Vô Tiên - Chương 2569:
Lâm Nhất suy tư một chút, sau đó khẽ vung ống tay áo một cái.
Những bóng người chung quanh đột nhiên quay trở về cơ thể, nhưng cũng không lưu lại mà lại dũng mãnh lao vào tia hào quang ảm đạm trong khí hải. Trong chớp mắt sau, bên trong thiên trượng kết giới lần lượt hiện ra hơn ba mươi bóng người. Có người thì khoanh chân hành công, có người thì tĩnh tọa minh tưởng, có người thì khua tay múa chân kết ấn...
Lâm Nhất một lần nữa sử dụng chiêu cũ, lại lấy phân thân để tu luyện thay bản thể.
Mà thức hải đổi thành kết giới, phân thân cường đại xem như đã có thể đất để dụng võ. Không những có thể tìm hiểu kinh văn công pháp mà còn có thể thu nạp thiên địa lực lượng đến từ hỗn độn, có thể nói là thần thông và tu vi đều không chậm trễ. Chỉ là bên ngoài kết giới, Tam Tôn huyễn anh lại chậm rãi nổi lên, đây giống như một loại biểu tượng, cho thấy bản thể đã đạt đến La Thiên Tam Thanh cảnh giới...
Lâm Nhất lặng yên tra xét tình hình trong cơ thể, hơn nữa còn cảm nhận được rất nhiều sự biến hóa, trong lúc bất tri bất giác, đã nửa ngày trôi qua. Hắn thấy bản thân không có gì bất ổn, mới đưa tay tế Kim kiếm ra, cẩn thận xem xét tường tận.
Lúc trước, khi hắn hắn độ kiếp, toàn bộ cơ thể đều hóa thành hư vô, đành phải dùng Kim Long kiếm thu nhập Càn Khôn giới tử, chẳng chút bận tâm. Hôm nay, một lần nữa nhìn thấy bảo vật, đột nhiên lại cảm thấy vô cùng thân thiết. Chính thanh kim kiếm nhỏ bé này đã bầu bạn với hắn hơn một nghìn bay trăm năm, cùng nhau vượt qua biết bao mưa gió, vẫn thủy chung một lòng, không rời nửa bước...
Sau khi Lâm Nhất cảm khái một phen liền muốn thu hồi Kim Long kiếm vào trong cơ thể. Nhưng nhất thời lại nảy lên lòng tham, tiện tay vung nhẹ tiểu kiếm một cái.
Kim Long kiếm đã rời thể hơn hai mươi năm, trong quãng thời gian này, bị thiếu mất sự nuôi dưỡng của thần hồn pháp lực, làm cho lúc thi triển mất đi mấy phần tự nhiên. Theo lý thì cần phải tế luyện một phen mới đúng.
Lâm Nhất vung tay đánh pháp quyết, Kim Long kiếm tinh xảo lẳng lặng xoay tròn trước mặt hắn. Mà hắn vừa mới định tế luyện đã lập tức dừng lại.
Nhớ kỹ lúc trước, hắn đã dò xét vô số lần, nhưng vẫn khó có thể thấy được toàn cảnh của Kim Long kiếm. Mặc dù về sau, Lão Long đã không còn sống nhờ ở trong đó nữa, nhưng mà người làm chủ như hắn lại không lưu ý đến. Hiện tại, tu vi cua hắn đã vượt xa lúc trước, đủ để nhìn thấu triệt món bảo vật này từ ngoài vào trong.
Sau một lúc, Lâm Nhất liền cảm thấy thất vọng.
Dưới cái nhìn của thần thức, Kim Long kiếm vẫn không thay đổi gì. Thân kiếm là đuôi rồng, lân văn lập lòe. Chuôi kiếm là đầu rồng, bảo châu như mắt. Trong thân kiếm thì ẩn giấu một Giới tử thiên địa rộng khoảng trăm trượng. Nơi đó hoàn toàn trống rỗng, không có chút thần kỳ nào.
Lâm Nhất bấm tay, bắn ra một ít tinh huyết kim sắc, sau đó lại tế ra một loạt pháp quyết.
Chỉ trong nháy mắt, Kim Long kiếm đã bắn ra hào quang chói mắt. Ngay sau đó, dị biến nổi lên, tử hồng bảo thạch trên chuôi kiếm đột nhiên “Phanh một tiếng, nát vụn. Trong nháy mắt kia, vô số hình ảnh đột nhiên nối đuôi nhau hiện ra, sau đó thì lập tức tản đi...
Lâm Nhất vô cùng ngạc nhiên, hai mắt không ngừng trợn to, trợn nhỏ.
Nghìn suy vạn nghĩ cũng không ngờ được, Kim Long chi nhãn ở chuôi kiếm sẽ có trò.
Lúc ban đầu, vốn chỉ cho rằng nó chỉ là nét tô điểm thêm, để tăng lên mỹ quan, hơn nữa, còn bị thần thức nhìn thấu, không bỏ sót một thứ gì. Ai ngờ, theo sự phân bổ của tinh huyết và tu vi cường đại, nó lại đột nhiên nổ tung, huyết quang lóng lánh, ảo giác biến hóa. Đó là...
Trong sơn cốc u ám, âm trầm, từng con quái vật to lớn sống tụ tập lại thành bầy đàn. Có con là ác thú đầu ồng, có con là chim khổng lồ ba con, có có rắn dài đến ngàn trượng... tất cả đều là những con thú chưa bao giờ được thấy, cũng như chưa bao giờ nghe qua. Bọn chúng không ngừng cắn xé, chém giết lẫn nhau. Sông núi sụp đô, sông lớn ngược dòng. Bên trong màn ảo giác chỉ rộng khoảng vài thước, càn khôn vạn vật nhìn rất sống động, khiến người ta vô cùng rung động, giống như lạc vào một cảnh giới kỳ lạ, lại chân thật...
Chỉ trong nháy mắt, hình ảnh trong huyết quang liền biến ảo.
Lại là một mảnh thiên địa rộng lớn, một đàn quái vật lũ lượt chạy vào rừng rậm, sơn cốc, hạp cốc, vây đuổi tiêu diệt từng bóng người đang bỏ chạy tứ tán. Lập tức, thi thể ngã khắp mặt đất, máu chảy thành sông. Mà những con người đáng thương kia, tuy tướng mạo khác nhau, nhưng lại có vài phần hoang dã. Thân thể trần truồng, tay không tấc sắt, chỉ có thể tùy ý để mặc bị tàn sát, vô cùng thê lương...
Hào quang lập lòe, ảo giác lại biến.
Ở bên trong từng hố đá, phía sau các dãy hàng rào, bên trong các vòng cấm, vô số bóng người hình thù kỳ quái, bị một đám quái thú bốn chân gầm rú vút roi, ép phải liên tục làm việc tay chân, giống như sinh tử địa ngục... Có một đám người khác xuất hiện trên đỉnh núi, bọn hắn giống như là tu sĩ, tất cả đều cưỡi kiếm bay lên không, từng người đều đằng đằng sát khí, hơn nữa khí thế còn hung hăng lao đến đám quái thú đang hung hăng tra tấn con người kia... Quái thú bị hủy diệt, vậy mà hóa thành từng đóng sắt thép hài cốt... Bỗng nhiên lúc này, trên bầu trời đột nhiên có hơn mười tinh thuyền khổng lồ bay đến. Sấm chớp lập lòe, vang dội, còn có pháp bảo không ngừng bạo tạc nổ tung giữa không trung. Uy thế sóng to gió lớn, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi... Thần thông của đám tu sĩ kia rất bất phàm, tiếc rằng tinh thuyền lại quá mức cường đại, khiến chúng đành phải hốt hoảng rút lui, sau đó thì lâm vào cảnh bị đuôi giết... Các tu sĩ bỏ chạy khắp bốn phía, càng lúc càng có thêm nhiều tinh thuyền và quái thú không ngừng truy đuôi... Các tu sĩ trốn vào sơn dã, trốn vào tinh không, dừng chân trong hoang vu, nghỉ ngơi dưỡng sức. Hơn nữa còn dùng pháp thuật thần thông để giáo hóa Hồng Hoang... Không biết qua bao nhiêu lâu, các tu sĩ hoặc là thọ nguyên tiêu hao hết nên thân tử đạo tiêu hoặc là đau khổ chèo chống lên đường quay trở về...
Chỉ chớp mắt sau, những ảo giác kia lóe lên rồi biến mất...
Lâm Nhất thì vẫn nhìn chằm chằm vào Kim Long kiếm treo lơ lửng trong không trung, trố mắt kinh ngạc, vẫn khó mà tin được vào những gì vừa thấy.
Di ngôn của Long Phạm có nhắc đến “Vạn Sơn được kiếm. Vậy thì Kim Long kiếm của hắn là đến từ cao thủ ngoại vực sao?
Còn cả ảo giác vô cùng quỷ dị kia, chính là tình cảnh ở cửu thiên chi thượng sao? Nơi đó cũng không phải là cõi yên vui của thần tiên, mà rõ ràng là địa ngục huyết nhục. Dù cho là cao nhân tu vi cường đại thì cũng khó mà sống yên ổn được, đâu đâu cùng có hung hiểm khó lường rình rập. Nếu như vô tình lạc vào nơi đó, kết cục khó mà tưởng tượng được...