Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2550:

Một trận gió lướt qua, sương mù phiêu động.

Hai người đang trò chuyện, đồng thời im lặng không nói thêm gì, giương mắt nhìn chung quanh, chỉ thấy, dưới làn hơi nước mờ ảo, núi xa xanh um lúc ẩn lúc hiện.

- Theo như ngươi nói thì ngươi chỉ là Lâm Nhất. Nhưng trong mắt của lão thân, ngươi chính là Long Phạm. Nếu như không phải vậy thì ngàn năm trước, ở Mạch Sơn, Lão thân đã không truyền âm chỉ điểm. Nếu như không phải vậy...

Minh phu nhân vẫn nhìn về phía hư vô, giọng điệu thả chậm hơn, giống như là đang tự mình lầm bầm lầu bầu:

- Nếu như không phải là vậy, thì vì sao ngươi phải xuyên qua vô số tinh vực, hơn nữa trước sau còn tìm đến Long Đàm, Minh Nhai? Nghìn năm qua, ngươi chỉ chuyên tâm làm một chuyện, đó chính là giẫm lên dấu chân của Long Phạm...

Nàng nói đến đây, thì đột nhiên quay đầu nhìn thẳng vào Lâm Nhất, tiếp tục hỏi:

- Nếu như ngươi tìm đến đây để muốn truy tìm nguồn gốc thì cần gì phải phủ nhận?

Lâm Nhất chậm rãi dời ánh mắt đến chỗ ngọc tháp, không khỏi thẫn thờ lặp lại câu hỏi kia.

“Truy tìm?

“Hết thảy việc mà Lâm Mỗ làm đều liên quan đến Long Phạm rồi lại hồn nhiên không phát hiện ra?

Minh phu nhân cũng không đợi hắn lên tiếng, tự hỏi, tự trả lời:

- Ngươi là đang cố tình lang tránh, hay là đang muốn rũ bỏ trách nhiệm trên vai? Nhưng mà ngươi lại không thể rõ bỏ được chuyện nữ nhi tình trượng, mà ngươi cũng không thể đảm đương nổi...

Nàng gằn giọng chỉ trích, không nể mặt nể mũi chút nào. Lại giống như là đang từng bước dẫn dắt, khiến người đối diện phải áy náy, phải xấu hổ.

- Vừa vặn Thiên Hoang sơ định, bên trong tai họa liên miên. Còn cả Yêu Hoang suy thoái, Ma hoang độc hại, ngày sau, khu vực Bát hoang chắc chắn chỉ còn một mảnh hỗn loạn. Mà ngươi, thân là tam thu hợp thê, cảnh giới thành công, chính là Tam Hoàng Chí Tôn có một không ai, theo lý phải nghiêm túc mà gột rửa bốn phương.

Minh phu nhân nói đến đoạn này thì đột nhiên mỉm cười nói:

- Về phần ngươi là Long Phạm, hay là Lâm Nhất thì không còn quan trọng nữa. Với lại cũng không cần cố chấp không buông...

Lâm Nhất dời ánh mắt khỏi ngọc tháp, lại tập trung lên chiếc bồ đoàn bên cạnh mình. Hắn không lên tiếng, y hệt không tiếp nhận ngọc tháp kia. Hắn biết rõ, chỉ cần hắn dao động một chút, thì từ nay về sau, mọi sự kiên trì đến vứt hết. Hắn buông lỏng suy nghĩ, trầm giọng nói:

- Lâm mỗ chỉ có ba chiếc bồ đoàn, đều là đến từ nơi đó. Mà Minh Tuyền cốc, thì là mới đến...

Minh phu nhân ý vị thâm trường nói:

- Đối với đời này kiếp này của ngươi mà nói, cảm giác không phải là vậy!

Lâm Nhất nhếch môi, có chút bất đắc dĩ nói:

- Trong lời nói của phu nhân cũng không hề có giả dối. Nhưng tình hình cụ thể, và chi tiết về mối quan hệ ra sao, người lại không đề cập đến, theo cái nhìn của Lâm mỗ thì thành ý cũng không có nhiều...

Minh phu nhân vẫn hiền hòa nở nụ cười như trước.

- Nếu như Cửu Thiên khó tìm, vậy thì vì sao Đế Khuê Tiên Hoàng còn cố ý tiến về trước, vì sao trước khi đi xa lại mượn cơ hội diệt trừ Yêu Hoàng, Ma Hoàng. Đến tột cùng thì việc ông ta làm là xuất phát từ lòng dạ độc ác, hay là bị người ta dẫn dắt...

Lâm Nhất vừa suy nghĩ, vừa nói ra:

- Biết rõ Long Phạm khó tránh được tình kiếp, còn có thủ túc tương tàn họa, nhưng phu nhân cũng không hề đề phòng, hơn nữa còn tặng bồ đoàn để trấn án bọn hặn.

Còn ra lệnh cho vợ chồng Lưu Tiên Nhi, Sửu Nữ âm thầm đi theo, nhất định có mưu đồ...

Minh phu nhân dần dần thu hồi nụ cười.

Lâm Nhất vẫn còn đang liên tục chất vấn:

- Phu nhân am hiểu thuật xem bói, hơn nữa sớm đã nhìn thấy điềm xấu, vì sao còn cố? Lại nói một nửa, chỉ nói là bất lực...

Minh Phu nhân thản nhiên nói:

- Chỉ giáo cho...

Lâm Nhất thu hồi bồ đoàn, nói tiếp:

- Phu nhân để lại bốn lời tiên tri: Tam sinh kiếp long trời lở đất, nhất triêu sinh tử lạc Cửu Châu, đãn hữu minh kính chiếu tuyền thủy, xuân thu thập tái hữu tương phùng. Hai câu sau rõ ràng là cách để tìm Vũ Nhi, vì sao phu nhân có thể nói dối là không biết...

Hắn nhấc hồ lô lên, trút rượu vào cổ họng. Trong mắt, đồng tử lập lòe, giống như không còn điều gì phải cố kỵ nữa, hắn ha ha cười lớn, tiếp tục nói:

- Có lẽ Lâm mỗ chìm đắm trong nữ nhi tình trường, nhưng lại lo liệu đến nơi đến chốn. Có đảm đương được không, chỉ người có tâm địa thuần khiết, trong sạch mới nhận xét được.

Minh phu nhân lặng yên ngồi đó, bên trong dáng vẻ hiền hòa chợt hiện ra một tia uy nghiêm.

Đến đoạn này, lời nói của Lâm Nhất chợt xoay chuyển, hắn hỏi:

- Lâm mỗ còn một điều cuối cùng không hiểu, còn chờ thỉnh giáo. Xin hỏi phu nhân có phải đến từ Cửu Thiên, hay là có quan hệ gì với Cửu Thiên?

Hắn đã không nói thì thôi, mà nói chính là làm luôn một mạch, lại rất hùng hổ dọa người.

Từ cách nói chuyện từ trước đến nay, không khó để nhìn ra, Minh phu nhân là muốn có người đến thay thế Tam Hoàng, trùn tính nghìn năm, vạn năm. Hành động này đối với Lâm Nhất, thậm chí là cả với Hồng Hoang vạn chúng mà nói đều là một chuyện tốt. Mà nàng nhọc lòng như vậy, tại sao lại cứ mãi khiến người ta mờ mịt, khó hiểu? Dụng ý thật sự của nàng là gì?

Nếu như Minh phu nhân nói đều là sự thật, hơn nữa, suy đoán của Lâm Nhất cũng không sai, vậy thì Tiên Hoàng từng khiến vạn chúng sùng kính, cũng không phải là đạo đức Thánh Nhân, trái lại còn là một kẻ rất giỏi tâm kế. Ông ta hại Yêu Hoang và Ma Hoàng, tương đương với việc diệt trừ hai đại cường đại cuối cùng trong Hồng Hoang. Sau đó trong lúc hỗn loạn, lại để cho Long Phạm mang theo truyền thừa trốn đi, chỉ chờ ngày ngóc đầu trở lại thống nhất bát hoang. Chuyện kia tính toán rất sâu, dụng ý tàn nhẫn, thật sự khiến người ta cảm thấy kinh hãi.

Nhưng mà Long Phạm trốn đi xa, không thể lấy lại vị trí Vương giả. Tiên Hoàng cẩn thận đến đâu cũng có sai sót. Quy tội, là do bản thân Long Phạm sai lầm, hay là do có người cố ý phóng túng. Điều này ai có thể nói rõ đây?

Ngoài ra, năm đó, ở bên trong Tiên vực, ẩn nấp sâu nhất cũng không phải là Tam Thánh Thiên Hoang mà là Lưu Tiên Nhi và Sửu Nữ. Vậy thì, sứ mệnh của hai người bọn họ là gì?

- Ha ha!

Nước Minh tuyền lại trào lên không ngớt, mà Minh phu nhân thì vẫn điềm tĩnh, không chút gợn sóng như vậy. Nàng lặng yên một hồi, sau đó bất chợt cười vang hai tiếng, nói:

- Ngươi đấy... Chớ có lấy bụng ta suy bụng người, hết thảy cũng không phải xấu xa như suy nghĩ của ngươi đâu. Giao Quý và Huyền Tiêu chỉ cần trải qua phân thần chuyên thế luân hồi là đã có thể công thành viên mãn, về phần cuối cùng ra sao, chỉ có thể nói thiên cơ khó lường. Mà Đế Khuê chia sẻ sở tu của đời của mình, quả thật là không dễ. Một hậu nhân như ngươi, há lại vì thế mà oán trách...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free