Vô Tiên - Chương 2548:
Vì sao mà đến?
Nghìn năm trước, lúc ở Hậu Thổ Tiên cảnh, trước gian phòng nhỏ ở Thái Mạnh sơn, vị Minh phu nhân này đã dựa cửa mà đứng, tay cầm hỏa đăng chỉ đường, dùng nước suối dể tẩy trần. Lúc nàng rời đi, còn truyền âm để lại một câu: Nghìn núi khe suối róc rách chảy, thiên hoang viễn cỗ người lạ đi, một điểm lửa bay tam thiên cảnh, chín kiếp làm người khó gặp nhau... Ngụ ý của câu này chính là, ngày sau tìm dến Viễn Cổ Hồng Hoang thì có thể có được cơ duyên gỡ bỏ được khúc mắt tình thương.
Nghìn năm sau, khi hắn gặp hung hiểm trong trận đại chiến ở Cửu Long trì, vị Minh Phu nhân này kịp thời hiện thân, đã giúp cho tình thế xoay chuyển trong chớp mắt, chóng đỡ cho một ngọn núi lớn sắp đổ. Sau khi nàng bức lui hai vị Ma tôn, thì liền để lại hai vợ chồng Lưu Tiên Nhi giúp nàng chuyển lời. Là bởi vì muốn nhắc nhở Lâm Nhất chớ quên mất hành trình Minh Tuyền cốc Mạch sơn.
Đủ loại chuyện như trên, đều là do Minh Phu nhân xúc tác, nhưng mà nàng lại giống như đã quên hết tất cả mọi chuyện, lại hỏi ra một câu khiến người ta không biết phải làm thế nào.
Vậy thì Lâm Nhất vì sao lại đến?
Tung tích của Vũ Tử, Mộ Vân, chuyện liên quan đến Tam Hoàng cùng với chân tướng của rất nhiều chuyện cũ khác. Mọi sư nghi hoặc, đủ thứ chuyện đều bởi vì lời nói không rõ ràng của vị Minh phu nhân này mà trở nên mơ hồ.
Ánh mắt Lâm Nhất thả về phía Minh tuyền đang róc rách chảy, nhấp nháy mấy cái, cho đến nửa ngày sau, hắn mới tiến đến trước người Minh phu nhân hai trượng, chắp tay nói khẽ:
- Lâm mỗ đến là vì muốn tìm hiểu rõ nguồn gốc, nguyên do của mọi chuyện...
- Tìm nguồn gốc, tìm nguyên do...
Quần áo của Minh phu nhân rất đơn giản, tuy nội liễm nhưng lại hấp dẫn. Từ ngũ quanh tinh xảo, lời nói cử chỉ ung dung bình tĩnh của nàng có thể thấy được, lúc còn trẻ, nàng nhất định là một vị Tiên Tử kinh diễm thoát tục. Nàng lặp lại lời của Lâm Nhất một lần, có chút trầm ngâm, vuốt cằm nói:
- Năm đó lúc ngươi rời khỏi Hồng Hoang, tiến vào Minh Tuyền cốc để từ biệt, hôm nay, sau ngàn năm cách biệt, ngươi lại tìm đến hỏi thăm lần nữa, chính là để đi tìm nguồn gốc, tìm nguyên do...
Lâm Nhất đột nhiên giật nãy, nhưng vẫn ngồi yên ngay ngắn, không hề lên tiếng.
- Nhớ rõ năm đó, lão thân đã tặng ngươi bốn chiếc bồ đoàn, hơn nữa còn nói rõ: Bách thảo thành kết cửu trọng cửu, nhất niệm hồng trần bách kiếp sinh. Ai ngờ, ngươi vẫn cố ý trốn đi, vậy nên tay chân phản bội, nghiệt tình càng khó khăn...
Nói đến đoạt này, đột nhiên Minh phu nhân lại chuyển lời, hỏi:
- Vật ngày xưa đó, còn hay không?
Lâm Nhất chần chờ một chút, liền vung tay áo nhẹ phẩy một cái, trước mắt hắn liền hiện ra một chiếc bồ đoàn, trong đó có tơ vàng ngân tuyến lập lòe, vả lại bách thảo quần kết, làm lộ rõ vẻ bất phàm. Hắn thấy Minh Phu nhân quan sát kỹ càng, liền lắc đầu nói:
- Cái này...
Minh Phu nhân mở miệng cắt ngang lời hắn:
- Đây chính là thứ lão thân đã tặng cho ngươi...
Lâm Nhất mím môi, muốn nói lại thôi.
Minh Phu nhân nở một nụ cười khó nắm bắt, nói tiếp:
- Hôm nay ngươi đã vượt qua ách kiếp, đã qua hết cơn khổ, đến ngày sung sướng. Dù là còn kém một chút, nhưng lại hiểu rõ cảnh giới, chuyện vượt qua tất cả mọi người, trở thành Đế Hoàng Chí Tôn, đã là chuyện trong tầm tay. Lão thân nguyện trợ giúp ngươi một tay.
Nãy giờ Lâm Nhất luôn duy trì trầm mặc, nghe vậy thì rốt cuộc cũng lên tiếng:
- Hóa ra phu nhân coi Lâm mỗ là Long Phạm, hơn nữa còn có ý chí nhất thống bát hoang...
- Chẳng lẽ không đúng sao?
Giọng điệu của Minh phu nhân rất hiền hòa, sau khi hỏi ngược một câu, nàng lại tiếp tục nói:
- Bát hoang không ngừng phân tranh, thế nên bốn phía vô cùng hỗn loạn, không có trận tự.
Ngươi nên đứng ra, ra tay chỉnh đón, trả lại đạo thống khắp thiên hạ, hoằng pháp vạn chúng...
Lúc này, đột nhiên có một luồng gió mát lướt qua, trong nháy mắt, hơi nước Minh tuyền bị cuốn đi, biến thành sương mù mờ ảo. Chỉ thấy, ở phía xa xa, trời đất một mảnh chập chờn.
Lâm Nhất không đồng ý, nhưng cũng không từ chối, chỉ thở ra một hơi, rồi thong dong chắp tay nói:
- Lâm mỗ còn có điều không rõ, không biết phu nhân có thể chỉ giáo một chút?
Thấy đối phương cho phép, hắn trầm mặc sắp xếp lại từ ngữ một chút rồi nói tiếp:
- Lâm mỗ có ba điều không biết: Sau khi Mộ Vân và Vũ Tử từ Tiên Vực trở về đến nay sống chết không rõ, cũng khó tìm dược tung tích. Hai người bọn họ có phải là tỷ muội hay không, vì sao lại thành thù, và đã đi đến đâu?
- Đây chính là điều ngươi không biết?
- Mới là điều thứ nhất...
Minh phu nhân đánh giá biểu cảm của Lâm Nhất, ánh mắt nhu hòa lộ ra cái nhìn thâm sâu xoáy thẳng lòng người. Bất chớp, nàng lắc đầu, bất đắc dĩ nói:
- Nghiệt tình là do ngươi tạo nên, bản thân ngươi lại hồn nhiên không biết. Mà thôi, lão thân liền kể lại một chuyện giúp ngươi nhớ lại chuyện cũ...
Trên sườn núi, hai người cùng đặt mông ngồi xuống mặt đất.
Nước suối róc rách, tràn đầy thì dừng lại. Hay nói cách khác chính là, nước suối chỉ có thể quanh quẩn trong một phạm vi nhất định. Mà hắn thì chưa từng dừng, khiến cho từng trận bi thảm nối đuôi nhau mà đến.
Minh phu nhân nói nàng có hai đệ tử, chính là tỷ muội song sinh, một người tên là Vân Nhi, một người tên là Vũ Nhi.
Vân Nhi hiếu động, vô cùng thông minh, hơn nữa còn rất nhạy bén. Vân Nhi thì lại yên tĩnh, tính tình thánh thiện, ngây thơ, thuần khiết. Minh phu nhân đặc biệt thích Vũ Nhi, hơn nữa còn coi nàng là con gái của mình mà rất sủng ái.
Nhân duyên trùng hợp, Long Phạm danh chấn Thiên Hoang trong lúc vô tình đã bất ngào gặp được Vũ Nhi chí tình chí thiện. Từ đó về sau, hai bên liền vừa gặp đã thương. Hai tỷ muội tốt, đồng cam cộng khổ, điều này là ứng với nghĩa. Mà khi Vũ Nhi chia sẻ tâm sự nữ nhi với Vân Nhi, từ đó về sau, hai tỷ muội bọn họ liền sa vào trong một trận nghiệt duyên.
Bởi vì, Vân Nhi cũng thích Long Phạm. Tiếc rằng, đối phương lại nhất kiến chung tình, từ đầu đến cuối đều không để nàng vào trong mắt.
Sau khi Minh phu nhân biết được việc này, liền cảm thấy không ổn, nên đã xóc quẻ bói, xem điều lành dữ. Thấy mệnh của Vũ Nhi và Long Phạm là không hợp, hơn nữa tai ách còn trùng trùng điệp, nên đã khuyên nàng cứ vậy mà kết thúc, tránh rước lấy tai bay vạ gió.
Vừa hay Hồng Hoang đại loạn, Long Phạm sắp sửa trốn đi. Vũ Nhi không nghe sự khuyên bảo, thề chết theo cùng. Vân Nhi cũng không cam lòng buông bỏ, chỉ nói là tỷ muội tình thâm, không thể rời nửa bước.
Rơi vào đường cùng, trước lúc từ biệt, Minh phu nhân liền gọi Long Phạm dến đây, tặng bồ đoàn cho ông ta, hơn nữa còn để lại một câu, âm thầm cảnh báo: Bách thả thành kết cửu trọng cửu, nhất niệm hồng trần bách kiếp sinh...
- Lúc ánh ngươi không hiểu được, chỉ muốn hỏi cho ra lẽ. Mà thiên cơ khó lường, lão thân cũng khó mà nói rõ được. Nhưng mà, nếu như ngươi đã trở về, vậy nên trở về với chu rồi...
Minh phu nhân vừa kể đến tận đây thì liền phất ống tay áo chỉ một cái. Chỉ thấy, nước Minh tuyền cách đó không xa đột nhiên cuồn cuộn dâng cao, kế đó, chỉ trong nháy mắt, một ngọc tháp cao chừng một thước trồi lên khỏi mặt nước, hơn nữa còn chậm rãi bay đến trước mặt nàng. Ngọc tháp rơi vào lòng bàn tay của nàng, Minh phu nhân ý vị thâm trường nói: