Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2565:

Sắc mặt Tất Khoáng thoáng trầm xuống, nói:

- Người đến là khách, vị Mã đạo hữu thật quá mức không nể mặt...

Ở bên trong Cửu Thiên tháp, đám thủ hạ của y đã nhiều lần bị tu sĩ Thiên Hoang chèn ép, chịu thiệt thòi. Hôm nay, một lần nữa bị chặn đường, trong lòng khó tránh được bức bối, nhưng lại không tiện phát tác, chi đành nói:

- Mà thôi! Tạm thời không đề cập đến Đấu Tương, có thể nói cho ta biết tung tích của Lâm Nhất và hai vị huynh đệ của hắn không?

Mã Ninh Tử lại tiếp tục lắc đầu, bày ra bộ dáng lực bất tòng tâm. Với tính tình cẩn thận của ông ta, khi đối mặt với một vị khách không mời mà đến, còn rất khó lường thì tốt nhất là nên từ chối, chặn ở ngoài cửa.

Thiên Tinh không kìm được lửa giận, đưa tay chỉ thẳng mặt Mã Ninh Tử, cất giọng quát hỏi:

- Ngươi, cái tên này giọng điệu mập mờ, qua loa đùn đẩy, rốt cuộc là có ý gì? Chẳng lẽ Thiên Hoang đã giết chết Lâm Nhất nên mới che che giấu giấu...

- Im ngay...

Mã Ninh Tử mở miệng quát lớn:

- Không được chửi bới Lâm Tôn, nếu không hai nhà sẽ khó mà nhìn mặt...

Thiên Tinh cuộn chặt hai nắm đấm, chỉ muốn phát tác ngay.

Ở bên trong Cửu Thiên tháp, thiếu chút nữa nàng và sư huynh đã bị tu sĩ Thiên Hoang hại chết, hôm nay bọn hắn tìm đến tận nhà, lại bị đối phương khi dễ. Quả thật là khinh người quá đáng, có thể nhẫn nại, nhưng nhẫn nhục thì không!

Tuy trong lòng Tất Kháng cảm thấy bất mãn, nhưng vẫn không quên để ý đến nhất cử nhất động của Mã Ninh Tử, phát hiện ra dấu hiệu bất thường, thì vội vàng giơ tay ngăn cản:

- Chậm đã, vị đạo hữu này nói như vậy là có ý gì? Ai là Lâm Tôn...

Y còn chưa nói xong câu, thì đã tự suy đoán được, bất chợt thở phào một hơi, lại có chút khó có thể tin được mà nói:

- Chẳng lẽ Lâm Nhất đã trở thành Thiên Hoang Chí Tôn? Nếu như thật là vậy thì kính xin ba vị dẫn đường, giao tình của lão phu với hắn không tầm thường...

Ở bên trong Cửu Thiên Tháp năm đó, Tất Khang và Thiên Tinh đã được Lâm Nhất cứu một mạng, sau đó lại được đối phương dốc lòng thủ hộ, để bế quan chữa thương suốt bốn mươi ngày. Ân đức như trời cao đất rộng, giao tình sinh tử quả thật không tầm thường.

Mã Ninh Tử vốn còn định từ chối, nhưng nghe vậy thì không khỏi trầm tư, đắn đo...

...

“Cốc! Cốc!

- Sư phụ, có người cầu kiến!

Ở bên trong tĩnh thất, Lâm Nhất chậm rãi mở hai mắt ra.

Là tiếng gọi của Tiên Nô. Có lẽ bởi vì không nghe động tĩnh gì nên nàng còn định đưa tay gõ lên cấm chế để nhắc nhở. Lão giả đang đứng đợi ở ngoài cửa động phủ là Phương Nguyên Tử. Mà ở trên không trung cách đó chừng vạn dặm còn có một vài bóng dáng quen thuộc.

Lâm Nhất có chút ngạc nhiên, cũng không kịp suy nghxi nhiều lập tức nhấc chân nhảy xuống khỏi giường đá. Ánh mắt khẽ đảo qua ngọc tháp trên giường. Thoáng chần chờ mọt lát, rốt cuộc cũng duỗi tay dùng sức chụp tới. “Phanh một tiếng trầm đục vang lên. Kiền Nguyên tháp lập tức vỡ vụn không còn lại gì. Hắn vung ống tay áo, phủi đi mấy mảnh vỡ, sau đó mở ra cấm chế, bước ra khỏi tĩnh thất. Đập vào mắt hắn là gương mặt vui sướng của ai kia.

- Sư phụ, là hai vị yêu Tôn Yêu Hoang đến đây cầu kiến. Bọn họ bị Mã Ninh Tử trưởng lão chặn lại, lại sợ làm sai, nên đã để Phương Nguyên Tử trưởng lão đến đây bẩm báo... Sư phụ, đợi Nô nhi một chút...

Lúc Tiên Nô còn đang bẩm báo thì bóng người áo xám kia đã đi lướt qua người nàng. Nàng cũng không nói thêm gì nữa, theo sát ngay phía sau.

Cùng lúc đó, từ trên đỉnh núi, dưới đỉnh núi lại có mấy bóng người vội vã chạy đi.

....

Ở giữa không trung, hai bên vẫn còn đang giằng co, sắc mặt của mọi người đều không đẹp đẽ gì.

Mã Ninh Tử và Phương Minh Tử vậy mà lại đột nhiên đứng tránh sang một phên, cả hai đều chắp tay quay mặt về phía xa xa hành lễ.

Tất Kháng và Thiên Tinh thì đưa mắt nhìn nhau, sau đó lại ngưng thần nhìn xem thế nào, bất chợt cả hai đều kinh ngạc không thôi.

Từ phía vịnh biển phía xa, có một đám người đang bay đến, thần thái của mỗi người đều rất bất phàm. Dẫn đầu là một người đàn ông áo xám, thản nhiên chắp hai tay sau lưng, đạp không cưỡi gió, uy thế hồn nhiên rồi lại làm cho người ta không đo lường được sâu cạn, không dám bễ nghễ. Sau lưng vị kia còn có tám người khác. Trong đó có hai vị lão giả động thiên hậu kỳ, bốn vị Thiên sát vệ động thiên kỳ, còn có Phương Nguyên Tử phục tùng theo sát còn cả một vị cô nương trẻ tuổi, dung mạo xinh đẹp.

Mà người đàn ông trẻ tuổi dẫn đầu kia chính là Lâm Nhất, nhưng xưa đâu bằng nay, trên thân hắn phát ra phong phạm Chí Tôn vô cùng rõ ràng.

Thiên Tinh thấy vậy, lửa giận đều tiêu tan hết, không nhịn được mà phất tay cười nói:

- Lâm lão đại, sư huynh của ta đâu, hai tên gia hỏa kia làm sao lại ở đây?

Tất Kháng vẫn còn đang kinh ngạc, nghe vậy thì có chút lúng túng. Đứng trước mắt bao nhiêu người, sao có thể tùy tùy tiện tiện như vậy. Mà nha đầu này lại rất thân thiết với ba huynh đệ nhà kia, vẫn chưa nhận ra có chỗ nào bất ổn...

Trong nháy mắt, hai bên đứng tụ tập lại một chỗ.

- Huynh trưởng, Thiên Tinh, từ khi chưa tay đến nay không có vấn đề gì chứ...

- A... Lão đệ...

- Ha ha! Lâm lão đại mạnh khỏe! Ta và sư huynh đến đây tìm kiếm tam sư huynh, lại không nghĩ...

- Đấu Tương đến Cổ Hải đảo, ba người các ngươi không gặp nhau sao...

- Lão đệ nói thật chứ? Chuyện không ổn rồi...

- Ồ?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free