Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2556:

Cầu vồng vắt ngang sơn cốc, cảnh sắc vẫn vậy.

Trên mặt suối, từng đám hơi nước bốc lên, hóa thành mây mù mờ mịt, càng thêm quỷ dị. Hai mặt gương đồng treo lơ lửng trên không trung vẫn không ngừng biến ảo chiết xạ ra phù quang lược ẩn, từng mảnh từng mảnh phập phồng, giống như năm tháng ngoái đầu nhìn lại, lại như chắt lọc, nhớ lại những ký ức nhạt nhòa. Hết thảy mọi thứ tuy đã vỡ vụn thành từng mảnh, nhưng lại khiến người ta không ngừng trầm mê.

Minh phu nhân vừa thi pháp, vừa chú ý đến gương đồng, ảo giác trên mặt suối. Muốn tìm ra tung tích của hai vị đệ tử kia, thì cần phải xuyên thấu thời gian, trở lại quá khứ, từ trong dấu vết còn sót lại trong tinh huyết thần hồn chậm rãi mà mình. Mà lúc nàng thi pháp, cũng không quên chú ý đến tình hình bên bờ suối.

Gương đồng chiếu rọi một loạt hình ảnh vụn vặt, gãy ngang không đồng nhất, cũng không trọn vẹn. Thân là người đứng ngoài quan sát, muốn từ trong đó xác định được nguồn gốc cũng là việc không dễ dàng. Chỉ có người trong cuộc mới có thể bị thần hồn liên lụy mà đồng cảm lây.

Bóng người áo xám kia vẫn ngồi ngay ngắn như trước, áo choàng, tóc rối bay loạn xạ trong mây mù. Mà trong đôi mắt của hắn, thỉnh thoảng lại gợn lên từng tia máu, giống như là đang chìm trong sự đau thương tột độ. Bất chợt, hai hàng lông mày của hắn nhíu chặt lại, khiến cho hai giọt nước mắt đột nhiên lăn xuống gò má, rơi vào bụi bặm.

Minh phu nhân thoáng ngạc nhiên, thầm nghĩ: Hắn là một người đàn ông, vậy mà lại rơi lệ...

Lâm Nhất có rơi lệ hay không, hắn không biết được. Hắn chỉ biết là, trong màn huyết sắc phủ đầy bụi, hắn lại một lần nữa được gặp lại dáng người áo trắng hơn tuyết kia.

Từ lần bất ngờ gặp gỡ ở hải ngoại, cho đến khi lần nữa gặp lại. Từ lúc chú ý đến nhau, cho đến khi thưởng thức lẫn nhau. Từ lúc kề vai sát cánh cùng đồng hành cho đến khi dắt tay phiêu du, cho đến khi hoạn nạn không bỏ, sinh tử không rời. Hết thảy mọi chuyện cứ đến rất tự nhiên, hài hòa khăng khít. Dù cho hắn kiên quyết không chớp mắt, cũng không thể nào thấy rõ dung nhan tuyệt đẹp vô song kia, chỉ nhớ rõ lời thề “Ngươi giữ kiếp này, ta ở lại kiếp sau, lại khắc vào vĩnh viễn...

Trong cái thứ tình yêu nam nữ này, Lâm Nhất tự nhận mình rất ngây thơ. Có lẽ, chỉ có hai bên thần hồn tương dung, sinh mệnh của nhau mới trở nên nguyên vẹn, khó có thể dứt bỏ, bằng không thì, sẽ rất đâu...

Lúc Lâm Nhất quên mình, một giọt nước mắt lăn xuống hóa thành hư vô, biểu cảm lại bất chợt trở nên xấu hổ.

Trong Minh tuyền ảo giác, lại hiện ra một gian động phủ, có một đôi nam nữ trần truồng ôm nhau. Nàng nói: Từ nay về sau, tuyệt đối không xa rời, giống như dây leo quấn cây, cây quấn dây leo. Nàng còn nói: thiên địa có âm dương, hòa hợp sinh vạn vật. Chàng là trời, ta la đất, quất roi ta, chà đạp ta... Mà người đó lại là hắn, còn nàng kia lại là Kỳ Nhi, ài...

Lâm Nhất nặng nề buông một tiếng thở dài, trong ánh mắt kinh ngạc lộ ra một tia đắng chát.

Mây mù cuồn cuộn, quang ảnh biến ảo.

Trước một vườn hoa lộn xộn, có hai vị cô nương đang trò chuyện.

- Bà bà, vì sao Tinh vân thảo của người lại không có chỗ dùng?

- Làm sao nói vậy, thuốc này thúc ình, quỷ thần khó chống đỡ...

- Không! Ta nguyện ý, ủy khuất đón chào, có thể cho chàng thân thể... Vì sao lại khó có thể khiến chàng động tâm.

..

- Cái này... Làm sao lão thân biết được... Nhưng mà đàn ông đều có một đặc điểm, cái gì không chiếm được mới là tốt nhất, có được rồi thì chỉ còn hai chữ coi thường...

- Ý bà bà nói là, ta phải không để hắn chiếm được, mới nhớ mãi không quên...

- Hừ! Đàn ông bị coi thường, đàn bà vờ ngớ ngẩn...

- Nếu không như vậy thì thế gian này lấy đâu ra nam nữ tình si đây...

- Ài, ái tình làm mờ mắt, việc gì phải đâm vào...

Trong nháy mắt, khung cảnh của Cửu Mục Tiên vực biến mất vô tung, thay vào đó là rừng trúc hiện lên. Trong một mảnh hư không tối om, có một bóng người khoác áo trắng lượn lờ, còn cả nụ cười e thẹn, để lộ má lúm đồng tiền. Kiếp sau gặp lại, nhưng chỉ có thê cùng nhau đồng hành trong một đoạn ngắn ngủi, còn chưa kịp quen biết nhau đã lại vội vàng tách ra, cho đến lúc sinh tử tương đối ở Tử Vi tháp...

Giờ khắc này, Lâm Nhất khó mà trấn định được nữa. Ánh mắt của hắn theo sự biến ảo của quang ảnh mà biến ảo, nỗi lòng theo ký ức cũng mà phập phồng, khó chịu vô cùng. Hai hàng lông mà của hắn, khi thì nhíu chặt, khi thì tang thương, khi thì mệt mỏi không chịu nổi, khi thì uể oải, khi thì toàn thân run lẩy bẩy, có lúc lại than dài thở ngắn...

Không biết đi qua bao lâu, ngàn vạn thứ chuyện vẫn cứ ùn ùn kéo đến...

Lúc trời đất bị bao trùm bởi liệt diễm hừng hực vô biên, một dáng người áo trắng bồng bềnh mà đến. Lúc nàng quay đầu, trong tay vẫn nắm chặt một thanh ngọc trâm, lầm bầm lầu bầu: Tình này đáng đợi thành Truy Phong, chỉ cầu kiếp sau có thể gặp lại...

Chỉ trong chớp mắt sau, lại có một bóng người áo trắng lao về phía xích nhật hỏa hải. Trong bóng tối không có điểm đầu điểm cuối, hai người lại không hẹn mà gặp. Một người thì bối rối, mất định hướng chỉ biết gọi toáng lên: Sư phụ. Một người thì gọi “muội muội, đưa tay chụp đến. Hai dáng người đồng thời ngã xuống, lập tức một hồi quang ảnh chớp động. Mà vào lúc này, đủ loại ảo cảnh lại đột nhiên biến mất...

- Ngươi...

Lâm Nhất trố mắt kinh ngạc, nghẹn ngào nổi giận quát lên.

Mây mù tiêu tan, nước suối lành lạnh.

Minh phu nhân vung ống tay áo phất nhẹ một cái, hai tấm gương đồng treo trên mặt nước liền biến mất không thấy đâu nữa. Nàng thấy Lâm Nhất nổi giận, thì lạnh nhạt cười nói:

- Sau khi bát hoang yên ổn lại tiếp tục chìm đắm trong nữ nhi tình trường cũng không muốn...

- Lâm mỗ cũng không chịu áp chế của người khác, kính xin phu nhân tự trọng...

Lâm Nhất tức giận đứng bật dậy, hai hàng lông mày nhíu chặt, nộ khí không giảm. Chỉ cần thêm một chút nữa thôi là đã có thể biết được hướng đi của Mộ Vân và Vũ Tử rồi. Mà trong giây phút khẩn trương đó, đối phương lại đột nhiên dừng thi phát, ảo cảnh biến mất. Cái này không phải là áp chế thì tính là cái gì?

Minh phu nhân cũng không hề thay đổi sắc mặt, nhẹ nhàng lắc đầu nói:

- Lão thân biết rõ ngươi là ngoài mềm trong cứng, không thích ăn mềm chỉ thích ăn cứng. Cần phải phải vô cớ gây khó dễ...

Trong lời nói của nàng thể hiện rõ sự oán trách, lại nói tiếp:

- Tiếc rằng, ba ngày đã qua, có người đến đây tìm ngươi...

Trong lúc bất tri bất giác, đã ba ngày trôi qua?

Lâm Nhất nghe vậy thì có chút kinh ngạc, vừa bối rối vừa hoài nghi. - “Người đến Minh Tuyền cốc tìm Lâm mỗ là Lão Long hay là Hổ Đầu?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free