Vô Tiên - Chương 2561:
- Có câu, thiên tai dễ tránh, lòng người khó phòng. Mà Thiên Hoang bạo loạn, cho đến bây giờ đều là bắt nguồn từ nội đấu phân tranh. Chư vị thân là trưởng lão Minh Nhai, lại vứt bỏ lương tri không để ý đến, chỉ vì phóng túng tư dục mà đùa bỡn quyền hành.
- Lâm Tôn không có bằng chứng, sao có thể cuồng ngôn chỉ trích! Người thiên vị tư tình cũng được, nhưng vứt năm người chúng ta ở đâu chứ, thiên hạ này còn có chính nghĩa không...
Rốt cuộc Thẩm Nguyên Tử cũng không nhịn được nữa, lên tiếng cãi chày cãi cối nói:
- Kính xin Lâm Tôn luận sự, đi đầu nghiêm chỉnh môn quy! Nếu như lòng người rét lạnh, mới là căn nguyên của tạo phản!
Nếu như cứ tùy ý để hắn nói tiếp, thì ngũ đại trưởng lão Minh Nhai đều sẽ biến thành một đám tiểu nhân đầu cơ trục lợi. Không chỉ có như vậy, mà còn kiếm củi ba năm đốt một giờ. Từ nay về sau, tất cả mọi người đều phải nơm nớp lo sợ dưới cái sâm uy của một mình Lâm Nhất hắn. Mọi sự cố gắng đều xem như phí thời gian.
- Chính nghĩa? Lòng người?
Lâm Nhất đột nhiên nhìn về phía Thẩm Nguyên Tử, nhướn mày, cất giọng nói:
- Lâm mỗ sẽ không vì tư tình mà mua danh chuộc tiếng, thu mua lòng người. Cũng sẽ không vì nhân nhượng chính nghĩa mà chối bỏ sự thật! Nói rõ đi, các ngươi thân là trưởng lão, tại sao lại tự dưng ngờ vực vô căn cứ lời nói của Lâm mỗ. Hơn nữa còn tùy ý gia hại hai huynh đệ của ta – Lão Long, Hổ Đầu. Đó có phải là bụng dạ khó lường, có phải là xúc phạm môn quy, có phải là nên bị nghiêm trị hay không...
Nội tâm Thẩm Nguyên Tử hoảng hốt, vội vàng nói:
- Lời nói từ một phía, sao có thể giáng tội, Mã đạo huynh, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử..
Lâm Nhất không đợi Thẩm Nguyên Tử nói xong câu, đã vung ống tay áo , nghiêm nghị quát:
- Câm miệng!
Lúc hắn phát tác, áo choàng, tóc tai đều phiêu dật, uy thế vô thượng lan tỏa, tràn trề. Đặc biệt là hai đồng tử đang nheo nheo lại, để lộ ra biểu cảm thâm sâu, khiến cho người ta cảm thấy mờ mịt không thể đo lường được, vừa nhìn đã khiếp sợ.
- Lâm mỗ là Thiên Hoang Chí Tôn, nhất ngôn cửu đỉnh, quyền uy không cho phép khiêu khích. Bằng không thì quy củ ở đâu, đạo thống ở đâu...
Trên thân Lâm Nhất tỏa ra một cỗ sát khí mơ hồ, hùng hổ dọa người nói:
- Đám các ngươi bái ta làm chủ, nên có tính giác ngộ của thuộc hạ, kẻ nào dám bằng mặt không bằng lòng, chắc chắn nghiêm trị không tha!
Hắn đưa tay chỉ một cái, ngạo nghễ nói tiếp:
- Thẩm Nguyên Tử, ngươi chính là người khởi xướng loạn ở Minh Nhai, tội không thể ta, vả lại thả ngựa đến chiến, thắng thì thôi, nếu như không, chớ trách Bản tôn vô tình....
Sắc mặt Thẩm Nguyên Tử cứng đờ, mép môi run rẩy, bất chợt quay đầu hung hăng trừng mắt với đám người Mã Minh Tử ở phía xa.
Sau đó mới quay đầu khom người nói:
- Thuộc dạ không dám! Loạn ở Minh Nhai đều là do Mã Minh Tử đạo hữu khởi xướng, không liên quan gì đến thuộc hạ!
Ai dám? Lâm Nhất hắn một mình độc chiến với Cửu Huyền thượng nhân và hai vị đại Ma Tôn còn toàn thắng. Hôm nay, tu vi càng phóng đại, chỉ sợ khắp Hồng Hoang này không có ai là đối thu của hắn. Mà đám người Mã Minh Tử lại đầu đuôi hai đầu, mới là thứ đáng ghê tởm nhất!
- Mã Minh Tử, bốn người các ngươi không ngại thì liên thủ lại, chiến một trận với bản tôn!
Lâm Nhất cũng không buông tha cho đám người Mã Minh Tử, hắn duỗi tay chỉ thẳng mặt từng người:
- Nếu như hai bên bất phân thắng bại, bản tôn sẽ lập tức vứt bở truyền thừa của Tiên Hoàng, rời xa Thiên Hoang.
Hắn xưng bản tôn, dần dần đã thuận miệng, uy thế kiêu ngạo càng hùng hồn mà tự nhiên.
Mã Minh Tử từ đầu đến cuối vẫn chắp tay đứng đó, bày ra bộ dạng nghe giáo huấn. Bất chợt bị gọi thẳng lên, lập tức cùng các vị bạn hữu hai mặt nhìn nhau, nét mặt vô cùng khổ sở nói:
- Tuy tại hạ có đôi co lời nói với hai vị đạo hữu Lão Long và Hổ Đầu, nhưng lại không có ác ý, tiếc rằng lại bị Thẩm Đạo Tử mượn cớ phát tác nên mới ra chuyện như vậy...
Ông ta cúi người hành lễ, bất đắc dĩ nói:
- Kính xin Lâm Tôn trách phạt, tại hạ không dám oán hận nửa câu!
Xuân Đạo Tử và Đan La Tử thoáng chần chờ, sau đó cả hai cũng đồng thời chắp tay nhận tội:
- Thuộc hạ thờ ơ cho qua, kính xin trách phạt!
Lữ Nguyên Tử thì trực tiếp chắp tay, lặng yên lùi lại phía sau, không nói một lời.
Đừng nói là Thẩm Nguyên Tử không dám ra tay với Lâm Nhất, mà mấy vị trưởng lão còn lại đều có chỗ cố kỵ, không biết phải làm gì. Vị Lâm Tôn kia tuy còn trẻ tuổi, nhưng lại cứng mềm không ăn. Ngươi nói đông, hắn nói tây, chỉ cần ngươi sơ sẩy một chút, hắn sẽ lập tức giáng lôi đình bổ xuống gay gắt. Mắt thấy khốn cảnh nan giải, ai ngờ chỉ trong nháy mắt, tình hình đã nghịch chuyển.
Nhưng mà Lâm Nhất vẫn không chịu dừng ở đây. Hắn thấy mọi người lùi bước, thì tiếp tục mang theo lửa giận quát lớn:
- Nếu như đã nhận tội thì đương nhiên phải chịu phạt! Thẩm Nguyên Tử mượn cớ sinh sự, khiến đồng môn tranh chấp, tự mình phế một bậc tu vi, xem như là khiển trách. Mã Minh Tử bị tư dục quấy phá, khó tránh được tội trạng, cũng tự hạ một bậc tu vi. Xuân Đạo Tử, Đan La Tử và Lữ Nguyên Tử thân là trưởng lão, lại thờ ơ nhìn hỗn loạn xảy ra, không làm đúng với chức trách, nên bế quan tự xét lại. Ai dám không tuân theo, nghiêm trị gấp đôi.
- Đợi đã!
Đúng lúc này, chợt có người lên tiếng. Ngay sau đó, có ba người ung dung bay lên.