Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2553:

Lâm Nhất lặng yên đo lường huyền cơ trong lời nói của Minh phu nhân, trong lòng xuất hiện một vài suy nghĩ mờ ám. Theo lời kia thì chính là, sai một li đi một dặm. Năm đó, Hồng Hoang thiếu mất vài người, khiến cho tình hình hôm nay có chút rối ren. Mà vị phụ nhân trước mắt này lại là một nhân vật hết sức quan trọng.

- Lão thân chính là người của Hồng Hoang, cũng không phải đến từ Diệu Thành Giới thiên, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không biết gì cả...

Lâm Nhất vừa nghe đến đây thì sắc mặt lập tức cứng đờ.

Trời có chín tầng, lần lượt là trung thiên, diệu thành, vô thượng, ngọc long, cấm tiện, long biến, đại xích, vũ dư và thanh vi. Mà Diệu thành giới thiện thì lại chính là khoảng không phía trên Bát hoang. Tình hình cụ thể và tỉ mỉ thế nào thì không thể nào biết được.

Minh phu nhân bỗng nhiên im lặng, nàng nhẹ nhàng vươn tay, vén lên một lọn tóc mai bạc phơ, lại vân vê trong tay, trầm tư suy nghĩ, giống như bởi vì nhắc lại chuyện cũ mà khiến tâm tình xao động, nặng nề. Gương mặt trẻ trung của nàng sáng bừng hào quang rực rỡ, nhưng lại khẽ cười một tiếng bất đắc dĩ, thì thầm nói:

- Nhớ đến năm đó, có Tiên Nhân thiên ngoại chạy đến đây khai hoang tị nạn. Lão thân vô tình gặp được một người, được người kia yêu mến, truyền thụ tu vi, còn kết thành đạo lữ. Từ đó, mọi người mới gọi ta là Minh phu nhân...

Không ngoài dự đoán, quả nhiên Minh phu nhân có nguồn gốc rất sâu với Tiên nhân thiên ngoại.

Lâm Nhất không khỏi nhớ đến Cổ Hải Đảo ở Trung dã, cùng với tấm bai đá trên hòn đảo kia.

- Theo như người ấy nói, bát hoang chính là nơi hoang vắng nhất của cửu thiên. Diệu Thành giới thiên ở phía trên, không chỉ rộng lớn gấp mấy lần mà còn có vô số cơ duyên, hơn nữa tiên nhân còn rất nhiều, hoàn toàn vượt quá tưởng tượng. Mà phía trên Diệu Thành, Vô Thượng, Ngọc Long, Cấm Tiện đều là những nơi U minh hàn địa, khó có thể xuyên qua. Mà ở trên đó nữa, Long biến thì càng thêm mênh mông bát ngát, nếu như xuyên qua Đại Xích, Vũ Dư là có thể đến được Thanh Vi Thần giới, được hưởng vĩnh hằng...

Minh phu nhân khẽ mỉm cười, tiếp tục nói:

- Ngàn vạn năm sau, những Tiên Nhân hoằng pháp khai hoàng lũ lượt rời đi. Nghe nói, tại hoa ở thiên ngoại đã trôi qua, người ấy cũng muốn quay trở về quê hương. Người ấy giống như sợ ta sẽ cố tình đi tìm, nên đã không chào mà đi, chỉ để lại một miếng ngọc giản...

Lâm Nhất có chút ngoài ý muốn.

Trên chín tầng trời, cũng không phải là cõi yên vui cuối cùng. Mặc dù Thanh Vi thần giới tồn tại vĩnh hằng, cũng chỉ là một truyền thuyết xa xôi. Minh phu nhân vậy mà lại bị người ta vứt bỏ, vậy thì vì sao nàng lại không chút oán hận? Hơn nữa, người ấy của nàng, vì sao lại không chào mà đi.

- Trong miếng ngọc giản kia, người ấy chỉ để lại mấy câu: Tất cả đều tốt, tường hòa an bình là phúc nguyên.

Thiên ngoại vô tiên, nhất niệm vĩnh hằng là vô dao. Cùng người ấy tiến về Diệu Thành, sinh tử khó lường, không bằng một mình một cõi yên vui, an hưởng nhàn nhãn. Đợi đến ngày sau, khi người ấy đã cắt đứt hết ân cừu, sẽ quay lại tìm ta...

Sắc mặt của Minh phu nhân vẫn điềm tĩnh như cũ, chỉ là giọng nói lại có chút run rẩy, nói tiếp:

- Vì vậy ta mới ở Minh Tuyền cốc đợi người ấy trở lại, hơn nữa còn kiệt lực duy trì sự vui vẻ và an bình của Hồng Hoang. Ta muốn cho người ấy biết, nơi này là cõi yên vui, nơi này có tiêu dao, nơi này có ta...

Lâm Nhất chần chờ một chút, rồi cũng quyết định nói ra:

- Đã qua mấy vạn năm rồi, vị tiền bối kia đến nay vẫn chưa về...

Minh phu nhân phất ống tay áo, mây mù chung quanh tiêu tán đi, một đường cầu vòng bỗng nhiên vắt ngang bầu trời, ngay cả tòa Minh Tuyền cốc cũng lập tức hiện ra một màn núi rừng xanh tươi, trăm hoa đua nửa. Ánh mắt của nàng sáng chói, rực rỡ, tuy lạnh nhạt như vẫn rất kiên định:

- Chàng chưa quay lại, ta vẫn ở chỗ này...

Đột nhiên, Lâm Nhất giống như đã hiểu ra được điều gì đó, lại khó có thể tìm ra được manh mối.

Tâm niệm không dứt, tâm này vĩnh viễn chết. Người người đều có cái cố chấp riêng, vị Minh phu nhân này sao có thể ngoại lệ. Nàng vì người kia xây dựng một phương tiên cảnh, cũng là tự bện nên một giấc mơ cho mình, hay là quy túc. Nhưng mà, coi như nàng dốc hết sức mình, nhưng làm sao có thể duy trì Hồng Hoang lớn như vậy, kết quả lại thành thế này...

Đáy lòng Lâm Nhất sóng to sóng lớn phập phòng, chợt thấy Minh phu nhân đứng dậy, vô cùng phấn khởi nói:

- Những điều ngươi cần biết đã biết hết, kính xin đảm đương...

Chuyện mà Lâm Nhất cầu còn chưa rõ ràng, sao có thể đến đây là thôi.

Lâm Nhất vẫn ngồi yên bất động, lẳng lặng nói:

- Vũ Tử ở đâu.

Minh phu nhân thản nhiên cười cười, nói:

- Lao thân để lại cho hai người đệ tử, mỗi người một chiếc gương đồng, bên trong có tinh huyết ấn ký. Chỉ cần ngươi tìm thấy vật kia, thì có thể theo vết...

Lâm Nhất trố mắt kinh ngạc, tiếc rằng Minh phu nhân đã đưa tay tiễn khách. Trong đầu của hắn chợt lóe lên một suy nghĩ, vội vàng lật tay lấy ra hai món đồ giống nhau như đúc. Đó là hai chiếc gương đồng, phía tên có khắc vẽ phù dung vô cùng tinh xảo. Nhưng một chiếc lại mới tinh, không chút bụi, một chiếc lại tối đen, cũ kỹ.

Lần này, đến lượt Minh phu nhân ngạc nhiên. Nàng phất ống tay áo cuốn lấy hai chiếc gương đồng kia, lạc giọng thốt lên:

- Làm thế nào ngươi có được vật này...

Nhưng một tích tắc sau, nàng đã khẽ thở dài, lắc đầu nói:

- Tinh huyết trong gương đồng của Vũ Nhi đã mất, không biết làm sao...

Lâm Nhất chợt vươn người đứng dậy, trên tay lại xuất hiện thêm một món đồ khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free