùng để bế quan. Làm người ta cảm thấy ngoài ý muốn chính là, cửa động và tĩnh thất vậy mà lại tương liên nối thẳng hạ xuống.