Vô Tiên - Chương 2562:
Trên đỉnh núi Minh Nhai, Lâm Nhất đón gió đứng đó.
Lúc này đang là hoàng hôn, ánh tà dương chiếu hồng mặt biển, mây đỏ rải đầy trời. Lúc tiếng động lớn dần dần tiêu tán đi, cả mảnh vịnh lại một lần nữa phủ lên mình sự yên ả như ngày xưa.
Loạn ở Minh Nhai kéo dài gay gắt suốt ba ngày, rốt cuộc cũng theo mặt trời xuống núi mà kết thúc.
Nhưng mà, trong lúc ngũ đại trưởng lão Thẩm Nguyên Tử đang còn lúng túng vì bị nhận trùng phạt thì đột nhiên có ba người xuất hiện xin tha.
Đó là Khổng Đạo Tử Hải Thiên Các, một người sống rất khôn khéo, lõi đời. Y đứng trên đỉnh núi quan sát hồi lâu, sớm đã nhìn ra hỏa hầu, liền âm thầm ra hiệu với Lão Long và Hổ Đầu, tại thời điểm mấu chốt sẽ đứng ra.
Hổ Đầu ban đầu còn có chút không vui, chỉ muốn nhìn mấy vị trưởng lão Minh Nhai kia bị trừng trị nghiêm khắc. Mà Khổng Đạo Tử âm thầm khuyên giải cả buôi, mói làm cho hắn cảm thấy có lý.
Hành động bá đạo nhưng không quên nhân nghĩa, đó mới là Chí Tôn vương đạo. Lâm Tôn cường thịnh, phục chúng không khó, nếu muốn vạn chúng quy tâm, thì cần phải có cả uy cả ân. Nếu như huynh đệ nhà mình đã chiếm được tiện nghi thì nên dựng một bậc thang, bán cái nhu thuận. Cũng qua đó, mặt mũi lót trong áo hay chăn đều đã kiếm được, cớ sao lại không làm đây?
Hổ Đầu cười khằng khặc, chửi một tiếng “bản sắc gian thương. Mà lúc Khổng Đạo Tử và Lão Long xin ta, từ đầu đến cuối hắn đều không mở miệng. Hổ Ca là một người ân oán rõ ràng, hắn không nói được những lời dối trá lõi đời kia.
Lâm Nhất vốn là không thuận theo thì sẽ không tha, trong nháy mắt lại biến thành người khoan nhượng. Hắn miễn hình phạt tự hạ một bậc tu vi cho Thẩm Nguyên Tử và Mã Minh Tử, rồi ra lệnh cho hai người bọn hắn phải bế quan tự xét lại mình. Chuyện của Minh Nhai thì được giao cho Lữ Nguyên Tử, Mã Ninh Tử, Xuân Đạo Tử và Đan La Tử quản lý. Hơn nữa còn chiêu cáo bốn phương, nghiêm cấm nội đấu, dĩ hòa vi quý, vân vân... Sau đó, hắn lại tiếp tục ca ngợi nghĩa cữ của đám người Khổng Đạo Tử...
Trong lúc bất tri bất giác, hoàng hôn đã rũ xuống, bóng đêm chậm rãi hàng lâm. Đêm nay không trăng, tinh không cao viễn.
Lâm Nhất đứng đó, lặng yên hồi lâu, nhịn không được mà thở dài một hơi.
Không màng danh lợi, càng không đặt vị trí Chí Tôn ở trong lòng. Dù cho là trận chiến Vương giả trước đây, thì mục đích cũng chỉ là muốn đối phó với Cửu Huyền, nêu cao đạo nghĩa mà thôi. Nhưng sau ngày hôm nay, Lâm Nhất lại thân bất do kỷ, trở thành Thiên Hoang Chí Tôn chân chính.
Vì sao lại thay đổi ước nguyện ban đầu, chẳng lẽ là vì Minh phu nhân?
Đó là một vị phu nhân vẻ ngoài hiền hòa, có tình nhân từ, hơn nữa còn tự xưng mình là đàn bà không nói đạo lý. Mà nàng kiên trì tính kế, cũng có thể xem như là một việc tốt, tạo phúc cho vạn chúng.
Ngoài ra, trong lúc thi pháp, dùng gương đồng để truy tìm tung tích của Vũ Tử và Mộ Vân ngoài ý muốn bị gián đoạn, khó có thể tìm ra được hướng đi của hai nàng. Từ tinh huyết ấn ký trong gương đồng và trâm gài tóc, có thể kết luận, hai vị cô nương kai vẫn còn sống. Về phần tung tích của các nàng, nếu như không có ở Hồng Hoang thì là ở Dị vực...
Nếu như không phải là Minh phu nhân và Kỳ Nhi thì chẳng lẽ là Đế Khuê Tiên Hoàng đã khiến cho Lâm Nhất thay đổi chủ ý?
Đến từ chỗ nào, nên đi về đâu?
Vị cao nhân kia cao cao tại thượng, làm việc nghĩa không chùn bước, đó không phải là mong muốn mà Lâm Nhất truy tìm sao? Vũ trụ mênh mông, mờ ảo vô cực, còn có quá nhiều điều mờ mịt, rất rất cần truy tìm ra nguồn gốc, hỏi thăm cho ra lẽ. Dù là tiên đạo mông lung, tiêu phí thời gian, hay là một sợi dây thừng không điểm đầu không điểm cuối, thì cũng không vì trường sinh tiêu dao mà là vì phóng thích, truy đuổi, tự vượt qua chính mình.
Lâm Nhất vừa nghĩ đến đây, nỗi lòng bỗng nhiên yên tĩnh lại. Huyết quang trong mắt dần dần biến mất, âm dương đồng tử hai màu đen trắng dần trở nên rõ ràng. Lúc hắn giật mình tỉnh lại, thì màn sương mù đã bao trùm nghìn năm dường như đã được vén lên.
- Sư phụ!
Trong làn gió biển mát lạnh chợt xuất hiện thêm một mùi thơm nhàn nhạt, kế đó một bóng người áo trắng yểu điệu tiến đến. Đó là Tiên Nô, ở trong bóng đêm, nàng càng trở nên thanh lệ động lòng người. Nàng một mình ở trong động phủ chờ đợi hồi lâu, vẫn không thấy sư phụ quay trở về nên mới không kìm lòng được, chạy lên đỉnh núi, ân cần thăm hỏi.
Lâm Nhất vẫn thả mắt nhìn về phía xa.
Lúc Tiên Hoàng rời khỏi Cửu Thiên, còn không quên mang theo hai đối thủ Yêu Hoàng và Ma Hoàng. Hồng Hoang bởi vậy mà chỉ an bình được một chớp mắt, sau đó thì liền sa vào sự bạo loạn triền miên. Nếu như Lâm Nhất có tính toán, thì nhất định sẽ không vội vàng như vậy...
- Lão Long và Hổ Đầu kết giao với đám người Khổng Đạo Tử, đã tìm được chỗ tiêu khiển. Hiện tại, hai người bọn hắn đang ăn uống thả cửa, lại thờ ơ lạnh nhạt với sư phụ, quả thật nên đánh, hừ...
Lâm Nhất nghe thấy có người lên tiếng, thì chậm rãi xoay người lại.
Tiên Nô còn chưa kịp trưng ra vẻ mặt giận dữ đã vội mỉm cười, hơn nữa còn chạy đến gần sư phụ, ân cần nói:
- Sư phụ, đêm càng lúc càng khuya, gió cũng càng lúc càng lạnh, không bằng về phủ nghỉ ngơi.
Nàng đã thu liễm một thân tu vi, khí tức tươi mát, y hệt một thiếu nữ sơn dã. Mà đôi mắt của nàng thì sáng ngời, trong sáng không nhiễm một hạt bụi, căn bản là tiên tử lạc nhân gian.
Lâm Nhất cũng mỉm cười đáp lại nàng, nhấc chân bước xuống núi.
Tiên Nô chạy lên trước dẫn đường, vẫn không quên ra vẻ thần bí quay đầu thoáng nhìn lại.
Lâm Nhất bước vào động phủ, ánh sáng lung linh đập vào mắt. Chỉ thấy, trên bốn vách tường động phủ khảm hơn một trăm viên minh châu, sảnh đá rộng rãi, sáng như ban ngày. Mà Tiên Nô dáng người uyển chuyển, đi lại nhẹ nhàng. Nàng vung ống tay áo, chớp mắt đã dừng chân, chân thành giơ tay mời:
- Sư phụ, mấy ngày liền bôn ba mệt nhọc, vả lại hãy uống xoàng một phen!
Ở trên chiếc bàn được đặt chính giữa sảnh đá có bày ra bốn món, nhìn khá là bắt mắt. Hơn nữa, chén đũa, bình ngọc, mọi thứ đều được chuẩn bị đầy đũ. Mùi rượu và hương thơm của thức ăn hòa quyện, khiến cho người ta không nhịn được mà phải giơ ngón trỏ!
- Mấy món hải sải này đều là lấy từ Hải Thiên các. Bách Hoa biểu lộ là do Nô nhi cất, kính thỉnh sư phụ nếm thử!
Sau khi Tiên Nô phân trần xong thì hai tay lập tức buông xuống, vân vê vạt áo. Trên gương mắt nhỏ nhắn, trắng hồng không tì vết, lộ ra vài phần e lệ và mong đợi.