Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2546:

Giữa không trung, hai thần trò bọn hắn lần lượt hiện thân.

Dãy núi phía trước, có sương mù vây quanh. Từ phía xa nhìn lại, giống như có từng làn khói xanh lượn lờ, phiêu diêu. Thả thần thức ra dò xét, nhưng khó có thể lần tìm dấu vết.

- Sư phụ! Vạn dặm trước kia chính là Mạch Sơn địa giới. Khu vực mây mù kia gọi là Minh Tuyền cốc. Từ sơn khẩu tiến vào...

Tiên Nô vừa giải thích, vừa đưa tay chỉ.

Lâm Nhất lặng yên gật đầu, ngưng thần quan sát. Ở trăm dặm phía trước, sau màn mây mù, có hạp cốc tĩnh mịch, có khe núi yên tĩnh, còn có rừng trúc, cây cỏ, nước chảy róc rách, thú vật...

- Nơi này tuy rời xa huyên náo, nhưng lại rất thích hợp để tu luyện. Tiếc rằng Nô nhi lại lo lắng nhiều việc, khó có thể bình tâm, hoang độ mấy trăm năm...

Tiên Nô nói ra những lời này, giống như là đang tự trách mình, cũng có thể là phàn nàn, hay là ủy khuất. Chỉ là nàng lại nở một nụ cười nhàn nhạt, mơ hồ lại thấy rõ một tia vui vẻ. Hôm nay, tu vi của nàng đã là kim tiên, cho thấy, cũng không hề lười biếng tu luyện. Mà sự chờ đợi dày vò quả thật khiến người ta khó mà chịu nổi.

Lâm Nhất vẫn chuyên tâm đánh giá tình hình phái trước.

Minh Tuyền cốc, một địa phương sớm đã nghe nói đến. Chỉ là không ngờ, lúc đích thân chạy đến chỗ này, lại khiến cho người ta có chút bối rối, bất an. Mọi điều mà hắn mong chờ hồi lâu, giống như đã sắp sửa được công bố rõ ràng, nhưng rồi lại sợ mọi chuyện lại thành không...

- Sư phụ...

- Ừ...

Lâm Nhất nhẹ giọng “ừ một tiếng, sau đó thì chậm rãi đáp xuống. Mang theo Tiên Nô bên mình, tuy là chuyện bắt đắc dĩ, nhưng kỳ thật là còn có suy tính khác. Nha đầu này tính tình thiện lương, hơn nữa lại nội liễm, điềm tĩnh, quả thật không tiện để ở chung với hai huynh đệ thích bát nháo kia. Hơn nữa, có nàng dẫn đường, hành trình Minh Tuyền cốc sẽ thuận lợi hơn.

Chưa đến một lát sau, trời đất bỗng biến đổi.

Gió núi mát lạnh, sương mù giăng khắp nơi như vải mỏng. Rừng trúc xào xạt, suối chảy róc rách. Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên. Từ trong rặng cỏ dại, bất ngờ có một người hiện thân chào đón. Người kia váy dài lượn lờ, đôi mắt sáng bừng, mỉm cười nói:

- Lâm đạo hữu, Nô nhi muội muội...

Lúc hai thầy trò bọn hắn đáp đất, Tiên Nô chắp tay đáp:

- Tỷ tỷ...

Lâm Nhất thong thả tiến lên trước vài bước, lúc này mới ngưng mắt nhìn về phía vị cô nương xinh đẹp như hoa kia, khẽ cười nói:

- Minh Cơ đạo hữu, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ...

Nàng chính là Minh Cơ của năm đó, lúc này nàng đã không còn nữ cải nam trang nữa, mà đã khoác trên mình trang phục nữ nhi. Lúc nàng bước đến gần, còn yểu điệu đưa tay vén lọn tóc, rồi nhìn Tiên Nô cười hiền một tiếng, lại nhìn sang hắn nhẹ giọng đáp:

- Chỉ nói mây gió che tầm mắt, tâm sáng như gương là đường về.

Từng cái nhấc chân giơ tay của nàng đều uyển chuyển, kiều mị vô cùng, nhưng giọng nói lại lộ ra sự siêu thoát, lạnh nhạt xuất trần.

Lâm Nhất quan sát rất kỹ lưỡng, hắn thấy Minh Cơ hiện tại so với lúc trước, giống như hai người khác nhau vậy, hơn nữa cảnh giới lại thoát tục, không khỏi thành tâm khen một câu:

- Không hổ là đệ tử Minh Tuyền cốc.

Minh Cơ bỗng nhiên bày ra bộ dáng e thẹn, khiêm tốn nói:

- Bản thân tư chất ngu muội, không dám tự nhận mình là đệ tử Minh Tuyền cốc.

Lại nói tiếp, tất cả đều là nhờ phu nhân chỉ bảo...

Nói rồi, nàng đưa tay chỉ một cái, chỉ cách trên cột cửa nhà cỏ cách đó chừng mười trượng có viết một dòng chữ: Từ xưa thương tình không sinh hận, quay đầu không thấy người trong mộng, chỉ nói mây gió che tầm mắt, tâm sáng như gương là đường về...

- Phu nhân khám phá trần thế, cảnh giới cảnh viễn. Có câu nói: Tiên đạo tịch mịch, lạnh lẽo, mọi chuyện đều không thể quay đầu. Bất đắc dĩ, y mộng thành tàn lụi, chỉ còn lại trăng sáng, gió lạnh bầu bạn.

Giọng điệu của Minh Cơ khá chậm rãi, thần sắc tịch liêu. Nói xong, nàng khẽ thở dài một tiếng, sau đó lại kéo khuỷu tay Tiên Nô, thân mật cười nói:

- Khó khi muội muội quay về, hãy ở lại làm bạn với tỷ tỷ mấy ngày nhé...

Phu nhân, chính là Minh phu nhân. Mà người phụ nữ thần bí kia không chỉ có cảnh giới cao viễn, mà mọi người còn hoàn toàn không biết gì về bà ấy.

Lâm Nhất đảo mắt nhìn chung quanh, hỏi:

- Nơi này chỉ có một mình ngươi, Minh Phu nhân đang ở đâu?

Nhà cỏ trên khe núi có tổng cộng ba gian, mà ngoại trừ Minh Cơ ra thì không còn bóng người nào khác.

Minh Cơ đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội buông Tiên Nô ra, nghiêm mặt nói:

- Phu nhân từng nói rõ, nếu như Lâm đạo hữu đến đây thì một thân một mình tiến vào cốc...

Tiên Nô nghe vậy thì vội lên tiếng:

- Tỷ tỷ...

Minh Cơ hiểu ý, liền an ủi:

- Muội muội không cần lo lắng...

Lâm Nhất im lặng một chút, liền nhìn Tiên Nô gật đầu trấn an:

- Ở đây đợi sư phụ trở lại.

Nói rồi hắn cũng không nói thêm gì, trực tiếp nhấc chân, đạp tan sương mù mà đến. Sau lưng, để lại từng mảnh phong ảnh, quả thật là kinh hồng đến đi bất chợt, du long phiêu dật.

Tiên Nô không kìm lòng được mà bước vội lên trước vài bước, lại bị Minh Cơ kéo lại. Hai vị cô nương tựa sát vào nhau đứng đó, tư thái lã lướt càng làm cho phong cảnh nơi này tăng thêm vài phần phong nhã.

- Nghe nói hắn đã trở thành Chí Tôn Thiên Hoang, nhưng lại vẫn cứ khiêm tốn hòa nhã như vậy, thật sự là người đàn ông hiếm thấy trong thiên hạ! Muội muội vẫn nên quý trọng...

- Tỷ tỷ... Người... Người là sư phụ của Nô nhi...

- Ta là nói, tình duyên sư đồ thật không dễ...

“...

- Hì hì...

“...

Nơi mây mù đậm đặc nhất chính là sơn khẩu Minh Tuyền cốc. Người tiến vào trong đó, chung quanh mông lung, ở chính giữa còn có mưa phùn phất phơ, kéo dài từng sợi, cát bụi bay đầy trời, thỉnh thoảng sẽ lại có gió táp cuồn cuộn, xua tan mây mù, sương động.

Sau một hồi, khung cảnh trước mắt cũng trở nên rõ ràng hơn.

Nơi đó là một sườn núi, rừng rậm tươi tốt, có từng gian nhà cỏ thấp bé, được bao bọc bởi những hàng rào đơn sơ. Ruộng đồng gieo trồng hạt kê, chung quanh là hoa dại rực rỡ. Trên đồng, có hai người một nam một nữ đang khom người canh tác. Càng đến gần, thì càng thấy sơn cốc rộng lớn, đập vào mắt là một mảnh xanh um, không thể nào bao quát hết.

- Ha ha! Lâm đạo hữu, rất vui được gặp lại!

Hai vợ chồng nhà nông đang canh tác kia chính là Lưu Tiên Nhi và Sửu Nữ, một người thì lên tiếng chào hỏi, một người thì gật đầu thay lời chào.

Lâm Nhất bước đến gần bọn họ, ánh mắt nhìn ngắm chung quanh, cười hiền nói:

- Nơi này thật sự là an nhàn, không biết hai vị đang bận rộn gì vậy...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free