Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2558:

Thiên Hoang, Minh Nhai.

Đỉnh núi Minh Nhai, hơn mười bóng người chen chúc một chỗ, tình hình khá là khẩn trương, căng thẳng.

Ở chính giữa là tám vị động thiên cao thủ, theo thứ tự là Lão Long, Hổ Đầu, Phương Nguyên Tử, Phương Minh Tử, Khổng Đạo Tử và ba người đàn ông khác khá lạ lẫm. Đám còn lại đều là phạm thiên tu sĩ, người thì siết chặt pháp bảo trong tay, đề phòng chung quanh, người thì khoanh chân ngồi, liều lĩnh điều động tu vi, pháp lực.

Chung quanh đỉnh núi, từng tầng cấm chế lấp lóe phát sáng. Dưới sự gia trì của pháp lực, hơi nước trắng xóa, hào quang mờ mịt, rực rỡ chói mặt, tạo thành một vách phòng ngự, dày chừng mấy trượng, hình dáng như khung chê, thế không thể phá vỡ.

Vịnh dưới chân núi, sớm đã đánh mất sự yên tĩnh và tường hòa lúc trước. Trên bờ cát bên bãi biển, vết máu loang lỗ, còn có bốn năm cỗ thi thể, thất linh bát lạc. Đình cỏ nơi này đã tan hoang, chỉ còn lại một nửa, trên cột gỗ bị gãy đôi, bốn chữ “Minh Nhai Hiểu Nguyệt trở nên thật chói mắt. Cách đống bừa bộn này một quãng không xa, có một đám tu sĩ lặng yên đứng vững. Trong đó có đám Minh Nhai trưởng lão như Mã Minh Tử, Lữ Nguyên Tử, Xuân Đạo Tử, còn có hơn hai mươi vị Động Thiên cao thủ.

Giữa không trung, có hơn một trăm bóng người đứng vây thành một vòng tròn. Trong đó, ngoại trừ hai ba mươi động thiên cao thủ do Thẩm Nguyên Tử cầm đầu ra thì có bảy tám mươi vị phạm thiên tu sĩ. Mọi người chậm rãi xoay tròn, bao quanh đỉnh núi Minh Nhai, chờ đợi mệnh lệnh, sẵn sàng phát động thế công.

Trước động phủ cách vịnh biển mấy trăm dặm, trên đỉnh núi, giữa rừng rậm, thậm chí là trên bãi đá ngầm bên bờ biển, là mấy vạn tu sĩ tụ tập lại, mỗi một người đều tập trung quan sát, ngạc nhiên không thôi.

Thiên Hoang vừa mới có dấu hiệu tốt lên, Minh Nhai bắt đầu hưng thịnh. Thì vào chính lúc này, các vị trưởng lão vậy mà tự chém giết lẫn nhau.

Nghe nói, hai người đang bị bao vây kia – Lão Long, Hổ Đầu đều là huynh đệ của Lâm Nhất. Bên phía khác là trưởng lão Thẩm Nguyên Tử, tự xưng cương trực công chính, nhẫn tâm muốn nghiêm chỉnh môn quy để lập quyền uy.

Nhưng mà lúc dị biến bộc phát. Lữ Nguyên Tử trưởng lão lại lấy lý lẽ không rõ, cũng lấy một cái cớ không rõ ràng, hoàn toàn là ngang ngược không để ai vào mắt. Hai vị trưởng lão Xuân Đạo Tử và Đan La Tử thì đều là những người cẩn thận, chủ trương đối xử với mọi người khoan dung độ lượng. Mã Minh Tử trưởng lão thì không quên bo bo giữ đạo của mình, đến cuối cùng lại biến thành chần chừ. Mà Hải Thiên Các khắp nơi lại ngang ngược nhảy ra, còn nói là gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ. Cứ như vậy, hai bên đã tụ tập lại một chỗ, hỗn chiến kịch liệt.

Chém giết mấy canh giờ, Lão Long và Hô Đầu tinh bì lực tẫn vẫn không ngừng khổ chiến. Dựa vào hai huynh đệ mà nói, thắng bại là chuyện bình thường, đứng trước sinh tử sợ chi việc bị cười chê. Nhưng mà, chuyện lại liên quan đến thể diện của lão đại nhà bọn hắn, bọn hắn tuyệt đối không thể lùi lại phía sau nửa nước, cũng không thể để người nọ mất mặt được. Khổng Đạo Tử nắm bắt thời cơ, bố trí cấm chế trên đỉnh núi Minh Nhai, mọi người lần lượt rút vào trong trận pháp để phòng thủ. Thẩm Nguyên Tử trên thế đâm lao phải theo lao, dứt khoát cường ngạnh đến cùng. Hai bên giằng co, cho đến hôm nay...

....

- Gừ gừ! Khổng Đạo Tử, tạo nghệ trận pháp của Nhĩ Lão Nhi thật là khó lường...

Ở bên trong trận pháp trên đỉnh núi, Hổ Đầu mặt mày hớn hở. Hắn đặt mông ngồi trên một tảng đá, thiết bổng dài tám thước vắt ngang trước người. Bên cạnh là Lão Long và đám người Khổng Đạo Tử, Phương Nguyên Tử, Phương Minh Tử. Ác chiến giằng co triền miên, khó tránh khỏi làm cho thể xác và tinh thần người ta mệt mỏi. Mà đã có cấm chế phòng ngự, nhất thời bọn hắn cũng không lo ngại cho an nguy của mình. Vậy nên tình thần của mọi người cũng không quá tồi tệ, tuy là bị giam cầm nhưng ý chí chiến đấu vẫn còn rất hăng hái.

- Ha ha! Trận pháp không phải là công của ta, mà là do ba vị hảo hữu trong tộc ta xây dựng nên.

Nên biết rằng, Quan Hải Cung của Giới Linh đảo là do mấy người bọn hắn xây dựng nên đấy, là cấm pháp đến từ Viễn cổ, không hề tầm thường...

Khổng Đạo Tử vuốt râu mỉm cười, không quên đưa tay giới thiệu.

Ở trên đỉnh núi, hai người đàn ông trung niên và một vị lão giả đang ngồi đối diện nhau. Ba người vờn quanh, bảo vệ một ngọc thạch trụ, nhìn giống một chiếc bàn. Ngọc thạch trụ cao hơn mười trượng, ánh sáng lập lòe, uy thế tràn ngập, hơn nữa còn xuất ra một khung che phạm vi hơn trăm trượng, bao phủ kín kẽ chung quanh, phòng ngự sâm nghiêm. Khung cảnh nhưu vậy, quả thật có vài phần tương tự Quan Hải Cung của Giới Linh Đảo. Nên biết rằng, Quan Hải Cung nằm sâu ở dưới đáy biển, tuy phải chịu đựng áp lực kinh khủng của nước biển và trọng lực nhưng vẫn lù lù bất động. Dựa vào điểm này cũng có thể phần nào thấy được sự cường đại của cấm chế.

- Mặc dù là ngũ đại trưởng lão đồng thời ra tay thì trong vòng ba đến năm ngày đừng mơ tưởng đến chuyện công phá được trận pháp!

Khổng Đạo Tử nói đến đoạn này thì không quên nhìn ra bên ngoài trận pháp, gắt một tiếng:

- Phì! Toàn là kẻ ý thế hiếp người, bàn lộng thị phu, cướp quyền hành, bụng dạ khó lường, hóa ra trưởng lão cũng chỉ có vậy mà thôi! Hổ Đầu huynh đệ, chúng ta nhất định phải chiến đấu đến cùng!

- Ha ha, Tuy Nhĩ Lão Nhi nhiều chuyện bát quái, nhưng thật sự trượng nghĩa, Hổ Ca rất thưởng thực người huynh đệ như người.

Hổ Đầu hặc hặc vui vẻ, lại quay sang cười nói với Lão Long:

- Lão nhân này thật sự cũng không tệ, tốt hơn cái đám ra vẻ đạo mạo kia.

Trải qua trận chiến này, hắn đột nhiên rất có thiện cảm với vị đã từng là oan gia này. Cũng không biết đối phương có ý đồ gì hay không, trong lúc nguy cấp dám động thân mà ra đã là khí phách và can đảm lắm rồi.

- Ha ha! Lão đệ quá lời rồi! Chúng ta tuy là tu sĩ, nhưng lại bận rộn làm buôn bán. Tuy nổi danh ngang ngược, nhưng đó cũng chỉ là đạo sinh tồn mà thôi, thật sự khiến người ta coi thường nhất...

Khổng Đạo Tử khoát tay áo, thoáng cảm khái một phen lại nói:

- Nhưng mà, trong trận chiến Cửu Long Trì, Lâm Tôn một mình chống trời, hành động vĩ đại này đã rung chấn bốn phương. Tình huynh đệ sống chết có nhau càng làm thiên hạ rung động. Chúng ta may mắn đi theo, không dám lười biếng. Có câu: sống có gì vui, chết có gì sợ, ngàn vạn năm tháng, thời gian qua nhanh, sao có thể bằng hết mình thống khoái một trận!

Lão Long cùng Hổ Đầu đặt mông ngồi trên một tảng đá, vừa nghỉ ngơi vừa lặng yên vuốt ve ngân đao bảy thước, sát khí trong mắt không hề giảm. Lão thu hết lời nói của Khổng Đạo Tử vào trong tai, âm thầm gật đầu, sau đó thần thái bễ nghễ, ngạo nghễ lên tiếng:

- Vả lại, hãy an tâm một chút, chớ nôn nóng! Chúng ta cũng không phải vì sinh tử mà chiến...

Trong lời nói kia có ẩn ý, chính là bọn hắn quyết tâm dốc hết sức lực chiến đấu đến cùng cũng không phải vì bản thân mình. Lấy tu vi của hai huynh đệ bọn hắn, muốn rời đi cũng không phải là chuyện gì khó khăn. Mà lão đại Lâm Nhất vừa mặt đặt chân lên vị trí Chí Tôn, hai huynh đệ như bọn hắn đã chạy trối chết, chẳng phải là sẽ khiến cho tiểu nhân đắc ý, trở thành trò cười trong mắt tu sĩ Thiên Hoang sao? Trận chiến này không phải vì lý do gì khác, ngoài tôn nghiêm!

....

Trên bờ biển, một đám người sắc mặt khác nhau.

Lữ Nguyên Tử hít sâu một hơi, sầu lo nói:

- Sau khi Lâm Tôn trở về, ta và ngươi nên giải thích thế nào đây?

Bất chợt trong giọng điệu gã như có chỗ ám chỉ, tự lẩm bẩm:

- Việc này còn có chỗ thiếu sót...

Mã Minh Tử vẫn còn đang vuốt râu ngẩng đầu nhìn tình hình trên cao. Nghe có người lên tiếng thì thoáng im lặng, sau đó quay đầu lại, có chút bất đắc dĩ mà nói:

- Việc đã đến nước này thì có thể thế nào? Hai huynh đệ kia quá mức cường ngạnh vô lễ, chuẩn bị không kịp...

Lữ Nguyên Tử đảo mắt nhìn về phía Mã Minh Tử, nét mặt lộ rõ vẻ không vui, liền dứt khoát quay mặt sang chỗ khác, nói khẽ:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free