Vô Tiên - Chương 2567:
- Đấu Tương và Tất Kháng đến đi rồi đi đến, chẳng lẽ Yêu Hoang phát sinh biến cố?
Lâm Nhất cũng không trả lời, mà nhìn về phía Mã Ninh Tử ra lệnh:
- Ngay lập tức giải trừ cấm túc cho Mã Minh Tử, Trầm Nguyên Tử, rồi triệu tập tất cả mọi người đến đây chờ đợi mệnh lệnh.
Nói xong hắn phất ống tay áo, quay người trở về Minh Nhai vịnh.
Đám người Mã Ninh Tử, Xuân Đạo Tử và Đan La Tử hai mặt nhìn nhau, ai cũng nghi hoặc, khó hiểu vô cùng. Đám người Lão Long Hổ Đầu thì đứng tụ tập lại một chỗ với Tiên Nô sau đó vội vàng đuổi theo. Một đoàn người trùng trùng điệp điệp, nối đuôi nhau, vô cùng náo nhiệt.
...
Trên đỉnh núi Minh Nhai, một đống người đứng chụm lại một chỗ. Ở chính giữa là ngũ đại trưởng lão Minh Nhai và Lâm Nhất, chung quanh lần lượt là Lão Long, Hổ Đầu và bốn, năm mươi vị động thiên cao thủ. Đứng trong đám người này, chỉ có duy nhất một mình Tiên Nô là phạm thiên tu sĩ, nàng lại mang một bộ quần áo trắng tinh, nên có chút bắt mắt. Ở phía xa xa trên không trung là mười hai vị Thiên Sát khôi lỗi, mỗi người trấn thủ một phương, đề phòng sâm nghiêm.
Lâm Nhất một mình ngồi trên một khối đá vuông, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua mọi người.
Ngoại trừ Thiên Đô Phong ra thì tất cả động thiên cao thủ của Minh Nhai đều đã tập trung hết ở chỗ này. Trong đó, Thẩm Nguyên Tử và Mã Minh Tử đều rất dè dặt, cả hai đều lộ rõ vẻ bất an. Đám người còn lại thì đều đang trông mong và mệnh lệnh, không biết là kế tiếp sẽ có nhiệm vụ gì.
- Bản tôn triệu tập chư vị đến đây là muốn nói ra suy nghĩ của mình...
Từ lúc Lâm Nhất trở thành Thiên Hoang Chí Tôn đến nay, vẫn chưa bao giờ đứng phát biểu trước mặt mọi người. Lúc này, hắn vừa lên tiếng, chung quanh đều trở nên tĩnh lặng. Hắn phẩy nhẹ vạt áo, khoanh tay ngồi ngay ngắn, không nhanh không chậm nhả ra từng chữ:
- Từ trận chiến ở Cửu Long trì cho đến nay, đã hai mươi năm trôi qua. Mặc dù Lăng Đạo và Thanh Diệp đã bị trọng thương, nhưng khó tránh được chuyện bọn hắn ngóc đầu trở lại. Mà từ chỗ Tất Kháng Yêu Hoang, bản tôn biết được, Trung Dã đã xuất hiện bạo loạn. Thiên Hoang ta không thể không đề phòng ứng đối...
Mã Minh Tử và Thẩm Nguyên Tử âm thầm trao đổi ánh mắt, sau đó cả hai đều khẽ thở phào một hơi. Lúc trước, bọn hắn đang trốn trong khu vực bế quan, tu tâm dưỡng tính. Bất chợt bị truyền gọi, còn tưởng là cấm túc khiển trách có chỗ sửa đổi, không nghĩ đến là thật sự được đặc xá. Vị Lâm Tôn này thật sự là một người khoan dung, độ lượng. Kế tiếp sẽ phải làm gì, chẳng lẽ muốn khai chiến với Ma Hoang sao?
- Mà Hồng Hoang an bình, bốn phương cũng được an vui. Bản tôn xem việc thiên hạ vui vẻ là nhiệm vụ của mình, tuyệt không dám khoanh tay đứng nhìn. Vốn có tâm tìm hiểu tin tức từ bốn phía, nhưng lại ngại tin tức không thật. Cho nên, bản tôn muốn đích thân đến Trung Dã để xem xét, cũng tiện để tính toán thêm...
Mọi người ở đây nghe vậy thì giật mình không thôi, ai cũng hết nhìn đông đến nhìn tây, nỗi lòng bàng hoàng không hiểu. Hóa ra là Lâm Tôn muốn đi, nên mới gọi mọi người đến trấn an một phen. Thẩm Nguyên Tử và mấy vị đại trưởng lão âm thầm lắc đầu, không cho là đúng. Nhưng đúng vào lúc này, lời nói của Lâm Nhất đột nhiên xoay chuyển, hắn hỏi:
- Nếu như bây giờ Lâm mỗ để lại truyền thừa của Tiên Hoàng thì các ngươi có thể ngăn cản Lăng Đạo, Thanh Diệp và chín đại cao nhân Ma Hoang đến cướp đoạt hay không?
Chín vị cao nhân Ma Hoang vô cùng cường đại, ngay cả hai vị Ma Tôn Lăng Đạo và Thanh Diệp cũng không một ai có thể chống đỡ được.
Trong lúc mọi người còn đang mờ mịt, không hiểu gì thì bất chợt Lữ Nguyên Tử lên tiếng nói:
- Truyền thừa của Đế Khuê Hoàng Tôn không phải là chuyện đùa, không thể làm bừa làm bậy được. Lâm Tôn là đứng trên mọi người, có chuyện gì cũng không cần nhiều lời, chỉ cần phân phó, chúng ta đều sẵn sàng nhận lệnh.
Thẩm Nguyên Tử, Mã Minh Tử, Xuân Đạo Tử và Đan La Tử đều vội vàng gật đầu đồng ý. Chung quanh cũng nhao nhao vang lên tiếng phụ họa theo.
Bất kể là ai, chưa nhắc đến chuyện có tài đức gì, muốn khống chế Thiên Hoang rộn lớn như vậy trong tay, hơn nữa còn được mọi người ủng hộ thật sự không phải là chuyện dễ dàng. Mặc dù là Cửu Huyền tâm trí, hay tu vi đều vượt trội hơn người thường thì đã sao, ông ta khổ tâm kinh doanh hơn ngàn vạn dặm, đến cuối cùng vẫn không tránh được kết cục bị chúng bạn xa lạnh. Mà người tránh dạnh lợi lại đủ khiến vạn chúng quy tâm. Nhân tính vốn là vậy, từ xưa đến nay không hề có ngoại lệ.
Lâm Nhất im lặng một lát, lại nghiêm túc nói:
- Trước lúc bản tôn khởi hành, Khổng Đạo Tử hãy dẫn người tiến về Cửu Long trì. Đám người Mã Minh Tử, Thẩm Nguyên Tử thì hãy chế tạo trận pháp, bảo vệ một khu vực, cố thủ một đường lui, cũng là nơi để ngày sau gửi kinh văn truyền thừa. Phương Nguyên Tử, Phương Minh Tử hiệp trợ, Lữ Nguyên Tử trù tính chung. Ngày hôm nay trực tiếp bắt tay vào việc, không được lười biếng...
Minh Nhai có rất nhiều cao thủ, cái thiếu duy nhất chính là trận pháp chắc chắn để phòng ngự căn cứ. Mà quan trọng nhất là trận pháp còn có thể sử dụng để gửi kinh văn truyền thừa.
Lâm Nhất không đợi mọi người chắp tay nhận lệnh, đã tiếp tục hạ lệnh:
- Thẩm Nguyên Tử cho người đến triệu hồi tất cả động thiên cao thủ ở Thiên Đô Phong, đến nhận lệnh...
Thẩm Nguyên Tử có chút chần chừ, rốt cuộc cũng nói ra:
- Nếu như không phòng ngự Thiên Đô Phong thì khó mà tránh được chuyện ngoài ý muốn...
Thiên Đô Phong chính là động phu năm đó của Thiên Hoàng, chính là một nơi đặc biệt quan trọng trong suy nghĩ của mọi người. Mà sau khi Lâm Nhất trở thành Chí Tôn Thiên Hoang, hắn chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ hành hương. Có lẽ, hắn đã không có một chút hứng thú nào với đủ thứ chuyện năm đó nữa.
- Nhân thủ phân tán, khó chế ngự được cường địch, mà mọi người tụ tập lại một chỗ, giống như năm ngón tay cuộn chặt thành nắm đấm, mới có thể thi triển trọng kích!
Lâm Nhất lên tiếng, cắt ngang lời nói của Thẩm Nguyên Tử, vẻ mặt không chút cảm xúc, nói:
- Mã Minh Tử cho người trấn giữ các nơi khắp Thiên Hoang, chỉ cần có động tĩnh, lập tức báo lại.
Hắn giống như đã suy nghĩ kỹ lưỡng mọi chuyện, tiếp tục nói không cần suy nghĩ:
- Nô nhi để lại cho sư phụ bốn vị Thiên Sát vệ, để đề phòng chuyện bất ngờ cùng Lão Long và Hổ Đầu ở lại, trấn thủ Minh Nhai! Đám người còn lại, nghe lệnh làm theo...
Tiên Nô đứng trong đám người, cách hắn chừng mấy trượng, dáng vẻ có chút ủy khuất, nhưng cũng không dám lên tiếng.
Mấy năm này, ngoại trừ uống rượu ăn thịt ra thì Hổ Đầu chỉ biết ngủ kỹ, sớm đã bị đè nén không chịu nổi nữa rồi. Hắn đang xoa xoa tay, chỉ chực chờ ra ngoài phiêu lưu một phen, ai ngờ đến cuối cùng vẫn phải ngây ngốc ở chỗ này. Hắn lập tức không vui, nhảy dựng lên phản đối:
- Này, ta nói này lão đại, huynh có thể bỏ lại hai huynh đệ chúng ta sao?
Lão Long cũng đồng ý với hắn, mở miệng nói:
- Ở bên cạnh Lão đại, có lẽ còn có thể chiếu ứng lẫn nhau, có ta đi theo cũng thuận tiện...
Lâm Nhất không cho hai huynh đệ bọn hắn đôi co, trực tiếp khoát tay nói:
- Chớ có dài dòng! Nếu như có đại chiến, hai người các ngươi muốn tránh cũng không tránh hết được...
Nghe thấy lời ấy, cả Hổ Đầu lẫn Lão Long đều cảm thấy được an ủi.
Chư vị cao thủ ở đây đột nhiên chỉ cảm thấy khó hiểu vô cùng, giống như mưa gió nổi lên, nhưng lại không rõ tình hình, khó tránh được mà cho người ta cảm thấy mất phương hướng. Mà Thẩm Nguyên Tử, dù sao cũng là lão nhân Huyền Môn, ánh mắt rất thâm sâu, nên hợp thời lên tiếng:
- Trung Dã, Yêu Hoang và Ma Hoang, các nơi này đều có chôn giấu một vài trận pháp truyền tống tinh tế, không bằng Lâm Tôn mượn chúng để di chuyển, cũng thuận tiện che mắt người khác...
Lâm Nhất phất ống tay áo đứng dậy, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, ngạo nghễ nói:
- Bản tôn làm việc quang minh chính đại, cũng không cần phải trốn trốn tránh tránh như vậy! Đám các ngươi chỉ cần đợi ở nhà, chờ đợi lệnh triệu tập, tùy thời theo ta càn quét bốn phương!