Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2560:

Đột nhiên xuất hiện động tĩnh, khiến cho vạn chúng đều tập trung nhìn đến.

Hư không vặn vẹo, khí cơ nô vang. Giống như thiên uy đột nhiên đáp xuống, chấn động bốn phương. Mà uy thế như vậy lại có phạm vi ảnh hưởng đến mấy trăm dặm, có thể thấy được độn pháp là cực nhanh, mạnh vượt quá tưởng tượng.

Theo giọng nói vang lên, là một người đàn ông trẻ tuổi xuất hiện. Một bộ y phục màu xám bồng bềnh đón gió, tóc tai rối bời, tự do phiêu dật không bị trói buộc. Hai hàng lông mày rậm nhíu chặt lại một đường, đôi mắt sáng bừng, sâu không lường được. Hắn nhếch môi, nở một nụ cười trào phúng, cùng với dáng vẻ bình tĩnh, bễ nghễ trời đất, khí phách vô cùng, mơ hồ lại làm mọi người cảm nhận được một cỗ thần uy khó lường.

Hai bên cạnh vị kia còn có một lão giả vẻ mặt bàng hoàng và một vị bạch y tiên tử mỹ mạo vô song.

Trong nháy mắt kia, ngàn vạn người có mặt ở quanh đây đều giật mình hoảng hốt. Từng người từng người một đều không tự chủ mà nín thở ngưng thần.

Người đến cũng không phải là ai khác mà chính là Lâm Nhất – Lâm Tôn và đệ tử của hắn – Tiên Nô. Còn vị lão giả kia thì chính là Động Thiên trưởng lão của Minh Nhai, Mã Ninh Tử Bách Khê cốc.

Rất dễ dàng nhìn thấy được, Lâm Tôn đang nổi giận. Mà hai bên loạn chiến, theo thứ tự là thuộc hạ của hắn – Minh Nhai trưởng lão và huynh đệ như tay chân của hắn. Hai bên, tuy mức độ thân thiết có nông có sâu, nhưng dù sao vẫn là người một nhà. Hắn thân là Thiên Hoang Chí Tôn, muốn xử lý việc cho thật côn bằng thật không dễ dàng.

Đứng trong trận pháp trên đỉnh núi, Hổ Đầu phấn chấn vô cùng, lúc định lên tiếng gọi lão đại thì lại bị Khổng Đạo Tử ngăn lại, hơn nữa còn nhỏ giọng ra hiệu: Huynh đệ càng thân thì càng không thể tự mình kể đầu đuôi câu chuyện.

Về vấn đề này, Lão Long cũng hoàn toàn đồng ý. Lão ra lệnh cho Khổng Đạo Tử triệt hồi trận pháp, cùng mọi người tiếp tục canh giữ trên đỉnh núi, lặng yên theo dõi kỳ biến.

Vào lúc này, đám người Mã Minh Tử đứng trên bờ biển cũng nhao nhao bay lên không trung, còn cố ý né tránh đám người Thẩm Nguyên Tử. Cách đó mấy trăm trượng, xếp thành một đoàn chắp tay nghênh đón.

Thẩm Nguyên Tử thật sự không ngờ được Lâm Nhất lại bất ngờ hiện thân, nên vẫn ngây ngốc đứng yên một chỗ. Nhưng mà rất nhanh, gã đã kịp khôi phục lại tinh thần, lập tức phân phó cho đám môn nhân đệ tử rời khỏi Minh Nhai. Xong xuôi lại quay người nhấc tay hành lễ với bóng người áo xám kia. Gã thoáng chần chờ, ánh mắt đảo vội, nghiêm mặt nói:

- Hiện có đám người Khổng Đạo Tử, Phương Nguyên Tử, Minh Nguyên Tử ngỗ ngược phạm thượng, tụ tập nhiều người làm loạn, không chỉ có ra tay giết chết mấy vị đồng đạo mà còn chiếm giữ cấm địa Minh Nhai, dựa vào địa hình hiểm yếu để chống trả...

Nói đến đoạn này, gã lại không nhịn được mà tức tối hừ lạnh một tiếng...

“Trách không được Mã Ninh Tử kia tự dưng mất tích ba ngày, hóa ra là đi mật báo. Thân là tộc huynh, Mã Minh Tử lại làm như không biết, hiển nhiên là muốn tôm cua đánh nhau, ngư ông đắc lợi.

Thẩm Nguyên Tử thầm nghĩ, sau đó vội vàng nói:

- Xin thứ cho tại hạ nói thẳng, trưởng lão Mã Minh Tử cũng khó thoát khỏi liên quan. Nếu không phải hắn tranh chấp, đôi co với hai vị đạo hữu Hổ Đầu, Lão Long thì làm gì có họa hôm nay.

Gã phát hiện phía xa xa có người đang nhìn mình hằm hằm, nhưng vẫn vờ như không thấy, xúc động nói tiếp:

- Bản thân thẹn là trưởng lão, không dám bơi vì công phế riêng, vậy nên mới ra tay nghiêm chỉnh môn quy, chỉ muốn giúp Minh Nhai ta một phương thanh tịnh, dù cho đắc tội với nhiều người cũng không tiếc. Nếu như Lâm Tôn đã trở về, mọi việc đều nhờ Lâm Tôn định đoạt! Chúng ta thân là thuộc hạ, xin mỏi mắt mong chờ!

Nói xong, gã chậm rãi quỳ xuống, hiển nhiên là bày ra tư thế càng vất cả thì công lao càng lớn. Nói gần nói xa dài dòng như vậy, mọi tiện nghi gã đều đã chiếm hết, hơn nữa còn mơ hồ có ý bức ép!

Gã cũng không đề cập đến Lão Long và Hổ Đầu đã phạm phải lỗi gì, chỉ quy hết mọi tội danh lên đầu đám tu sĩ Khổng Đạo Tử, hoàn toàn là một gậy muốn đẩy người ta vào chỗ chết.

Trên bờ biển, mấy bộ thi thể bầm dập vẫn còn nằm ngổn ngang, cũng không thể làm như không thấy được! Chỉ cần luận lý lẽ, hơn nữa còn dương danh chính đạo, đến cuối cùng, hai huynh đệ kia vẫn khó thoát khỏi tội tạng.

“Đến lúc đó, đứng trước mắt bao nhiêu người, nhìn xem Lâm Tôn ngươi phải xử lý thế nào!

Ngoài ra, gã còn rất đúng lúc đẩy Mã Minh Tử xuống hố. Ông ta với mấy vị trưởng lão kia xem như muốn bỏ đá xuống giếng cũng không được rồi...

Cách đó chừng ngàn trượng, Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, tư thế ngạo nghễ. Sau khi hắn mở miệng quát mắng một câu, liền lạnh lùng đảo mắt đánh giá tình hình chung quanh.

Tiên Nô và Mã Ninh Tử thì đứng cách hắn một đoạn không xa, hai người hai vẻ mặt khác nhau.

Tiên Nô chỉ mong được đi theo bên cạnh Lâm Nhất, không còn mong muốn nào khác. Lúc này, nàng rất nhu thuận điềm tĩnh, trong đôi mắt sáng lấp lánh, mơ hồ lóe lên một tia chờ mong. Thấy sư phụ mình uy chấn bốn phương, thân làm đệ tử, nàng cũng thấy được hưởng vinh quang.

Vừa rồi, từ chỗ xa trở về đây, chớp mắt một cái đã đến nơi, khiến cho Mã Ninh Tử bàng hoàng tột độ. Ông ta vừa mới bẩm báo rõ ngọn nguồn. Sau đó lại bị Lâm Nhất vươn tay túm lấy, đạp trời dựng lên. Một giây trước còn ở bên ngoài Minh Tuyền cốc, mà chớp mắt sau đã đến vịnh biển Minh Nhai. Độn pháp cường đại như vậy, chỉ sợ tộc huynh của ông ta – Mã Minh Tử cũng không thê nào sánh kịp.

Nhưng mà, đối mặt với tình hình hỗn loạn như thế, còn cả một Thẩm Nguyên Tử làm việc cay độc, chỉ sợ tiếp theo Lâm Tôn không thể dễ dàng kết thúc. Đây cũng không phải là anh dũng chiến đấu, tất cả đều dựa vào tu vi để nói chuyện, mà phải dựa vào cơ trí hơn người, cùng cách xử trí nhu cương hài hòa, để giảng giải đạo lý, mới có thể dùng thủ đoạn mạnh mẽ để cứng rắng bình định lại trật tự. Hơn nữa còn mượn lần này để lập nên Chí Tôn quyền uy, không cho phép bị khiêu khích.

Bất chợt vào lúc này, Lâm Nhất lại nhấc chân tiến lên trước. Bất kỳ một động tác nào, hay lời nói gì của hắn đều dẫn động sự chú ý của tất cả mọi người.

Thấy vậy, Thẩm Nguyên Tử vốn dĩ rất trấn định cũng không khỏi giật nãy, trái tim âm thầm thắt chặt.

Lâm Nhất chậm rãi dừng lại ở vị trí cách bọn hắn chừng trăm trượng. Từ đầu đến cuối hắn cũng không thèm nhìn đến Thẩm Nguyên Tử và đám người Mã Minh Tử. Chỉ lặng yên quan sát Minh Nhai vịnh dưới chân. Bất chợt, hắn trầm giọng nói:

- Mặc kệ ngươi đã nói cái gì, hay đã làm cái gì, Lâm Mỗ chỉ biết là, người khi dễ trời nhất định sẽ bị trời trừng phạt. Người có tâm lừa gạt, chắc chắn sẽ gieo gió gặt bão.

Vịnh biển vẫn như trước, từng làn gió biển rít vào, rừng rậm xào xạc, sóng biển xô bồ, vỗ về bãi cắt trắng, cảnh sắc vẫn tươi đẹp, động lòng người như vậy. Chỉ là, trong gió lại phảng phất mùi máu tươi tanh nồng, sát cơ lộn xộn, làm cho người ta cảm thấy phong cảnh bị phá hỏng.

- Nhiều lúc, nói dối là bởi vì ý tốt. Nhưng mà, tà ác thì lại đánh mất lương tri...

Lâm Nhất giống như là đang lầm bầm lầu bầu tự nói với chính mình, rồi đột nhiên hắn ngẩng cao đầu, ánh mắt lăng lệ ác liệt chậm rãi lướt qua gương mặt của từng người một nói:

- E sợ Lâm mỗ rời đi, sẽ khiến cho lời hứa truyền thụ truyền thừa của Tiên Hoàng không cánh mà bay. Lại sợ Lâm mỗ tuổi còn trẻ mà khó gánh vá được trách nhiệm, bởi vậy làm trễ nãi tiền đồ của Thiên Hoang vạn chúng. Kết quả là, chư vị liền đốt rừng dọa hổ. Thứ nhất, là để cho Lâm mỗ rơi vào khốn cảnh, sợ hãi khó có thể an tâm, cuối cùng không thể không khuất tùng tất cả các vị trưởng lão. Thứ hai là khiến Lâm mỗ bị mất mặt, uy phong mất sạch, từ nay về sau phải nhìn sắc mặt các ngươi mà làm việc, ha ha...

Hắn gằn giọng cười lạnh, tiếng cười mang theo thần uy khó lường lan tỏa khắp bốn phương. Rất nhiều phạm thiên sĩ không cảm thấy được gì, nhưng mà mấy vị đại trưởng lão Minh Nhai rồi lại giống như bị tát cho một tát, sắc mặt từng người một đều rất khó coi.

- Nhưng mà, nếu như Lâm mỗ đã leo lên vị trí Chí Tôn, sao có thể để cho đám các ngươi tùy ý định đoạt. Hừ...

Sau khi Lâm Nhất cười lạnh một hồi, thấy Thẩm Nguyên Tử và Mã Minh Tử đều có ý định mở miệng tranh luận thì lập tức hừ lạnh một tiếng. Bức ép đối phương phải cúi mặt né tránh. Sau đó hắn lại điềm tĩnh nói tiếp:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free