Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2574:

Dưới tán cổ tùng trên đỉnh núi, Nhạc Phàm và Đài An một lần nữa chậm rãi ẩn thân đi. Mà hai người vẫn nhìn về phía Tinh Không xa xôi, trong thần sắc lộ ra một tia kinh ngạc.

Khi Lâm Nhất biết được hướng đi của đám cao thủ Ma thành thì thoáng chần chờ một cái, rồi lập tức nhấc chân lăng không đạp mất, kế đó liền hóa thành một tia hào quang vặn vẹo, bỗng nhiên biến mất. Trong nháy mắt, hắn đã bay thẳng vào sâu trong tinh không, khó mà tìm được tung tích. Khí cơ bị độn pháp tác động vẫn còn quanh quẩn quanh đây, nhấc lên kình phong ù ù chấn động càn quét bốn phía.

Đài An khó hiểu nói:

- Yêu Hoang liên quan gì đến hắn, việc gì phải vội vàng như vậy...

Nhạc Phàm đưa tay vuốt râu dài, ý bảo mình cũng không hiểu rõ được tình huống, lại không nhịn được mà thở dài:

- Ài! Vốn nghĩ tu vi của hắn tăng vọt, tất cả là nhờ vào Huyết sát, như vậy sẽ khó tránh khỏi việc căn cơ phù phiếm, khó mà đắc ý được lâu. Ai mà ngờ được, độn pháp và uy thế mà hắn vừa bày ra lại cường đại dị thường, hơn nữa còn nông sâu khó lường được. Trong khắp Hồng Hoang này, chỉ sợ, chỉ có Lăng Đạo Ma tôn mới có thể đánh đồng với hắn...

Đài An nghe vậy cũng rất đồng ý, nói:

- Hoặc là tất cả đều là do thiên mệnh an bài, bằng không thì khó mà làm người ta tin tưởng được! Thử hỏi, khắp cả thiên hạ rộng lớn như vậy, có ai là nhất thể tam thu, hơn nữa còn khoác lên vai truyền thừa của Tiên Hoàng? Có ai có thể vượt qua được sự lôi kéo của chín đại cao nhân, vứt bỏ Ma thành mà đi. Rồi lại dựa vào sức của một mình mình, chiếm lấy vị trí Thiên Hoang Chí Tôn. Lại có ai có thể cướp đoạt huyết sát, dồn ép hai vị Ma Tôn, Lăng Đạo, Thanh Diệp đến mức không biết phải làm gì cả. Cũng chỉ có một mình Lâm Nhất hắn mà thôi...

Nhạc Phàm cười nói:

- Ha ha! Nói rất hay! Nhưng mà, cho đến tận hôm nay, Ma thành hầu như vẫn chưa biết gì về sự biến đổi của Thiên Hoang...

Đài An nói:

- Hai vị trưởng lão kia vội vàng tìm kiếm Cửu Thiên Đồ kính, tất cả đều không thoát khỏi con mắt của hắn...

Nhạc Phàm trầm ngâm xuống, nói ra:

- Cũng không hẳn là vậy. Ta và ngươi là người của Ma Thành, thậm chí còn là lão nhân Chí Vu Ma Hoang, có lẽ là hiểu rõ tính nết của hai vị trưởng lão và bảy vị Đại Vu. Đám người Thiên Ninh và Phục Linh chắc chắn sẽ không bỏ qua Cửu Thiên cơ duyên. Thiên Khí còn có tâm kinh doanh, rồi lại cô chưởng nan minh. Mà giao tình của chín bọn hắn lại rất sâu, mọi thứ đều có chia sẻ...

Đài An chợt nói:

- Đạo huynh nói có ý là, Thiên Trữ, Thiên Ninh mượn danh tiếng xâm lấn Yêu Hoang, phản công quy mô lớn là đã sớm có chủ mưu...

Nhạc Phàm “Ừm một tiếng, lại nói tiếp:

- Ta chỉ tò mò một chuyện chính là, vì sao ngay lúc này, Lâm Nhất lại muốn tham dự vào? Chẳng lẽ hắn không hiểu rõ đạo lý hai nhà tranh chấp, ngư ông đắc lợi sao?

Lúc hai người nói chuyện với nhau, lại kéo chủ đề về trên thân Lâm Nhất.

Đài An nói:

- Hắn sẽ không đập chủ ý vào Thần Khí chứ?

Nhạc Phàm nói:

- Vì sao lại không? Nếu như hắn đã gặp được Phạm thiên tiểu bối kia thì chắc chắn cũng biết đến sự tồn tại của Thần Khí...

- Đã như vậy thì cũng không tiện trì hoãn thêm nữa...

- Vả lại, cũng đã bẩm báo chi tiết hướng đi của Ma thành rồi, việc xem như đã đến nơi đến chốn...

- Ài, thật không thể tưởng tượng được, hai người chúng ta lại rơi vào tình cảnh như vậy...

“...

Hai người lách mình dựng lên, bay thẳng về phía Thiên Ngoại.

....

Bên trong tinh không tối đen, đột nhiên hiện lên một màn hào quang rộng ngàn trượng. Giống như mặt nước đột nhiên rung động. “Phanh một tiếng, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có ở nơi này. Trong nháy mắt kia, có bóng người như ẩn như hiện, sau đó lại nhấc chân tiến về phía trước, thế đi rất nhanh. Kế đó, chỉ trong nháy mắt, ở một vị trí rất xa lại để lại một dấu chân lớn. Từ phía xa nhìn lại, một màn kia giống như chuồn cuồn đạp nước, hồng nhạn lướt trên mặt biển, giống như trường phong nhô lên cao múa động, như bức vẽ giữa trời đất mênh mông.

Sau ba phen mấy bận như vậy, Yêu Hoang Tinh vực đã gần ngay trước mắt.

Lâm Nhất liên tục lướt đi, cương phong vờn quanh tinh vực, xẹt qua một đường cầu vồng nhàn nhạt. Non xanh nước biết trải rộng trước tầm mắt, ngàn vạn cảnh sác kịch liệt biến hóa. Chỉ trong nháy mắt, hết thảy bỗng nhiên dừng lại. Hào quang dưới chân hắn chậm rãi tản đi, người thì đã lẳng lặng đáp xuống một đỉnh núi.

Trước mắt, cách chỗ hắn chừng ngàn trượng, ngọn núi kia vẫn nguy nga như cữ. Yêu Tổ đại điện vẫn sừng sững dựng ở lưng chừng núi. Mà dải đất bằng rộng lớn trước cửa đại điện lại có chút gồ ghề, tùy ý có thể thấy được dấu vết của Pháp lực. Chung quanh, vạn dặm sơn cốc đều bị tàn phá nặng nề, còn có mùi máu tanh nhàn nhạt và sát khí tràn ngập chưa tản đi hết...

Thiên Quý cốc, Yêu Tổ phong!

Từ Trung Dã Tinh vực tiến đến Yêu Hoang ít nhất phải cần đến hai ba tháng. Mà Lâm Nhất thi triển Thiên địa quyết, một đường lao nhanh, trước sau chỉ cần đến mấy canh giờ.

Nhưng mà nơi này, rõ ràng là đã từng trải qua một trận chém giết tàn nhẫn. Mà Tất Kháng, Thiên Tinh và Đấu Tương cùng đám cao thủ Yêu Hoang đã đi đâu rồi?

Lâm Nhất đánh giá sơn cốc, tĩnh mịch đến nghẹt thở, nghi hoặc vô cùng. Bất chợt, hắn chậm rãi tiến về phía trước, bồng bềnh đáp xuống dải đất bằng trước cửa điện. Chung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, không có bất kỳ động tĩnh nào. Hắn chắp hai tay sau lưng, khoan thai dạo bước.

Yêu Tổ đại điện vẫn khép chặt cửa.

Trên cửa có khắc bốn chữ rất to “Vạn yêu chi tổ, tuy vẫn còn khí thế bất phàm, nhưng lại mơ hồ phủ lên một sự bi thương và nặng nề khó hiểu.

Lâm Nhất đứng cách cửa chừng ba mươi trượng, hết nhìn đông rồi nhìn tây, sau đó lập tức nâng chân phải lên, đạp mạnh một cái. Lúc tình hình còn đang mờ mịt không rõ thì đột nhiên có một tiếng ho khan truyền đến, kế đó có người trầm giọng thở dài nói:

- Hai con Ngân giao thủ vệ đều đã chết rồi, bằng không thì đã sớm hiện thân đón chào...

Cửa điện hé mở ra một khe hở nho nhỏ, theo tiếng nói kia, ba bóng người chậm rãi bước ra.

Lão giả đi đầu sắc mặt tái nhợt, biểu cảm uể oải, hiển nhiên là đã bị trọng thương, hơn nữa thương thế còn chưa bình phục. Lúc lên tiếng, còn không nhịn được mà thở hồng hộc.

Mà tráng hán mặt đen sau lưng lão giả kia thì khí tức càng lộn xộn hơn. Chỉ có vị cô nương mang váy hồng là xem như tốt hơn một chút. Nàng mím chặt môi, trong đôi mắt xinh đẹp toát ra một tia hận ý bất đắc dĩ.

Giác Phách, Đấu Tương, Thiên Tinh đều đã không còn dáng vẻ uy nghiêm, trâu bò và ngang ngược như trước. Trái lại, bởi vì kiếp nạn ập đến mà trở nên vất va vất vưởng, vô cùng chật vật.

Lâm Nhất ngạc nhiên thốt lên:

- Nơi này đã xảy ra chuyện gì. Tất Kháng huynh trưởng ở đâu?

Ba người kia lần lượt dừng lại trước cửa, cách hắn một quãng không xa.

Trong đó, Đấu Tương cắn chặt răng, quai hàm nhô lên một hồi. Y nhìn Lâm Nhất, muốn nói rồi lại thôi.

Thiên Tinh thì do dự một lát, rồi nói khẽ:

- Lâm lão đại...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free