Vô Tiên - Chương 2555:
- Một năm kia, trong Thái Mạnh huyễn cảnh, một phân thân của lão thân đã sớm báo cho ngươi biết, ngươi biết lý do không?
Minh phu nhân cũng bước đến bên bờ suối, thản nhiên ngồi xuống, tự hỏi tự trả lời:
- Cũng không phải là hình dáng của ngươi giống với Long Phạm, mà là đôi đồng tử của mình toát ra tướng của một vị Thánh Hiền Vương giả. Nên nhớ rằng, trong Tam Hoàng năm đó, chỉ có Đế Khuê với vậy...
- Năm đó, phu nhân đã nói: Nhất thế tham anh, huyễn mâu song đồng, nếu không phải Yêu nghiệt thì chính là tiên chủng...
Lâm Nhất vẫn lạnh nhạt như trước, chỉ là lúc hắn mở miệng, lại không giấu được vài phần khó hiểu, hắn nói:
- Nếu như Phu nhân xem Lâm mỗ là chuyển thế của Đế Khuê thì cũng thật làm cho người ta hết đường chối cãi.
Minh phu nhân giống như biết mình nói lỡ, trong ánh mắt nhu hòa hiện lên một tia vui vẻ không dễ phát giác. Nàng cũng không nói thêm gì, hai mắt khép hờ thoáng ngưng thần, hai ống tay áo giãn ra, nhẹ nhàng vung vẩy. Hai chiếc gương đồng treo lơ lửng, cách mặt suối chừng ba thước, hơn nữa còn tách ra, đứng đối diện với nhau. Sau đó, nàng lại tiện tay ném ngọc trâm ra, một đường huyết quang yếu ớt thuận theo ngón tay của nàng bay ra, sau đó lập tức biến mất không thấy gì nữa. Chỉ là, chiếc gương đồng cũ kỹ lại bỗng nhiên phát sáng rực rỡ. Dần dần khôi phục lại dáng vẻ tinh khôi như ban đầu.
Lâm Nhất thu hồi suy nghĩ, ngưng thần quan sát. Khi hắn nhìn thấy chiếc gương đồng kia đã cởi bỏ xuống sự cũ kỷ, khoác lên thân sự mới mẻ thì trái tim không khỏi siết chặt.
Hắn vẫn luôn tin rằng, Vũ Tử là Lan Kỳ Nhi mượn thể trùng sinh, rồi lại không cho nàng là chuyển thế luân hồi của Vũ Nhi. Nhưng truyền thuyết kia lại đang dần dần biến thành sự thật ngay trước mắt hắn, quả thật khiến hắn buồn bực vô cớ. Lan Kỳ Nhi cùng hắn hẹn ước sinh tử năm đó chính là Lan Kỳ Nhi cũng có thể là Vũ Tử. Nếu như đổi lại là Vũ Nhi năm đó thì khó mà tiếp nhận được. Nữ nhân của mình lại trở thành Đế phi của người khác, sao mà hoang đường quá! Giống như nhặt được một món trân bảo, lại không ngờ đó là vật đã có chủ...
Minh phu nhân buông ngọc trâm xuống, hai tay liên tục đánh pháp quyết.
Cùng lúc đó, hai tấm gương đồng chợt phát sáng rực rỡ, hơn nữa còn chiếu rọi mặt suối. Một phạm vi rộng chừng ba năm trượng lập tức được khoác lên một màn hào quang ngũ sắc rực rỡ. Hơi nước tràn ngập, quang ảnh xua tan đêm tối, cảnh vật mê ly.
Lúc Lâm Nhất vẫn còn đang thẫn thờ thì đột nhiên cảm nhận được trời đất thay đổi. Nhưng mà, chỉ trong nháy mắt, hắn đã hoa mắt thần mê. Đó là...
Ở trong một sơn cốc lạ lẫm, lại có hai vị cô nương giống nhau như đúc bước tới. Cả hai đều đang ở độ tuổi dậy thì, tướng mạo xinh đẹp như tiên. Chỉ là, một người thì cử chỉ uyển chuyển, nội liễm. Một người thì tươi cười lém lỉnh, tăng thêm phần phong nhã. Hai người chạy đến trước cửa một gian động phủ, đồng thời cúi bái trước một vị lão phu nhân tóc tai bạc trắng.
Đó là Minh phu nhân và hai vị đệ tử vừa mới thu nhân. Vũ Tử và Mộ Vân. Không, phải là Vũ Nhi và Vân Nhi mới đúng. Minh Phu nhân tặng gương đồng cho bọn họ, còn ân cần đặn ò:
- Tương tế, không rời nửa bước! Hai tỷ muội các con phải tình như thủ túc...
Mây mù lại xao động biến ảo, hai tỷ muội dắt tay bầu bạn dần dần tách ra. Một người thì chạy theo một người đàn ông thân thể to lớn cao ngạo.
Người còn lại thì cô đơn lạnh lẽo, siết chặt chiếc gương đồng trong tay, âm thầm u oán...
Không biết qua bao nhiêu lâu, hạo kiếp đột nhiên hàng lâm. Tinh thần biến sắc, thiên băng địa diệt. Lúc người đàn ông to lớn cao ngạo như núi kia sắp sụp đổ, thì Vũ Nhi nước mắt đầm đìa, thì thầm: “Cho dù trời có sụp xuống, cũng không muốn tách rời chàng. Lời thề vang lên, cả hai cùng thịt nát xương tan.
Lúc này, ở góc trời xa xa, cũng có một bạch y nữ tử tâm trạng buồn bã, nước mắt lả chả rơi. Nàng không thể kìm nén được bi thương, thê lương gào thét:
- Vì sao hắn cố ý làm bậy, vì sao Vũ Nhi lại si tình đến vậy, vì cớ gì sư phụ lại không cố ngăn cản, vì cớ sao bát nước đổ đi rồi khó lấy lại, vì sao...
Một đôi nam nữ tu sĩ, dáng vẻ như một cặp vợ chồng nhà nông đứng cạnh nàng an ủi:
- Long Phạm không nghe lời khuyên bảo của phu nhân, cố ý trả thù, thế nên mới dẫn đến mầm tai vạ cho Hồng Hoàng. Kết cục của hắn và Vũ Nhi, quả thật là gieo gió gặt bão. Ngươi hãy đi tìm truyền thừa của Tiên Hoàng rồi dốc lòng mà tu luyện, có thể đền bù được chỗ thiếu. Còn có Cửu Huyền bụng dạ khó lường, hãy thuận thế mà làm...
Lâm Nhất đột nhiên ngây ngốc, hai mắt trợn trùng, lạc giọng thốt lên:
- Lẽ nào lại như vậy...
Nếu như nói Cửu Huyền là đầu sỏ gây nên sự tan vỡ của Tiên Vực, thì người trợ giúp sau lưng ông ta cũng là tội không thể tha. Mặc dù Lâm Nhất không muốn biến thành chỗ dựa cho tiểu nhân, nhưng chân tướng sư thật lại không thể chối gạt được.
- Ngươi giảng đạo lý với lão thân, có phải là vì ta tuổi già rồi nên muốn khi dễ?
Nước suối cuồn cuộn, mây mù chậm rãi tản ra. Ở cách đó chừng năm trượng, hiện ra thân ảnh đang ngồi ngay ngắn của Minh phu nhân.
Lâm Nhất định nhãn nhìn lại, ảo giác chung quanh đột nhiên biến mất.
Minh phu nhân vẫn hai tay bấm niệm phát quyết, nhưng cũng không thi pháp. Trái lại, còn mang theo sự rụt rè và cao ngạo hiếm thấy, lạnh lùng nói ra:
- Tuy tuổi đã già, nhưng lão thân cũng là đàn bàn. Vả lại, từ nhỏ đã sống không dễ dàng, luôn luôn phải nhượng bộ, cố kỵ, nói gì đến chuyện làm thành đại sự! Ngươi nhớ kỹ cho ta, bản tính của đàn bà chính là không nói đạo lý.
Lâm Nhất ngạc nhiên đến mức không biết phải nói gì.
Người kia đã không còn là cao nhân Minh Nhai nữa, mà là một tiểu cô nương bởi vì cố chấp giữ vững tín niệm của mình mà không từ thủ đoạn. Quật cường là bản tính, hối tiếc có trời sủng.
- Long Phạm bảo thủ, không chịu nghe khuyên bảo, chỉ muốn tìm Giao Quý và Huyền Tiêu để báo thù, thế nên mới bị tiểu nhân áp chế, khó tránh được kiếp số. Hắn không gieo gió thì làm sao gặt được bão, còn có thể trách ai chứ, hừ...
Sau khi hùng hổ mắng chửi một phen rất dọa người, Minh phu nhân khẽ hừ một tiếng, sau đó mới chậm rãi khôi phục dáng vẻ bình thường. Rồi lại có chút không kiên nhẫn, oán giận nói:
- Không nỡ cắt ngang lão thân thi pháp, vậy thì dừng ở đây thôi.
Lâm Nhất có chút lúng túng, đành phải chắp tay khom người tạ lỗi.
Trong nháy mắt, chung quanh lại có mây mù tràn ngập, non núi trùng điệp, sông nước hiền hòa một lần nữa xuất hiện. Còn có một cô nhóc bảy tám tuổi đang bàng hoàng sợ hãi...
Đó là Đại Hạ của Huyền Thiên Môn.
Tiểu cô nương kia mặt mày thanh tú, nét mặt có vài điểm rất giống với Lan Kỳ Nhi...