Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2559:

Mặt mo của Mã Minh Tử nghe vậy thì cứng đờ, có chút lúng túng cười nói:

- Ha ha! Đạo huynh nói quá lời, ban đầu Thiên Hoang đã định, phải tuân thủ môn quy, bằng không, về sau ta và ngươi làm thế nào khiến chúng nhân thần phục được? Nếu như Lâm Tôn muốn trở thành Chí Tôn một phương, đương nhiên phải có tính độ lượng của cao nhân...

Lữ Nguyên Tử cũng không muốn nói thêm gì, lặng yên lắc đầu.

Xuân Đạo Tử và Đan La Tử thay đổi ánh mắt, rất hợp thời lên tiếng hỏi:

- Đạo huynh, Mã Ninh Tử đi đâu rồi?

Mọi người đều biết, đã ba ngày này, Mã Ninh Tử mất tăm mất tích. Mà Mã Minh Tử thân là tộc trưởng lại ngậm miệng không hề đề cập đến chuyện này. Khó tránh khỏi làm người ta nghi hoặc.

Mã Minh Tử chắp hai tay lại, trả lời:

- Hắn tự có chủ trương, ta cũng không tiện hỏi nhiều.

....

Đứng giữa không trung, sắc mặt của Thẩm Nguyên Tử vô cùng thâm trầm.

Liên tiếp hai ngày qua, bọn hắn không ngừng cường công. Mà cấm chế ở trên đỉnh núi thì vẫn chắc chắn như vậy, không thể phá vỡ. Mặc dù bao nhiêu hào quang bao phủ ập xuống thì tình hình vẫn như trước. Cứ tiếp tục thế này, có trời mới biết phải giằng co đến bao lâu nữa.

Thẩm Nguyên Tử nhìn đám đệ tử môn nhân đã mệt mỏi đến không chịu nổi chung quanh, không nhịn được mà hừ lạnh một tiếng, sau đó lại truyền âm xuống bên dưới:

- Chư vị đạo huynh, còn không ra ta tương trợ thì còn đợi đến khi nào?

Nhưng mà chỉ trong nháy mắt, trên bờ biển đã có người đáp lời:

- Nếu như chúng ta ra tay, sẽ khó tránh được cái tiếng xấu lấy lớn hiếp nhỏ...

- Mã đạo huynh nói rất đúng! Rất nhiều hậu bối đang đổ mắt về phía này, làm sao có thể nói rõ ràng đây...

- Thẩm đạo huynh chính là trưởng lão thủ tọa Minh Nhai ta, kẻ dưới phải phục tùng....

- Việc này không liên quan gì đến ta, kính xin Thẩm đạo huynh cân nhắc thêm...

Thẩm Nguyên Tử chỉ cảm thấy oán khí khó tiêu, nhưng lại không thể phát tác.

“Mấy vị đạo hữu động thiên hậu kỳ ở chỗ này, đều hiểu rõ tâm tư của nhau, không ai lừa gạt được ai. Mọi thứ tất phải có người dẫn đầu, không thể đơn giản bỏ lỡ nửa chừng được. Nếu như Thẩm mỗ gắng gượng vượt qua cửa ải khó khăn này, vị trí trưởng lão thủ tọa chắc chắn nằm trong tay.

Thẩm Nguyên Tử đảo mắt, khinh thường nhìn đám người Mã Minh Tử đang tìm đến bên dưới, sau đó lại nghiêm nghị quát lớn:

- Lão Long, Hổ Đầu, nhanh chóng triệt hồi trận pháp, tiếp nhận trừng phạt, không được chống đối! Bản trưởng lão đây là nhớ ân tình của Lâm Tôn mà sẽ mở một mắt lưới...

Gã kích động bốn phương, xét lý hay tình đều đủ cả, mà cái phong phạm của một cao nhân hết lòng bảo vệ chính nghĩa cũng phát huy được tối đa.

Bên trong trận pháp trên đỉnh núi, Hô Đầu xách theo thiết bổng nhảy dựng lên. Cách màn hào quang của trận pháp, có thể mơ hồ thấy được bóng người cách đó chừng mấy trăm trượng. Hắn nghe đối phương quát tháo thì hùng hổ chửi mắng:

- Thẩm Nguyên vi danh trưởng lão, nhưng lại lấy mạnh hiếp yếu, dùng việc công để làm việc tư, quả thật là tên tiểu nhân vô sỉ, hèn hạ xấu xa! Ông đây sẽ không để yên cho ngươi!

Sắc mặt của Thẩm Nguyên Tử đã biến thành một màu đen thui, gã cố kìm nén lửa giận, một lần nữa mở miệng phun lời chính nghĩa:

- Trật tự thiên đạo, giới hạn quy củ, dù là ai thì cũng không thể làm trái được! Ngay cả có Lâm Tôn ở đây thì tuyệt đối cũng không thể để hai người các ngươi càn rỡ.

Hổ Đầu không hề sợ hãi, đại bổng lại hùng dũng vung lên, kiêu ngạo mắng:

- Con bà nó chứ trật tự thiên đạo, nếu như lão đại nhà ta có ở đây nhất định sẽ không tha cho ngươi...

“Lão đệ cẩn trọng lời nói...

Khổng Đạo Tử thấy lời nói của Hổ Đầu không hề cố kỵ gì thì vội vàng truyền âm nhắc nhở: “Thẩm Nguyên Tử âm hiểm ác độc, trong lời nói có rất nhiều vũng hố, cố tình trút lên đầu ngươi và Lâm Tôn tội danh ngang ngược vô lễ. Lần này, hắn là đang khoác lên mình vẻ chính nhân quân tử, chớ có...

Hổ Đầu nghe vậy thì giả vờ ngây ngốc đần người ra, nhiều lần chiếm được tiện nghi. Đổi thủ ngày hôm nay của bọn họ thật sự không phải loại bình thường, chính là những cao nhân thành danh đã lâu ở Thiên Hoàng. Hắn giật mình sững sờ, quay đầu lại nhìn đám người Khổng Đạo Tử, Lão Long.

Quả nhiên, từ bên ngoài trận pháp truyền đến tiếng cười lạnh của Thẩm Nguyên Tử:

- Ha ha! Mặc dù Lâm Tôn sáng suốt thần võ, nhưng cũng sẽ không dung nhượng cho hai huynh đệ các ngươi không biết trời cao đất rộng mà làm sằng làm bậy. Mà thiên đạo vô tư, môn quy vô tình, Thiên Hoang ta tuyệt đối không thể để cho các ngươi phóng đãng, muốn làm gì thì làm...

Lão Long đứng dậy, ngân đao quét ngang, trầm giọng nói:

- Đừng tiếp tục lý luận nữa, trực tiếp ứng chiến!

Đúng vào lúc này, trên trời cao đột nhiên có điện quang lập lòe. Một tiếng nổ “Phanh bất ngờ truyền đến, ngay sau đó là cả mảnh hư không rộng mấy trăm dặm vặn vẹo biến ảo. Trong nháy mắt thiên địa khí cơ hỗn loạn, ba bóng người bất ngờ hiện ra. Có người lạnh lùng lên tiếng:

- Thật hay cho câu thiên đạo vô tư, môn quy vô tình. Lâm mỗ thật sự muốn nhìn xem Thẩm Nguyên Tử ngươi chủ trì chính nghĩa như thế nào...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free