Vô Tiên - Chương 2551:
Tam Hoàng chính là ba đại cao nhân Hồng Hoang, là đạo hữu của nhau, cũng là đối thủ của nhau. Tiên Hoàng sáng chế Tam Hoàng kinh, mọi tinh túy đều được truyền cho thế nhân, đó là công đức vô lượng. Mà ông ta thể ngộ không dễ, giữ lại cửu chuyển luân hồi phương pháp tu luyện khó khăn nhất cũng là chuyện hợp tình hợp thế.
- Đế Khuê tự nói một trong Tam kinh – Động thần kinh đã bị hủy, chính là vì không muốn có người tìm đến đệ tử của ông ấy để gây phền toái, là có lòng che chở cho ngươi, mà ngươi lại bất kính bất hiếu như vậy...
Giọng điệu của Minh phu nhân vẫn bằng bằng như trước:
- Mà hai đệ tử của ta đều ra ngoài, lão thân sao có thể buông tay mặc kệ. Tiếc rằng số mệnh do trời, đến cuối cùng, Lưu Tiên Nhi và Sửu Nhi đều không công mà về. Nhưng mà...
Nàng chậm rãi, nhả từng chỉ một, lần lượt bác bỏ sự chất vấn của Lâm Nhất. Nói đến đây, nàng thoáng dừng lại, rồi chợt hỏi ngược:
- Về phần lai lịch của lão thân, tạm thời không đề cập đến. Mà ngơi, từ chỗ nào biết được hai câu tiên tri kia?
Lâm Nhất đã thôi, không uống rượu nữa. Rượu đổ vào miệng, hắn chỉ cảm thấy nhạt nhẽo, vô vị. Hắn theo tiếng nhìn về phía Minh phu nhân lại vô thức, chột dạ né tránh. Ánh mắt của đối phương rất ôn hòa, lại xoáy thẳng vào lòng người, rất lợi hại. Hắn thở dài một hơi, vân vê Tử Kim hồ lô trong tay, nói:
- Lâm mỗ vô tình abwts gặp hư không ảo cảnh, vừa vặn thấy hai người kia nói chuyện...
Năm đó, ở bên trong hư không loạn lưu ở Hậu Thổ Tiên cảnh, Lâm Nhất đã thấy được một nam một nữ trò chuyện với nhau dưới trời mưa lất phất, ngay dưới chân Thái Hư Vô Trần sơn. Trong đó, Vũ Nhi nói: “Sư phụ nói, một câu thành sấm. Long Phạm nói: “Tam sinh kiếp long trời lở đất, nhất triêu sinh tử lạc cửu châu. Đãn hữu minh kính chiếu tuyền thủy, xuân thu thập tái hữu tương phùng. Mặc dù một câu của lệnh sư thành sấm, nhưng hai câu sau đó lại không phải là phương pháp độ kiếp. Còn có Thiên Huyễn mỉm cười nói: Núi cao ngàn trượng, có người ngóng trông người về, mưa rơi lất phất... còn rất nhiều, rất nhiều chuyện khác.
Minh Phu nhân lắc đầu mỉm cười nói:
- Hai lời tiên tri trước, lão thân đã đưa cho ngươi. Còn hai câu sau, thì đưa cho Vũ Nhi...
Nàng khoát ống tay áo, nói tiếp:
- Ngươi có thể nói ngươi không phải là Long Phạm, cũng có thể xem đây chẳng qua chỉ là ảo giác, mà số mệnh đã định trước, ngươi có thể phủ nhận không?
Lâm Nhất thoáng nhìn qua, muốn nói rồi lại thôi. Lại là số mệnh, lại là ý trời. Không dưới một lần, đã có người nhắc đến chuyện này với hắn. Chỉ là Lâm Nhất hắn chỉ tin vào kiếm này.
Minh phu nhân trầm tư nói tiếp:
- Hai câu sau, là phương pháp độ ách. Mà cuối cùng ra sao, thì cũng không liên quan gì đến lão thân.
Lâm Nhất lặng yên, siết chặt Tử Kim hồ lô trong tay. Sau đó, hắn đột nhiên thu hồi hồ lô, chắp tay có chút bất đắc dĩ nói:
- Xin phu nhân chỉ giáo, Lâm mỗ chỉ muốn biết tung tích của Kỳ nhi, không là Vũ nhi...
Nói đủ thứ chuyện, đến cuối cùng vẫn có việc cầu xin. Mà vị Minh phu nhân có thể thấy rõ vạn vật, có thể nói là cơ trí sâu không lường được. Cùng nàng cãi lại thị phi thật giả, nhất thời lại mờ mịt, dây dưa không rõ. Chẳng bằng thuận thế mà làm, lập tức ứng biến.
Nếu như tâm nguyện có thể thành, thì ngại gì nhượng bộ vài bước?
Minh phu nhân mỉm cười tươi rói, trong ánh mắt nhu hòa lại hiện lên một tia giận dữ, oán hận nói:
- Nếu như ngươi đã không tin vào lời nói của lão thân thì còn bảo lão thân giúp ngươi thế nào đây?
Nói rồi, nàng khoát nhẹ ống tay áo, đào bát trống không lại chứa đầy nước suối. Nàng chậm rãi đẩy đào bát ra, giống như đang mời khách, lại nghiêm túc nói:
- Nước này soi lòng, nước này thấy tính! Chỉ có tâm cảnh thuần khiết mới có thể không loạn...
Mọi sự chất vấn trước đây đều đã biến thành sự mạo phạm tùy ý. Nếu như muốn tiếp tục nói chuyện, phải “Soi lòng, thấy tính tự xét lại một phen. Uống nước suối là giả, thành ý nhận lỗi là thật.
Lâm Nhất nhìn đào bát chậm rãi lướt đi trong không trung, cùng với nước suối êm ả trong đó, không khỏi mờ mịt.
Nếu tiếp tục uống nước, thì không khác gì việc tiếp nhận Kiền nguyên tháp. Mọi sự kiên trì của hắn, cũng theo đó mà sụp đổ. Vị Minh phu nhân kia nói rất có lý, hắn là Lâm Nhất, hay là Long Phạm thì có gì khác biệt đâu. Nhưng mà...
Lâm Nhất chần chờ một lát, chậm rãi đưa tay ra tiếp nhận đào bát.
Minh Phu nhân chợt lên tiếng:
- Đợi đã! Trước lúc ngươi uống nước suối, còn phải đáp ứng một lời thỉnh cầu của lão thân...
Trái tim Lâm Nhất đột nhiên siết chặt, bất chợt thốt lên:
- Thật không dám giấu giếm, kiếp trước Lâm Mỗ chỉ là một thợ săn trong núi chứ không phải là Đế Tôn Tiên đạo gì đó...
Năm đó ở trong Luân Hồi tháp ở Tiên vực, hắn đã thấy rõ được kiếp trước của mình. Hắn biết rõ, nếu nói ra sẽ không có ai để ý đến, ít nhất ngay lúc đó, Tiên Nô sẽ không tin tưởng. Mà cho đến hiện tại, lại không ngờ không thể không nói rõ chân tướng.
- Ha ha! Ngươi chỉ thấy qua kiếp trước mà thôi, lại không thể biết được kiếp trước của kiếp trước. Dù cho ngươi quý vi Chí Tôn, thì sau khi chuyển thế Luân Hồi, biến thành cọng rơm cái rác, hay là chim thú cũng là bình thường...
Minh phu nhân không cho là đúng cười cười nói:
- Mà mong nguyện của lão thân cũng không liên quan đến việc này..
Quả nhiên là tốt hơn muốn nói rõ tình hình, tốt hơn là sự bất lực cãi lại, cuối cùng mọi chuyện không rõ đã được tóm gọn lại, hơn nữa càng hỗn loạn hơn.
Lâm Nhất cảm thấy đào bát có chút nặng, không tự chủ mà đưa thêm một tay ra đỡ. Dù là như vậy thì nước trong đào bát vẫn còn không ngừng lắc lư, chao đảo.
Minh phu nhân khéo hiểu lòng người, an ủi:
- Không cần lo lắng, lão thân chủ cầu một phương an bình mà thôi.
Nàng thấy Lâm Nhất nhíu mày nghi hoặc, nên nói tiếp
- Lão thân xem Hồng Hoang là nhà, không thể nhìn loạn lạc nổi lên bốn phía. Nếu như ngươi quản hạt Bát hoang, mọi chuyện sẽ thuận theo ý trời.
- Nếu như phu nhân lòng mang nhân từ, vả lại cảnh giới phi phàm vì sao không đột phá la thiên, đícht hân đến bát hoang, chẳng lẽ như vậy không phải là vất vả một lần, cả đời nhàn nhã sao.
- Ta chỉ là một cô nương yếu ớt, làm sao chịu được nỗi khổ cửu thế luân hồi đây...
- Phu nhân còn chưa nói ra lai lịch của mình, và làm thế nào để tìm được tung tích của Vân nhi...
- Uống một chén nước Minh tuyền, rửa đi bụi bặm hồng trần...