Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2547:

Trong tay Sửu Nữ cũng không phải là khung thêu và kim chỉ nữa, thay vào đó là một cái cuốc khéo léo.

Lưu Tiên Thi thì xách theo một cái hũ, gã giơ cao lên, giải thích:

- Ha ha! Trong lúc rãnh rỗi, rãi một ít hạt kê, ngũ cốc, chăm nuôi thêm một ít súc vật, xem như giãn gân giãn cốt...

Nơi này, chính là con đường duy nhất để lui tới Minh Tuyền cốc, hai vợ chồng này trồng trọt ở đây, có lẽ còn giữ trên vai nhiệm vụ thủ hộ.

- Lâm mỗ đến đây để bái kiến Minh phu nhân, có thể bẩm báo lại một tiếng?

Minh Tuyền cốc phạm vi chỉ chừng vạn dặm, nhưng khắp nơi lại giăng đầy cấm chế, khó mà dòm ngó được toàn cảnh.

- Hai người chúng ta cũng không biết phu nhân đang ở đâu, ngươi không ngại thì cứ tiến vào Minh Tuyền mà tìm...

Trong lúc đáp lời, Lưu Tiên Nhi còn thuận tay rãi mấy hạt giống. Sửu Nhi bên cạnh thì bận rộn vung cuốc, đất đai được xới tơi lên, trộn lẫn với hạt giống rồi vùi lại.

Lâm Nhất thấy hai vợ chồng bọn họ chuyên tâm làm việc thì cũng không muốn quấy rầy thêm nữa. Lúc hắn vừa định nhấc chân rời đi thì mới chợt nhớ ra phải hỏi hướng đến Minh tuyền. Nhưng trong đầu lại chợt lóe lên một suy nghĩ, lời vừa ra khỏi miệng đã vội sửa lại:

- Hai vị có phải là đến từ Cửu Thiên?

Lưu Tiên Nhi nâng người lên, bàn tay mò mẫm trong hũ, hai má vẫn phơn phớt hồng nhuận như trước, đột nhiên, gã lại nở nụ cười, trong nụ cười lại để lộ ra mấy phần ngoài ý muốn.

Sửu Nữ thì vén lại một lọn tóc rớt xuống, thuận tiện đưa mắt nhìn Lâm Nhất. Ngày thường, nàng rất ít khi lên tiếng, giờ phút này lại đột nhiên mở miệng:

- Làm sao biết?

Lâm Nhất cũng không nhắc lại câu hỏi, chỉ mỉm cười nói:

- Ha ha! Chỉ suy đoán mà thôi, hai vị không cần gấp gáp...

Hắn phất ống tay áo, quay lương rời đi. Vừa đi vừa đưa mắt dò xét chung quanh. Sau đó nhanh chóng bay vào trong sơn cốc mờ ảo.

Sửu Nữ lắc đầu, lẩm bẩm:

- Hắn thật sự là dám nghĩ...

Lưu Tiên Nhi vẫn lặng yên nhìn bóng lưng ngày một xa của Lâm Nhất, qua hồi lâu mới thốt ra một câu:

- Dám nghĩ, dám làm, mới có thể thành công...

....

Giữa không trung, Lâm Nhất mờ mịt đứng đó.

Cảnh sắc trùng điệp, chung quay, mưa phùn lất phất. Đặt mình ở nơi này, giống như đang ở trong mộng cảnh, cảm giác không hề chân thực. Từng dãy núi non trùng trùng điệp điệp nối tiếp nhau, hoa cỏ tươi đẹp lại thấy được rất rõ ràng. Hơn nữa, khí cơ còn rất nồng đậm, không chỗ nào là không có, khiến cho tâm cảnh người ta rực rỡ, thần hồn thư thái.

Nhưng mà, Minh Tuyền ở chỗ nào?

Lâm Nhất tập trung quan sát, mà sơn cốc thì vẫn mờ mịt, không rõ.

Tu đến động thiên hậu kỳ, thần thức sẽ vô cùng cường đại, điều này không thể nghi ngờ. Chỉ cần tâm niệm khẽ động một cái, có thể nhìn khắp toàn bộ Thiên Hoang Tinh vực tuyệt đối không phải là nói chơi. Nhưng mà hiện tại, ngay chỗ này, thần thức lại không có tác dụng.

Lâm Nhất chần chờ một lát, trong mắt hắn, hai đồng tử xoay tròn, cũng không còn hào quang tràn ra nữa. Dưới cái nhìn của hắc bạch huyết sắc thị lực, âm dương trong trời đất đột nhiên phân tách ra...

Chỉ trong chớp mắt, cấm chế trong phạm vi ngàn đặm đều hiện lên rất rõ ràng. Phía trước, có khúc kính vắt ngang trời, nhưng lại như gió, vô tung vô ảnh.

Lâm Nhất nhấc chân đạp nhẹ một cái, theo gió mà đi.

Ước chừng khoảng một canh giờ sau, phía trước hắn đột nhiên xuất hiện một vách đá dựng đứng, ngăn cản lối đi. Trên đỉnh, mây mù vờn quanh, dưới chân núi, cỏ cây xanh um, tươi tốt, khiến cho dốc núi càng thêm bắt mắt. Còn có một khe suối khảm vào trong đó, đúng là minh châu dư động, thần kỳ vô cùng.

Cùng lúc đó, chợt có người khẽ nói:

- Ngươi đã đến rồi.

Giọng điệu rất hiền hòa, giống như người quen cú gặp lại nhau, ần cần hỏi thăm. Ngày hôm nay, một lần nữa gặp lại nhau, thật thật ảo ảo, vậy mà đã nghìn năm trôi qua.

Lâm Nhất theo tiếng nhìn lại, từ trên sườn núi, đang có một bóng người rơi xuống.

Bên cạnh bờ suối, có một chiếc bồ thảo, một vị phu nhân áo vải đang ngồi ngay ngắn ở đó. Vị kia gương mặt trẻ trung, nhưng mái tóc lại bạc trắng. Thần thái vẫn hiền hòa, y hệt trước kia. Đào bát bày trước mặt cũng không hề thay đổi. Nàng mỉm cười, dịu dàng nói:

- Uống một chén nước Minh tuyền, rửa đi mọi chuyện hồng trần. Lâm đạo hữu, mời...

Lâm Nhất cũng không hề chần chờ, mang theo cảm giác xúc động khó tả, chậm rãi tiến lên trước, khom người bưng lên đào bắt, quan sát thật tường tận sau đó ngửa cổ một hơi uống cạn. Sau khi nước đổ xuống hết vào bụng, mùi vị vẫn còn thoảng lại ở khoang miệng hắn. Lúc này hắn mới vui vẻ buông đào bát xuống, bước lùi lại phía sau một bước, chắp tay nói:

- Đa tạ Minh phu nhân!

Vị phu nhân này chính là chủ nhân nơi này, Minh phu nhân. Nàng vẫn ngồi ngay ngắn như trước, chậm rãi lên tiếng hỏi:

- So với rượu ngon của ngươi thì nước suối này mùi vị như thế nào?

Lâm Nhất hơi trầm ngâm một chút, rồi đáp:

- Mặc dù không kình phong mãnh liệt, nhưng đạm bạc bình thản...

Minh phu nhân mỉm cười nói:

- Bốc đồng giữ không được lâu, bình thản mới là đúng. Nhiều loại tư vị, đều không thể so sánh với sự đặc biệt của nước. Chẳng phải văn viết, từng làn khói bếp, đồng cỏ xanh, nước chảy cuồn cuộn. Không cam lòng vứt bỏ, lại vấn bẩn sự thanh khiết, tuy có lòng nhưng cũng không cầu được...

Nàng nói đến đây chợt vươn tay nắm lấy bồ thảo đoàn đặt xuống, nói tiếp:

- Minh tuyền là đến từ trung tâm của lòng đất, không nhiễm phàn trần, tâm sáng như gương...

Lâm Nhất khẽ khom người đa tọa, cũng không khách khí, trực tiếp tiến đến khoanh chân ngồi xuống. Mà lúc hắn ngồi xuống, chợt có chút giật mình. Bồ thảo đoàn cũng không phải thứ xa lạ gì, mà là được kết thành từ bách thảo.

Minh phu nhân tiếp tục giải thích nói:

- Nước suối cho dù nóng hay lạnh, chẳng phân biệt được bốn mùa, cũng không mất đi hay thiếu đi, tràn đầy tức dừng lại...

Cách đó không xa là một đầm nước rộng khoảng ba năm trượng, ở giữa có bọt nước cuồn cuộn, bốn phía cũng không có chỗ chặn. Nhưng dù nước có chảy đến đâu thì cũng không rơi ra ngoài, đúng như lời Minh phu nhân nói, tràn đầy tức dừng lại. Cách nhau một khoảng gần như vậy, hắn có thể cảm nhận được khí lạnh phả vào mặt, bụi bặm phàm trần đều biến mất...

Minh phu nhân giống như phát hiện ra điều gì đó, tiếp tục nói:

- Bách thảo bồ đoàn dưới thân ngươi là do ta rảnh rỗi kết thành, chính là vật chỉ có ở Minh Tuyền cốc

Lâm Nhất đang thả hồn đánh giá nước sông, nghe vậy thì không khỏi ngạc nhiên. Bách thảo kết bồ đoàn thần dị bất phàm là đến từ Minh Tuyền cốc?

- Lâm đạo hữu, hôm nay vì sao mà đến?

Lâm Nhất còn đang thất thần, nghe tiếng thì đột nhiên giật nãy.

- Vì sao mà đến...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free