Vô Tiên - Chương 2552:
Lâm Nhất ngửa cổ, một hơi uống cạn sạch đào bát.
Bất kể là ý đồ như thế nào thì hành trình Minh Tuyền cốc đều đưa đến cho hắn kỳ vọng rất cao. Minh phu nhân không chỉ có giao tình sâu với Tiên Hoàng, mà còn là sư phụ kiếp trước của Mộ Vân và Vũ Tử, hơn nữa còn là người tham dự và chứng kiến sự kéo dài của Hồng Hoang từ trước đến nay. Lần này đến bái phỏng, rất nhiều nghi hoặc của hắn đã tìm được lời giải. Hướng đi của Kỳ Nhi, hay là Vũ Nhi, cũng nhờ đây mà tìm được cách chuyển cơ.
Nhưng mà, sau khi hai người trò chuyện với nhau xong, từng dãy núi vẫn bị khuất sau lớp lớp sương mù, làm người ta mông lung không rõ.
Lăng tiêu thiên hạ, trở thành Bát Hoang Chí Tôn, người tu đạo, có ai là không hướng tới? Đạt được Tam Hoàng kinh nguyên vẹn càng là hy vọng xa vời ngày đêm ngóng trông. Mà chắp tay đưa tiễn hai đại cơ duyên kia, lại bị xem nhu là nguyên do để tìm kiếm tung tích của Vũ Tử. Thử hỏi, có lý do nào để cự tuyệt chứ.
Mà thực tế, cũng không phải Lâm Nhất chỉ uống một chén ước, mà là đã đạt thành một khế ước vô hình. Chính là thay thế Tam Hoàng nhất thống bát hoang, còn giúp cho thiên hạ vạn đời vạn kiếp thái bình. Minh phu nhân tại sao lại đưa ra một cái thỉnh cầu khiến người ta không thể tưởng tượng đến này, với cả, làm thế nào để thực tiễn hóa được lời hứa, hắn vẫn còn chưa biết.
- Sao không nhận lấy Kiền Nguyên tháp...
Lâm Nhất buông đào bát xuống, hương vị nước suối vẫn còn quanh quẩn ở đầu lưỡi. Nghe tiếng, hắn cũng không chần chờ nữa, trực tiếp vung ống tay cáo, cuốn lấy ngọc tháp cao hơn một thước đang được đặt trên bãi cỏ. Hắn giống như là đang thu lấy một vật rất tầm thượng, đồng tác tùy ý, không đếm xỉa đến.
Minh phu nhân thì giống nhưu trút được gánh nặng, khẽ thở dài một tiếng, lại chậm rãi nói:
- Chỉ có Long Phạm mới có thể tình thâm với Vũ Nhi như vậy, cũng không tiếc hết thảy...
Vũ Nhi chính là Lan Kỳ Nhi của Lâm Nhất, mà sinh tử thề ước, tình thâm tình thiển, người ngoài sao có thể hiểu được đây.
Minh phu nhân nói tiếp:
- Lão thân cũng là người từng trải, cũng hiểu được nữ nhi tình trường. Tiếc rằng, Vũ Nhi kiếp số lận đận, dù cho lão thân cố tình giúp nàng, nhưng cũng vô lực xoay chuyển càn khôn. Nên biết rằng, máu mủ ruột rà, không thích hợp tranh chấp. Tỷ muội các nàng hết lần này đến lần khác lại cùng thích một người đàn ông, đã định trước tam sinh cửu thế phí thời gian...
Lâm Nhất muốn nói gì đó, nhưng đành im lặng nhẫn nhịn. “Đoạn nghiệt duyên kia không liên quan gì đến Lâm mỗ, vốn dĩ không nên để Lâm mỗ đến gánh chịu hậu quả!
- Mà đủ chuyện trong quá khứ cũng không giống như suy nghĩ của ngươi đâu. Vì sao Đế Khuê phải tính toán Giao Quý và Huyền Tiêu...
Giọng điệu của Minh phu nhân vẫn bằng bằng như trước, nhưng lại có thêm vài phần hồi tưởng chuyện cũ, nàng nói:
- Nhớ ngày đó, từ chỗ lão thân, Đế Khuê biết được sựt ồn tại của Cửu Thiên, liền nóng lòng muốn đi tìm kiếm. Mà Hồng Hoang vui vẻ và bình an được là dựa vào khế ước thế chân vạc của ba nhà. Chỉ cần bất thăng bằng một chút, thì loạn lạc sẽ nổi lên khắp bốn phía. Vì thế, lao thân đã khuyên ông ấy, nên nghĩ cho chúng sinh, đừng rời đi. Mà cảnh giới tu vi của ông ấy sớm đã vượt qua giới nội, khó tránh được có suy nghĩ quán thiên triệt địa. Đặc biệt là ông ấy đã có đại thần thông sáng lập càn khôn, sáng lập vạn vật, nhưng lại không biết mình là đến từ chỗ nào, lại nên đi về đâu. Vì vậy, ông ấy mới muốn đi tìm...
Trái tim Lâm Nhất thắt chặt, thoáng thất thần.
Thiên địa sơ khai, ban đầu mọi thứ đều ở trạng thái hỗn độn, sau đó âm dương bắt đầu phân tách, nhị cực tứ tượng, còn có ngũ hành biến hóa diễn sinh vạn vật. Rất nhiều điển tịch, kinh văn đều tuân theo đạo này, hơn nưa còn diễn hóa ra những pháp môn tu luyện xuất chúng hơn. Trong quá trình này, tuy có điểm nghi vấn, nhưng vẫn có thể tự bào chữa.
Mà người lại cầu số mệnh lâu dài, làm sao có chấp nhận được số mệnh bình thường như chim thú, côn trùng? Nếu như thật sự là vậy, thì con người là từ đâu mà đến. Còn có luân hồi, sinh tử là khởi nguyên từ đâu? Vì sao con rùa, con rắn lại sống lâu, vì sao phù du trôi nổi khó giữ mình? Vì sao trời có chín tầng, ngoài chín tầng thì có những gì?
Giống như trong Tiên đạo, cảnh giới phân chia thành luyện khí, trúc cơ, kim đa, nguyên anh, hóa thần, luyện hư, hợp thể. Đây mới chỉ là tập tễnh cất bước, sau đó lại tiếp tục chạy về phía phạm thiên tứ cảnh, động thiên tam cảnh, la thiên tam cảnh, kế đó là Vô Cực cảnh và Thái Cực, Thái Tố, Thái Thủy, Thái Sơ và Thái Dịch cảnh. Đến đó rồi vẫn chưa dừng lại, cuối cùng còn không biết có bao nhiêu bản nguyên cảnh giới. Nếu như cứ tu luyện không ngừng, không dừng lại, chỉ sợ trời đất cũng khó có điểm cuối. Muốn tìm kiếm đầu nguồn vũ trụ, khởi nguyên sinh mệnh, có thể dễ dàng vậy sao?
Nhưng mà, ít nhất, Đế Khuê Tiên Hoàng đã đi được bước đầu tiên. Trước ông ấy, chưa hẳn là chưa từng có ai, mà sau ông ấy, thì nhất định sẽ có người theo đến.
- Đế Khuê cố chấp như vậy, theo ngươi thì thế nào?
Lời nói của Minh phu nhân đột nhiên xoay chuyển, hỏi ngược một câu.
Lâm Nhất hơi ngẩn ra, sau đó nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, mở miệng nói:
- Đúng vậy, từ đâu mà đến, cuối cùng lại đi về đâu...
Hai hàng lông mày xanh nhạt của hắn nhíu chặt lại, giương mắt nhìn về phía dãy núi mờ ảo sau tầng mây mù, trầm ngâm nói tiếp:
- Có lẽ, tiên đạo này không có điểm đầu, cũng không có điểm cuối. Ngươi và ta chỉ là một tia sáng trong tinh không mà thôi, tốt nhất chỉ nên lướt qua mà thôi. Về phần đến từ nơi nào, nên đi về đâu, thì không thể nào mà biết được.,,
Minh phu nhân dường như cũng cảm nhận được, nàng nở một nụ cười cô đơn, một lúc lâu sau, nàng mới tiếp tục nói tiếp:
- Đế Khuê đã quyết định, căn bản là không nghe người ta khuyên bảo. Mà trước lúc ông ấy khởi dành, vẫn có chút tính toán. Thứ nhất là mượn việc truyền thụ phương pháp cửu chuyển luân hồi, dồn ép Huyền Tiêu đoạt tuyệt truyền thừa ma tu. Mà lúc đó, Ma Hoàng rất cường đại, hành động này chẳng khác gì rút củi dưới đáy nồi. Thứ hai, ông ấy biết mình đi rồi, Hồng Hoang thế tất đại loạn, nên đã cho Long Phạm chạy ra ngọa vực, trốn tránh phong ba...
Ma Hoàng đồng môn tương tàn, không ngừng đấu tranh nội bội, đến cuối cùng, đã dần dần xuống dốc giống như Yêu Hoang. Chuyện này hóa ra có liên quan đến Đế Khuê Tiên Hoàng.
Lâm Nhất nghe đến đây, thì nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Đế Khuê Tiên Hoàng tính toán, lại không biết rằng Yêu Hoàng và Ma Hoàng sớm đã tập trung chủ ý lên thân ông ấy. Ngươi và ta, hai bên không ngừng lừa gạt, tính toán lẫn nhau, ai ngờ Hồng Hoang vẫn hỗn loạn như trước, mà Long Phạm cũng khó tránh được kiếp số, ai nói đây không phải là báo ứng đây...
Hắn mím môi, cưỡng ép những lời tiếp theo đều bị nuốt hết xuống.
Nói là báo ứng của Long Phạm là đến từ tranh chấp của Tam Hoàng, còn không bằng nói là có người đứng sau âm trầm giở trò. Nếu như Lưu Tiên Nhi và Sửu Nhi ịp thời nhắc nhở thì Long Phạm làm sao có thể rơi vào kết ục hồn phi phách tán? Mà trước đây, vị Lâm phu nhân này đã từng chỉ trích Lâm Nhất có tâm tư tiểu nhân, nên cũng không tốt để ngắt lời, vả lại nên cứ tiếp tục lắng nghe thì tốt hơn.
- Báo ứng? Lão thân lẻ loi hiu quạnh đến hôm nay, cảm giác đây không phải là một loại báo ứng...
Minh phu nhân không hiểu được, tự lẩm bẩm một câu, sau đó duỗi tay, triệu hoán đào bát trước mặt Lâm Nhất đến, nắm trong tay vân vê lau sạch. Trên gương mặt của nàng hiện lên vài phần chần chờ hiếm khi có, sau đó mới chậm rãi nói tiếp:
- Rất nhiều chuyện cũ, nhân quả dây dưa, ở giữa có hay không, trong mắt mỗi người là một tình hình khác. Mà ngươi, vốn là một người rất có chủ kiến, ngờ vực lai lịch của lão thân cũng không phải là điều gì kỳ quái. Trách người không bằng trách mình, cần gì phải làm khó xử vợ chồng Lưu Tiên Nhi...