Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2566:

Bạn cũ gặp lại, hỏi thăm lẫn nhau.

Nhưng mà sau vài câu hỏi thăm ngắn ngủi, cả hai bên đều kinh ngạc không thôi.

- Huynh trưởng, huynh nói là trên hòn đảo kia, thi thể rải ngổn ngang, máu tanh ngúi trời? Mã Nguyên và Dương Giáp đâu rồi? Còn cả tu sĩ Cổ Hải tộc và người phàm đâu?

Lâm Nhất vẫn khó mà tin được, kinh ngạc nói:

- Rốt cuộc trên đảo đã xảy ra chuyện gì? Kính xin huynh trưởng nói rõ!

Hắn nhớ rõ, lúc hắn mang theo Lão Long và Hổ Đầu rời đi, Cổ Hải đảo vẫn là một cảnh an vui, bình yên. Nhưng theo lời nói của Tất Kháng thì hiển nhiên ngày hôm nay Cổ Hải đảo đã biến thành một vùng đất chết.

- Lão đệ có lẽ biết được, người ẩn thân trong động phủ vô cùng thần bí. Ta và Thiên Tinh bế quan chữa thương, căn bản không bận tâm đến động tĩnh trên đảo. Sau khi xuất quan mới phát hiện ra điểm khác thường, liền vội vàng quay trở về Yêu Hoang...

Tất Kháng đưa tay vuốt bộ râu dài, liên tục lắc đầu, nói tiếp:

- Đấu Tương dẫn người tùy tiện tìm kiếm, thế tất làm kinh động đến Ma tu Trung Dã. Nên biết rằng, Ma thành xưa không bằng nay, cao thủ động thiên hậu kỳ không quá mười vị, không thể đơn giản gây phiền...

Sau khi y biết được tung tích của Đấu Tương thì liền không kìm lòng được mà nôn nóng. Nói đến đây, y lại cảm khái một hồi.

Năm đó sau khi chia tay, người trẻ tuổi quen thuộc này đã can đảm giết về Thiên Hoàng, diệt trừ Cửu Huyền, bức lui Lăng Đạo và Thanh Diệp. Lại chiếm được vị trí Chí Tôn. Hành động vĩ đại, nghiên trời lệch đất, tất cả mọi chuyện chỉ xảy ra trong vòng hai mươi năm ngắn ngủi. Nếu như không tận mắt nhìn thấy, thì người nghe khó có thể tin được. Hôm nay hắn đã là bá chủ một phương, dưới trướng có vô số cao thủ, so với Yêu Hoang còn cường đại hơn ba phần. Mặc dù chiến một trận khách quan với Ma Hoang thì cũng không thể thua được. Mà càng quá mức kinh người hơn nữa là, tu vi trước mắt của hắn nông sâu thế nào khó mà đo lường được.

- Việc này không nên chậm trãi, vã lại phải quay trở về Cổ Hải đảo một chuyện...

Tất Kháng lo sợ Đấu Tương gặp phải chuyện ngoài ý muốn nên cũng không dám trì hoãn, trước lúc từ biệt còn không kìm lòng được mà hỏi một câu:

- Lão huynh, chẳng lẽ nơi này phong cảnh tuyệt đẹp?

Tất Kháng không cam lòng, thành khẩn nói tiếp:

- Nếu như lão đệ quay trở về Yêu Hoang, ngu huynh xin nhượng lại chỗ...

Lâm Nhất vốn không chịu bái nhập Yêu Hoang, sau đó lại bỏ qua Ma thành, vốn cho rằng hắn không màng đến danh lợi, không thích bị quản thúc, ai ngờ hắn vậy mà lại dựa vào hai nắm đấu của mình, giết đến Thiên Hoang, đoạt lấy vị trí Chí Tôn. Mà khi chúng yêu thỉnh hắn quay trở về Yêu Hoang, khó tránh khỏi làm người ta nghi kỵ.

Quả nhiên, đám người Xuân Đạo Tử và Đan La Tử đều đã thay đổi sắc mặt.

Thấy vậy, Tất Khang chỉ biết cười khổ một tiếng, không nói thêm gì, phất phất tay nói:

- Lão đệ, ngày sau gặp lại. Chư vị đạo hữu, cáo từ...

Thiên Tinh thì đưa mắt đánh giá vịnh biển phía xa xa, lưu luyến không rời nói:

- Lâm lão đại, sao không cùng nhau trở về Trung Dã, ngươi là Thiên Hoang Chí Tôn, lại là người đứng đầu Ma thành, hai cái danh này đủ để uy chấn bốn phương, vạn sự vô ưu rồi!

Lâm Nhất không lên tiếng, chỉ cười cười đưa tiễn.

Tất Kháng và Thiên Tinh đành phải quay người, chạy về phía Thiên Ngoại, rồi lại không quên quay đầu lại nói:

- Lão đệ, đến tột cùng thì tu vi của ngươi đạt đến bậc nào rồi, có thể nói rõ một chút hay không?

- Lâm lão đại, đa tạ Hỏa Vũ phi kiếm của ngươi, Thiên Tinh vô cùng ưa thích.

Khóe miệng Lâm Nhất giật giật, cũng không lên tiếng.

Chỉ chớp mắt sau, Tất Kháng và Thiên Tinh đã tiến vào Tinh Không.

- Đại sư huynh, có hỏi ra tu vi cảnh giới của Lâm Nhất không? Vì sao hắn không chịu quay trở về Yêu Hoang?

- Tính ra thì tu vi pháp lực còn kém ta một bậc, nhưng cảnh giới đã hoàn toàn vượt bậc Hồng Hoang, được phép trở thành chúa tể một phương, chỉ là còn có điều bất tiện...

- Thật không ngờ hắn lại lợi hại đến vậy. Chẳng lẽ là một nhân vật giống như Đế hoàng vậy sao? Nếu như nhất thống bát hoang thì thiên hạ chỗ nào mà không đến được...

- Chuyện này...

Thoáng cái, hai người bọn hắn đã đi xa, bóng người chậm rãi biến mất sâu trong tinh không.

....

Lâm Nhất vẫn giương mắt nhìn về phía xa xa, trầm ngâm như có điều suy nghĩ.

Hai huynh muội một già một trẻ kia là vì lo cho an nguy của Đấu Tương mà vội vàng đến rồi vội vàng đi. Hai bên tìm kiếm lẫn nhau, đến cuối cùng lại không gặp mặt, nhìn thì có vẻ như là ngẫu nhiên, nhưng lại có vài điểm kỳ quái.

Một cô đảo, cô độc ở hải ngoại, một Cổ Hải tộc không tranh quyền tranh thế, tại sao lại bị tai ương càn quét? Chẳng lẽ có liên quan đến Lâm Nhất? Hay là vì Tất Kháng? Mà ở trên đảo, từ phàm nhân cho đến tu sĩ tổng cộng có hơn trăm ngàn người, muốn chém cùng giết tận tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng. Cuối cùng là cao thủ phương nào lại ác độc như vậy? Chẳng lẽ là Thanh Diệp và Lăng Đạo?

Nhưng đúng vào lúc này, có hơn mười bóng người lướt nhanh như chớp bay về phía này.

Đi đầu là Lão Long, đang chắp tay thay lời chào. Còn Hổ Đầu thì một thân nồng nặc mùi rượu, há miệng kêu to:

- Ài. Ta nói này lão đại, hai người kia vì sao lại đi rồi?

Đám người Khổng Đạo Tử ở phí sau thì đồng loạt chắp tay hành lễ:

- Lâm Tôn, chúng ta đến đây trợ trận...

Nghe tiếng, Lâm Nhất liền quay người lại.

- Ha ha, cùng những hảo huynh đệ này uống rượu suốt ngày suốt đêm, thật sự là thống khoái...

Nét mặt Hổ Đầu rạng rỡ vô cùng, hắn hớn hở nói:

- Nha đầu Thiên Tinh kia nhất định là đến tìm Long ca nhà ta. Lão đại sao ngươi không nói gì, sao không để cho bọn họ gặp nhau, ha ha...

Hảo huynh đệ là chỉ đám hào cường GIới Linh đảo Khổng Đạo Tử, không chỉ có động thiên cao thủ, mà còn có đám tử đan tu sĩ và phạm thiên tu sĩ. Mọi người suốt ngày lôi kéo Lão Long và Hổ Đầu, nhiệt tình chè chén. Mà hai huynh đệ bọn hắn cũng tự nguyện chịu thiệt. Kết quả, hai bên chung đụng rất vui vẻ, có vài phần duyên phận ngưu tầm ngưu, mã tầm mã...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free