Vô Tiên - Chương 2563:
Mùi vị của hải sản cũng không hề tệ, hương vị vừa vặn, rất ngon miệng. Lâm Nhất nếm thử tất cả các món, sau đó buông đũa, nâng chén nhỏ lên uống, điệu bộ rất thản nhiên.
Nhớ kỹ năm đó, khi hắn vừa tiến vào Thiên Hoang, không thể không trốn đông trốn tây, ít khi lộ diện mà phải ẩn nhẫn. Kế đó, lại nghênh đón trận chiến ngươi chết ta sống ở Cửu Long trì. Sau hai mươi năm độ kiếp, lại đến lượt Minh Nhai nổi loạn. Hiện nay, rốt cuộc cũng an định, không chỉ nắm trong tay Thiên Hoang tam địa, hiệu lệnh ngàn vạn người, mà còn có Lão Long, Hổ Đầu và đệ tử bầu bạn. Trước mắt càng có mồi ngon rượu thơm, di tình tự nhạc, giống như sự khoái lạc bậc nhất trong nhân sinh, công thành danh toại, cũng vì vậy mà có chút hoảng hốt! Sự thật là vậy sao?
Đây chẳng qua là tạm nghỉ ngơi bên đường mà thôi, kế tiếp còn có thể phải nghênh đón cuồng phong mưa rào! Mặc dù tạm thời gió êm sóng lặng thì Lâm Nhất cũng muốn nhấc lên sóng gió...
- Sư phụ, trong bình ngọc này tuy không chứa càn khôn, nhưng có chứa rượu ngon nổi danh thiên hạ, vả lại hãy thả thích chè chén!
- Ồ... Nô Nhi tự cất?
- Trong lúc rảnh rỗi luyện chế một chút, đã làm sư phụ chê cười rồi...
- Ừm...
Bên trong bình ngọc có khảm Giới tử pháp trận rất tinh xảo, có thể thấy được là đã phí rất nhiều tâm tư. Lâm Nhất cũng không nói nhiều lời, chỉ khẽ mỉm cười. Tiên Nô thì lại giống như nhận được một sự khích lệ rất lớn, hành động càng trở nên ân cần.
Bên trong động phủ sáng ngời, hai thầy trò của hắn bầu bạn với nhau, khung cảnh có chút ấm áp lại tự nhiên. Giống như Huyền Nguyên Quan năm đó, không là giống với nông gia tiểu viện ở Tiểu Thiên thung lũng hơn. Nơi đó có ánh nắng chiều tà, có khói bếp lượn lờ, còn có người một nhà ngồi dưới gốc đại thụ....
Bên trong động phủ, ngoại trừ sảnh đá ra còn có bốn gian tĩnh thất, lần lượt là của Lâm Nhất, Tiên Nô, Lão Long và Hổ Đầu. Mà hai vị huynh đệ kia cho đến hiện tại còn chưa quay về, xem ra tính tình rất hợp với các gia hào cường, ở chung vui vẻ. Ít nhất là Khổng Đạo Tử lịch duyệt không hề tầm thường, xử sự khôn khéo, cũng rất đáng để kết giao, vả lại gã...
Trong lúc bất tri bất giác, đã nửa canh giờ trôi qua. Lâm Nhất buông chén đứng dậy, cất bước mà đi. Khi hắn đã tiến đến trước cửa gian tĩnh thất, mới chậm rãi dừng chân quay đầu thoáng nhìn lại.
Hai tay Tiên Nô vẫn nắm chặt ấm trà, ánh mắt sáng bừng, tha thiết.
- Có Nô Nhi làm đồ đệ, sư phụ rất vui!
Lâm Nhất vứt lại một câu khó hiểu, rồi lập tức quay người bước vào trong gian tĩnh thất, hơn nữa còn tiện tay khép chặt cửa.
Tiên Nô mím môi, sau đó nhếch miệng cười, nụ cười tươi rói như hoa. Nàng vung vẩy ống tay áo, trong nháy mắt đã dọn dẹp sạch sẽ bàn nhậu vừa rồi, kế đó lại chạy ra ngoài cửa động phủ, hơn nữa còn chạy lên đỉnh núi, không kìm lòng được mà đứng tại chỗ xoay tròn vài cái. Dáng người nàng mỏng manh uyển chuyển, như tuyết liên nộ phóng, chỉ vì cảnh đêm vô biên mà càng xinh đẹp hơn nữa.
Sau một lát, trên đỉnh núi xuất hiện thêm bốn vị Thiên Sát khôi lỗi. Tiên Nô phi thân quay trở về động phủ. Lão Long và Hổ Đầu vẫn còn chưa trở lại, nàng liền dứt khoát ngồi yên trên ghế đá chờ đợi, giống như là một tiểu cô nương đang ngồi trông nhà.
Bất chợt, nàng đưa tay, tế ra một cây tiêu đồng vắt ngang đầu gối, ngón tay nhẹ nhàng gảy...
....
Trong tĩnh thất, Lâm Nhất lặng yên trầm mặc.
Bức tranh trên tấm thạch bích đã bị che chắn, thay vào đó là một cuốn họa trục, phía trên có Tiên Tử đón gió, một Bạch Hổ nhìn rất sống động. Nhìn vật nhớ người, hai hàng lông mày của hắn không khỏi nhíu chặt lại, than ngắn thở dài.
Ngày ấy nàng nói, không hỏi tình là chi, chỉ nói nhân sinh nhiều li biệt, bảo trọng!
Nàng còn nói, tình kiếp này, kiếp này phụ, tình kiếp trước, kiếp sau báo! Mặc dù sống không để lại vết tích, chỉ cần chết không để lại oán hận.
Mà bất kể là kiếp trước hay kiếp này, tuy là vội vàng, nhưng vẫn là quyết định vĩnh viễn.
Nhưng mà, cuốn họa trục kia sớm đã trả lại cho Tiên Nô, ai ngờ cuối cùng lại bị nàng treo ở đây. Nha đầu kia...
Lâm Nhất giật nãy, cứ thế bần thần hồi lâu. Sau đó hắn chợt lắc đầu, chậm rãi bước đến trước giường khoanh chân ngồi xuống. Lại qua thêm một lúc lâu, nội tâm hắn mới xem như sóng yên biển lặng. Hắn vung nhẹ ống tay áo, trước mắt xuất hiện một ngọc thao cao hơn một thước.
Đây chính là Kiền Nguyên tháp thần bí. Vậy mà nó lại nằm trong tay Minh phu nhân. Có thể thấy được giao tình giữa nàng và Đế Khuê Tiên Hoàng là không hề cạn. Hoặc có thể nói, nàng biết dùng Cửu Thiên để đổi lấy sự tín nhiệm và phó thác của đối phương.
Mà có phải là nàng cố ý làm như vậy, chỉ vì... Mà thôi, tất cả đều là lấy bụng ta suy bụng người, phong cảnh dài, thích hợp với tầm mắt rộng. Nàng ấy như thế nào, không liên quan gì đến Lâm Nhất cả.
Nghe nói trong tháp này cất giấu Động Thần kinh mà mọi người vốn cho rằng đã bị hủy mất, đây liệu có phải là sự thật không?
Lâm Nhất ngưng thần quan sát thật kỹ, nhưng lại không thu hoạch được gì. Thần thức vừa mới chạm đến thân tháp thì đã bị mây mù mênh mông cản lại, khó mà truy được manh mối. Nhưng mà ngọc tháp cao một thước này lại lộ ra một sự quỷ dị khó lường.
Làm như thế nào để mở ra bảo tháp? Làm như thế nào để tìm được Động thần kinh?
Lâm Nhất khá là bất đắc dĩ, như có điều suy nghĩ.
Nếu như Đế Khuê Tiên Hoàng đã yên lòng để lại Kiền Nguyên tháp thì có lẽ ông ấy đã tự có tính toán. Có lẽ, chỉ có đệ tử Long Phạm của ông ấy mới có thể mở ra tháp này, hơn nữa còn tìm ra được nơi cất giấu Động thần kinh. Tuy Minh phu nhân nắm bảo tháp trong tay, nhưng lại khó chiếm thành của riêng.
Sau khi Lâm Nhất suy nghĩ thông mọi chuyện, thì không khỏi lưu ý đến động tĩnh trong thức hải.
Sâu trong thức hải, Động chân kinh và Động huyền kinh tạo thành hai luồng hào quang, liên tục xoay tròn. Có thần thức chạm vào, trong đó không ngừng có phù văn lập lòe, cả hai đan xen vào nhau, dần dần tạo thành một đường, mơ hồ lại toát lên vẻ sinh động.
Lâm Nhất có chút kinh ngạc, cũng không kịp suy nghĩ nhiều vội vàng dùng thần thức tác động rồi duỗi tay chỉ một cái. Trong nháy mắt kia, một đường hào quang yếu ớt đột nhiên bắn ra từ mi tâm của hắn, sau đó đánh vào ngọc tháp cách đó không xa, ngay sau đó “phanh một tiếng, hào quang bạo tạc...