Vô Tiên - Chương 2564:
Trong tĩnh thất, hai mắt Lâm Nhất khép hờ, rơi vào trạng thái nhập định.
“Đương một tiếng. Trong nháy mắt, một đạo khí cơ từ mi tâm hắn bắn ra, đột nhiên đánh trúng ngọc tháp, sau đó chỉ trong chớp mắt, phù văn không ngừng chớp động, ngược dòng trở về.
Lúc này, sâu bên trong thức hải lóe lên một tia hào quang yếu ớt. Mà màn hào quang do Động chân kinh, Động Huyền kinh dung hợp tạo thành cũng dần phân tách ra giới hạn rõ ràng, cả hai liên tục xoay tròn, quấn quít không rời. Nếu chú ý hơn một chút, sẽ thấy rõ bên trong có phù văn lập lòe, hơn nữa lại phân biệt, rõ ràng.
- Thái Sơ hữu vô, vô hữu vô danh, nhất chi sở khởi, có chất mà không có hình. Vật có thể sinh, sinh tạo vạn vật... Vị chi đức... Vị chi mệnh... Vị chi hình... Vị chi tính. Tính tu phản đắc, chí đồng vu sơ. Chính là hư nhượt, chính là lớn. Thiên địa hợp, huyền đức đại thuận.
- Phụ âm bão dương, trùng khí vi hòa. Một hóa thành ba, ba kết hợp mốt. Thái Sơ làm cơ sở, tam cảnh thành công...
- Kỳ vật vô cùng, kỳ vật vô trắc. Nhập vô cùng chi môn, du vô cực chi dã. Nhật nguyệt tham quang, thiên địa vi thường...
Tổng cộng có đến mấy trăm đạo phù văn, tất cả đều ẩn chứa nội dung tinh túy, quan trọng. Từ nội dụng trên không khó để cảm ngộ, thiên địa thái sơ tồn tại tại không, bắt đầu là hỗn độn, vô hình vô thể. Mà vạn vật là đều xuất ra từ hỗn độn mà đến, là tự đắc cảnh giới. Âm dương biến hóa, đó là thiên mệnh. Vạn vật sinh linh, có muôn hình muôn vẻ, lấy hình thủ thần, tất cả đều có pháp tắc, xưng là bản tính. Tính mệnh song tu, hỗn đồng Thái Sơ chi cảnh. Cuối cùng thể ngộ thiên đạo, phản hồi bản chân, hồi quy tự nhiên.
Mà đại đạo vô danh, đến từ hỗn độn, tu đến cảnh giới cao nhất, còn phải phản phác quy chân. Chỗ vị nhất khí hóa tam thanh, tam tu quy nhất thể. Nói cách khác, không trộn lẫn yêu, ma, tiên tu cảnh giới, đến cuối cùng khó tu thành đại đạo.
Ngoài ra, Đế Khuê Thiên Hoàng còn cho rằng, vũ trụ không có điểm cuối, vạn vật không thể đo lường, xét theo lý này là được ngao du Thái Hư, cùng nhật nguyệt sáng, tuổi thọ sánh ngang trời đất, và đủ điều khác. Đương nhiên, bắt đầu là một loại cảnh giới, trước mắt còn có rất nhiều điều mờ mịt, hắn còn cần phải tiếp tục leo lên dây thừng...
Nhưng mà, mấy trăm chữ phía cuối kinh văn lại có chút tối nghĩa, hơn nữa còn không có chú thích. Chữ ký thì qua loa, hiển nhiên là còn chưa hoàn tất.
Đây chính là Động Chân kinh trong truyền thuyết sao? Cái kia chỉ nhánh mạnh vào một điểm quan trọng, đột phá La Thiên tam cảnh: nhất thể tam tu, tam tu nhất thể. Vậy thì trong lúc vô tình, Lâm Nhất đạt được ma tu và long tu, chính là không bàn mà hợp với thiên đạo. Đây cũng lý do vì sao lúc bắt đầu tu luyện hắn gặp phải rất nhiều khó khăn. Nhưng mỗi lần đều có thể nghịch chuyển tình thế. Xem ra chỉ cần không ngừng khổ tu thì ngày sau muốn đột phá La Thiên cũng không phải việc gì khó. Mà kinh văn tối nghĩa, cao thâm, còn cần phải tĩnh tâm phỏng đoán một phen.
Lâm Nhất đang nhập định, thì đột nhiên bên tai vang lên một khúc đàn du dương. Hắn không có tâm trạng thưởng thức, liền phất tay phong kín động phủ, sau đó thì tập trung ngưng thần, dần dần chìm vào suy tư...
....
Cứ như thế, đã hơn nửa tháng trôi qua...
Tiên Nô cả ngày vẫn canh giữ trong sảnh đá, nhưng dần dần đã không còn tâm tư để gảy đàn nữa. Tiếng đàn tuy hay, nhưng không có người thưởng thức cũng là phí công.
Trong khoảng thời gian này, Lão Long và Hổ Đầu có trở về một chuyện. Sau khi thấy Lâm Nhất đóng chặt cửa không ra ngoài thì lại kề vai sát cánh mà đi, mơ hồ đã biến Hải Thiên Các thành nơi an vui hưởng lạc. Đám người Mã Ninh Tử cũng nhiều lần lui tới, nhưng lại bị bốn vị Thiên Sát khôi lỗi trên đỉnh núi dồn ép cho vô cùng quẫn bách, không thể không nhượng bộ lui binh.
Một ngày này, chợt từ trên trời có hai dáng người phủ xuống.
Trong đó có một vị lão giả, thân hình cao lớn, thần tình uy nghiêm. Bên cạnh là một vị cô nương trẻ tuổi, khoác trên thân trang phục đỏ rực, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần.
Phía trước xuất hiện một vịnh biển cực lớn, hẳn là nơi mà bọn hắn muốn đến.
Hai người kia thả chậm tốc độ, ngưng thần dò xét.
- Đại sư huynh! Thiên Đô Phong mới là vị trí đầu mối của Thiên Hoang, vì sao hôm nay lại đổi thành Minh Nhai rồi?
- Hai mươi năm trước, Thiên Hoàng phát sinh một trận biến cố, nghe nói có liên quan đến Lâm Nhất...
- Chẳng lẽ Lâm Nhất dẫn theo Lão Long, Hổ Đầu giết về? Lá gan của ba người bọn hắn thật sự không nhỏ...
- Tình hình cụ thể và tỉ mỉ như thế nào, thì ta cũng không rõ!
- Tam sư huynh dẫn người đến đây tìm tung tích của ngươi và ta, khó tránh khỏi nóng vội ra tay. Mà nơi này vô cùng phồn hoa, không hề có dấu hiệu chém giết hỗn chiến...
- Sau đó có thể thấy rõ ràng...
Trong lúc lão giả và vị cô nương kia đang trò chuyện thì bất ngờ có ba dáng người phá không mà đến, trong nháy mắt đã chặn lại đường đi của bọn họ. Nơi này còn cách vịnh biển chừng vạn dặm. Có thể thấy được đối phương đề phòng sâm nghiêm.
- Người đến là người phương nào, hãy mau khai rõ tên họ!
- Chuyện này...
- Ồ! Hóa ra là Tất Kháng Yêu Tôn và Thiên Tinh Yêu Tôn của Yêu Hoàng, thất kính! Minh Nhai Mã Ninh Tử, Phương Nguyên Tử, Phương Minh Tử ở đây, xin hỏi hai vị đến đây có chuyện gì?
Ba vị tu sĩ bất ngờ xuất hiện chặn đường, là do Minh Nhai trưởng lão - Mã Ninh Tử cầm đầu. Ông ta không nhận ra người đến, cũng may có Phương Nguyên Tử và Phương Minh Tử âm thầm nhắc nhở. Sau khi hành lễ xong xuôi, cả ba vẫn đứng chặn đường, chỉ là thần sắc lại có chút sợ hãi.
- Lão phu đến đây là để tìm kiếm sư đệ Đấu Tương, không biết ba vị đạo hữu có thể chỉ giáo một chút hay không?
Vị lão giả và tiểu cô nương áo đỏ vừa đến chính là Tất Kháng Yêu Hoang và tiểu sư muội của y – Thiên Tinh. Mục đích của chuyến đi này của bọn hắn thật sự là muốn tìm kiếm tung tích của Đấu tướng. Từ chỗ Giác Phách bọn hắn biết được, Đấu Tương đã dẫn theo hơn trăm vị cao thủ thẳng tiếng Thiên Hoang. Nghe tin, cả hai người bọn hắn đều rất lo lắng, vậy nên mới lên đường đuổi theo. Mà hai nơi cách nhau xa xôi, còn cần có nghỉ ngơi, dù cho gấp rút truy đuổi thì cũng phải mất lộ trình hơn một tháng.
Mã Ninh Tử bởi vì góp phần dẹp nội loạn mà lập được công, giúp cho tộc huynh Mã Minh Tử và Bách Khê cốc tránh được một trận lúng túng. Không chỉ có vậy, ông ta còn được cắt cử, tạm giũ chức vị đại trưởng lão, chịu trách nhiệm quản hạt Minh Nhai. Đương nhiên sẽ tận tâm tận lực vì công việc, không dám lười biếng. Hôm nay vừa vặn đến lượt ông ta xử trí việc bên ngoài. Vừa mới phát hiện ra động tĩnh, lập tức dẫn theo Phương Minh Tử và Phương Nguyên Tử tiến đến xem xét. Chỉ là ông ta vốn có thành kiến với Tố Hữu Yêu Hoang, thêm lần trước Đấu Tương đã tìm đến tận đây để gây hấn mà có thêm vài phần bất mãn. Vậy nên lúc này mới phất tay, qua loa nói:
- Kính xin hai vị Yêu Tôn thứ lỗi, chúng ta không thể trả lời!
- Chuyện này...
Tất Kháng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, nhịn không được mà trầm ngậm. Dùng thân phận Yêu Tôn, đích thân đến thăm vậy mà lại bị chặn ở ngoài cửa. Vịnh biển trước mắt rất phồn hoa, khắp nơi giăng đầy khí cơ cường đại, hiển nhiên là một khu vực tàng long ngọa hổ, cao thủ nhiều như kiến. Hai huynh đệ bọn hắn tùy tiện đến đây, qua thật là quá mức tùy ý.
- Sư huynh của ta rõ ràng là đã dẫn người đến Thiên Hoang, vì sao vị Mã đạo hữu này không chịu nói ra hướng đi của huynh ấy?
Thiên Tinh thấy đại sư huynh không liên tiếng, thì không nhịn được mà mở miệng chất vấn. Mà Mã Ninh Tử thì vẫn lắc đầu không đáp. Tính tình nàng vốn nóng nảy, lập tức không kìm được muốn phát tác. Hai tay chống nạnh, hừ lạnh một tiếng, thét hỏi:
- Hai huynh muội chúng ta mang theo thành ý đến thăm, vì cớ sao lại bị ngăn lại?
- Thiên Tinh, không được thất lễ!
Tất Kháng lên tiếng cắt ngang lời Thiên Tinh, nói:
- Nếu như Đấu Tương không ở chỗ này, lão phu cũng nên thận đường bái phỏng Cửu Huyền lão hữu...
Mã Ninh Tử không hề chần chừ, trực tiếp mở miệng đáp: