Vô Tiên - Chương 2557:
Minh phu nhân nói xong thì trực tiếp quay người, thản nhiên rời đi. Mà lúc nàng dịch bước còn không quên tiện tay vứt lại một vậy.
Lâm Nhất còn chưa kịp suy nghĩ gì thì một đạo hào quang đã bay đến trước mắt hắn. Hắn đưa tay ra bắt lấy, còn thả thần thức ra dò xét, không tự chủ mà thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cây trâm đầu rồng này vẫn còn nguyên vẹn, không tổn hao gì, trong đó vẫn còn một vết tinh huyết ấn ký, chỉ là càng thêm mờ nhạt mà thôi, gần như có gần như không...
- Phu nhân...
Nội tâm Lâm Nhất khó mà bình ổn được, vội mở miệng gọi với một tiếng. Mà Minh tuyền thì vẫn còn đây, nhưng người lại đã biến mất vô tung. Hắn nhịn không được mà chửi thề vài bau câu, sau một hồi, lại không biết nên phải làm gì.
Hành trình Minh Tuyền cốc đến đây là dừng. Trong lúc này, hắn đã biết được không ít bí mật trong quá khứ, cũng có thể gỡ bỏ được nghi hoặc đã nhiều năm. Nhưng quay đầu nhìn lại thì hắn vẫn chẳng thu hoạch được gì cả, khi không lại vướng thêm một lời hứa hẹn. Trong cái nhìn của hắn, hết thảy chuyện này giống như đã nằm sẵn trong kế hoạch rất nhiều năm trước của ai đó. Tuy biết rõ là vậy, nhưng lại không tiện để người ta chất vấn. Có lẽ, đây mới là sự cao minh của Minh phu nhân. Dùng lý lẽo đạo nghĩa, lại lấy tình cảm cảm động, hơn nữa còn tính toán khống chế, từng bước từng bước cho người ta hi vọng, thử hỏi ai có thể lảng tránh, cự tuyệt đây?
Mà Lâm Nhất làm việc tự có chừng mực, không chịu bức hiếp, điều này cũng không phải nói bừa.
Tuy trong ảo cảnh vừa rồi, không thấy rõ được hướng đi của Vũ Tử và Mộ Vân, nhưng cũng không khó để suy đoán ra. Kế tiếp nên như thế nào, có lẽ phải tính toán lại một chút...
Nhưng mà ngày sau, Lâm Nhất chỉ cần một mình Kỳ Nhi...
Lâm Nhất cứ đi đi lại lại bên bờ Minh tuyền, đáy lòng lộn xộn, rối bời vô cùng. Sau một hồi, bởi vì tâm thần bất định khó an, hắn cũng không tiện suy nghĩ nhiều nữa, dứt khoát thu hồi cây trâm đầu rồng lại, rồi lách mình bay về phía xa. Vợ chồng Lưu Tiên Nhi đang ở dưới sườn núi gieo trồng nông sản đưa tay chào hắn. Hắn căn bản cũng không để ý đến, dáng vẻ so với lúc xuất phát càng vội vàng hơn.
....
Ở bên ngoài cốc, ba bóng người vẫn đang đứng trông mong, chờ đợi. Trong đó, có hai vị cô nương tựa sát vào nhau, chính là Minh Cơ và Tiên Nô. Một người khác chính là một vị lão giả, người kia là Mã Ninh Tử, ông ta đang duỗi tay vuốt ve bộ râu dài, thần sắc lộ ra vài phần lo lắng.
Bất chợt vào lúc này, mây mù che đậy cốc khẩu phía xa xa đột nhiên xáo động, tách ra hai bên. Chỉ trong nháy mắt, một bóng người áo xám lao ra, đạp gió mà đến. Lúc ba người bọn hắn thấy rõ người đến, thì liền vội vàng tiến đến nghênh đón.
- Lâm đạo hữu... Lâm Tôn...
- Sư phụ...
- Ài, Lâm Tôn, rốt cuộc người cũng hiện thân, đại sự không ổn...
Lâm Nhất vừa rời khỏi Minh Tuyền Cốc, liền thuận thế đáp xuống khe núi, hai tay vô thức chắp lại sau lưng, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại, lộ ra thần uy khó lường.
Minh Cơ thay đổi cách xưng hô, từ đạo hữu đổi thành Lâm Tôn. Còn Tiên Nô thì đôi mắt sáng bừng lên, trên gương mặt nhỏ nhắn còn tràn ngập nụ cười, như thể vừa trút bỏ được một tảng đá trong lòng.
Mã Ninh Tử cúi thấp người, chắp tay, bộ dạng vô cùng quẫn bất, mất định hướng.
Ánh mắt của Lâm Nhất lần lượt đảo qua ba người bọn hắn, sau đó dừng lại trên thân Mã Ninh Tử, có chút không vui nói:
- Vì sao ngươi lại tìm đến đây, Minh Nhai đã xảy ra chuyện gì?
Nếu như không phải có vị khách không mời mà đến này thì Minh phu nhân làm sao có thể mượn cớ để dừng thi pháp chứ? Trong lúc quẫn bất vô cùng, khó tránh được việc hắn giận cá chém thớt, trút giận lên người khác.
Mã Ninh Tử vốn dĩ cho rằng, Lâm Nhất đây là đang cố xây dựng uy nghiêm, liền không khỏi sinh ra sợ hãi, lập tức vội vàng khom người nói:
- Lão Long đạo hữu không quên giao tình, nên mới nói ra hướng đi của Lâm Tôn...
Cái ta muốn ám chỉ chính là đoạn thời gian khi Lâm Nhất cùng hai huynh đệ bọn hắn đứng trên một thuyền phiêu du. Hai bên giống như là không đánh không quen biết.
Lâm Nhất hừ lạnh một tiếng, chợt quát lên:
- Minh Nhai xảy ra chuyện gì, còn không mau nói rõ ra.
Khí thế La Thiên cảnh giới đột nhiên bộc phát, khiến cho toàn bộ khe núi bị bao bọc trong một luồng khí cơ không hiểu. Giống như sương lạnh đột nhiên áp xuống, hay là thiên uy bất ngờ hàng lâm, khiến cho người ta bàng hoàng sợ hãi, không biết phải làm thế nào.
Mã Ninh Tử giật thót, cuống quít lùi lại phía sau hai bước, sau đó lại chắp tay nài nỉ, van xin:
- Lâm Tôn, xin bớt giận...
Hai vị công nương kia tuy đã hợp sức chống đỡ, nhưng vẫn không thể nào chịu đựng nổi, chỉ cảm thấy hít thở không thông, lung lay sắp đổ, sắc mặt của cả hai đã nhăn nhúm đến mức khó nhìn rồi. Trong đó, Tiên Nô nhìn ra được sự khác thường của Lâm Nhất, liền thất thanh thốt lên:
- Sư phụ...
Lâm Nhất giống như cũng phát hiện ra, uy thế quanh thân lập tức giảm mạnh.
Một dáng người nhỏ nhắn xinh xắn nhân cơ hội này lao đến, ân cần hỏi thăm:
- Sư phụ, có việc gì hay không...
Lâm Nhất nói đến đây rồi đột nhiên cúi đầu. Ống tay áo rộng thùng thình của hắn bị bàn tay nhỏ bé của Tiên Nô nắm chặt, nàng nhìn hắn, đôi mắt ôn nhu, sáng ngời. Một mùi thơm nhè nhẹ dễ chịu tản ra. Tâm trạng bức bối của hắn thoáng giãn ra, rốt cuộc cũng nhoẻn miệng nở một nụ cười. Đối phương thấy vậy thì than khẽ một tiếng, sau đó lặng lẽ buông tay, mỉm cười đáp trả.
Mã Ninh Tử không dám lãnh đạm, thừa cơ nói:
- Là vì hai vị đạo hữu Lão Long và Hổ Đầu bất hòa ngôn ngữ với Thẩm Nguyên Tử, hai bên không ngừng tranh cãi, cuối cùng... Cuối cùng Thẩm Nguyên Tử tụ tập mọi người lại, dùng danh tiếng để tiến hành khiển trách... Hai huynh đệ bọn hắn không địch nổi chúng nhân, bị vây khốn ở Minh Nhai. Khống Đạo Tử dẫn người đến giải vây, khiến cho hỗn chiến nổi lên khắp bốn phía, khó có thể kết thúc. Tại hạ thấp cổ bé bọng, khó có thể khuyên giải. May mà từ trong miệng Lão Long biết được hướng đi của Lâm Tôn, nên mới bứt ra chạy đến đây bẩm báo.
Lâm Nhất vừa mới khôi phục lại thái độ, nghe vậy thì hai hàng lông mày lại nhíu chặt lại, hai mắt trợn trừng, toát ra vẻ uy nghiêm. Trong giọng nói lạnh lùng lộ ra giọng điệu sắc nhọn, gằn từng chữ một:
- Ngươi nhắc lại một lần nữa cho ta nghe, là ai đang khi dễ hai vị huynh đệ của ta...