Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2545:

- Lão đại sao có thể không ổn chứ, hắn ậy mà đống cửa uống một mình, ha ha...

Trong gian tĩnh thất, hay là sảnh đá đều có rất nhiều vò rượu vứt ngổn ngang. Lão Long vừa mới quan tâm một chút đã bị tiếng cười vang của Hổ Đầu cắt ngang.

Lâm Nhất cũng cười xuề, ý bảo bản thân hắn không việc gì, sau đó thì đi thẳng ra ngoài, trước khi đi còn dặn dò:

- Ta phải ra ngoài một chuyện, hai người các ngươi cứ ở đây đợi!

Hắn vung ống tay áo, thiết bổng, ngân đao lăng không bay đi.

Lão Long và Hổ Đầu giơ tay đón đao, bổng, cả hai đều mừng rỡ vô cùng. Nhưng cả hai cũng đều rất nhanh chóng lách mình, đứng chắn trước cửa, đồng thanh mà nói:

- Ngươi là huynh đệ của chúng ta, sao có thể tách ra...

Lâm Nhất bước thêm bước nữa, nhìn hai huynh đệ cao hơn mình nửa cái đầu, hừ một tiếng, nói:

- Ta chỉ đến Minh Tuyền cốc Mạch Sơn một chuyến mà thôi, hai người các ngươi đi theo làm gì? Đừng có dài dòng nữa, tránh ra...

Hắn nhướng mày, dựng lên khí thế không cho phép ai từ chối.

Lão Long thấy Lâm Nhất không giống đang nói giỡn, đành phải lôi kéo Hổ Đầu tránh đường, rồi lại có chút không yên lòng, ân cần nói:

- Nếu như lão đại muốn rời khỏi Thiên Hoang, nhất định phải thông báo một tiếng.

Hổ Đầu vội vàng phụ họa theo:

- Long ca nói rất có lý! Lão đại nếu như ngươi cố ý đi ra ngoài, ta không đồng ý đâu.

Lâm Nhất nhoẻn miệng cười, cũng không nói thêm gì nữa, vẫy vẫy tay với hai vị huynh đệ kia rồi thản nhiên nhấc chân đi ra ngoài. Trước lúc đi còn không quên căn dặn:

- Hai người các ngươi cứ ở đây uống rượu mua vui thôi, đừng có mà gây chuyện...

Nói rồi hắn liền rời đi. Chỉ là khi chưa cách động phủ được bao xa thì đột nhiên có một bóng người khoác áo trắng bay đến. Bàn tay nhỏ bé của nàng siết chặt ống tay áo của hắn, mím môi, không nói một lời nào. Nàng ngước gương mặt nhỏ bé của mình lên nhìn hắn, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định.

- Ngươi, nha đầu kia...

Lâm Nhất bất đắc dĩ lắc đầu, nói nhỏ:

- Cứ đi theo sư phụ là được chứ gì...

Tiên Nô vẫn không hề buông tay, nhưng đôi môi đã giãn ra, nở một nụ cười nhà nhạt.

Lâm Nhất bay lên như diều gặp gió, thoáng chốc, hai thầy trò bọn hắn đã bay đến giữa không trung. Hắn nhìn thấy trên bờ biển dưới chân núi có người đang ngẩng đầu nhìn bọn hắn, thì cũng không thèm để ý đến, trực tiếp sải chân cùng Tiên Nô đồng thời biến mất.

Lão Long và Hổ Đầu cũng chạy ra khỏi động phủ để đưa tiễn, nhưng lại không thấy người đâu. Cả hai tự biết mình đã chậm mất một bước, liền cảm thấy có chút mất hứng, liền thuận thế bay xuống bãi biển dưới sườn núi.

Một vị lão giả vẫn còn đang ngẩng đầu lên nhìn theo bóng Lâm Nhất, quay sang đón bọn hắn, mở miệng hỏi:

- Lâm Tôn vậy mà không chào mà đi, ngài đi về phía nào...

Lão giả kia là Mã Minh Tử, bởi vì có tộc đệ Mã Ninh Tử, nên ông ta đã trở thành công thần, công đầu quy hàng, thuần phục. Cũng bởi vì lý do trên, mà ông ta đã nghiễm nhiên chiếm được vị trí thủ tọa trong ngũ đại trưởng lão Minh Nhai. Mà Lâm Nhất lại không chào mà đi, khiến cho ông ta cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Lão Long và Hổ Đầu đã ăn uống suốt ba ngày, tinh thần đều rất tươi tỉnh. Tuy nói lão đại Lâm Nhất rời đi khiến hai người bọn hắn cảm thấy có chút mất mát, nhưng bỏ qua chuyện đó, bước đi trên bãi cát mềm mại lại khiến bọn hắn cảm thấy thích ý vô cùng. Về phần có người mở miệng hỏi chuyện, hai huynh đệ bọn hắn căn bản cũng không để trong lòng...

Mã Minh Tử không nhịn được mà giơ tay cản đường bọn hắn:

- Kính xin đứng lại nói rõ với lão phu...

Lão Long thấy có người cản đường, hơn nữa kẻ kia còn tự xưng mình là lão phu, lại bày ra tư thế trưởng bối thì không khỏi nhíu mày, nói:

- Lão đại nhà ta đi đến đâu, không tiện hỏi nhiều...

Lão nhận ra Mã Minh Tử, nên lời nói vẫn giữ đúng chừng mực.

Hổ Đầu thì lại không kiên nhẫn được nữa, trợn ngược mắt nói:

- Cái gì mà không chào mà đi? Lão đại nhà ta đi đến đâu là việc của hắn, còn cần phải bẩm bám với ngươi sao?

Mã Minh Tử đã từng được chứng kiến sự hung hãn của Lão Long và Hổ Đầu, cũng biết rõ giao tình của đối phương với Lâm Nhất không cạn. Mà bọn hắn cũng xem như đã từng quen biết. Đột nhiên bị trách móc, khiến ông ta có chút giật nãy, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi. Dù gì ông ta cũng là người đứng đầu trong ngũ đại trưởng lão Minh Nhai, chuyện như vậy, ai có thể tiếp nhận nổi. Mà ông ta còn chưa kịp lên tiếng thì phía xa xa đã có người quát lên:

- Càn rỡ!

Vào lúc này, chư vị động thiên cao thủ của Minh Nhai chợt dắt tay nhau bước đến. Trong đó, Thẩm Nguyên Tử sắc mặt tối thui, nghiêm nghị quát:

- Gia có gia giáo, môn có môn quy, trước lão đứng trước mắt, há có thể để cho hai tiểu bối các ngươi tùy ý mạo phạm...

Mã Minh Tử thấy mọi người đã đến, trực tiếp đưa tay vuốt râu, không thèm đếm xỉa đến.

Lão Long đảo mắt nhìn quanh, trong ánh mắt hằn lên một tia lửa giận.

Hổ Đầu thì gắt một tiếng, duỗi tay xăn ống tay áo, hét lên:

- Chân trước lão đại vừa đi, chân sau liền có người khi dễ huynh đệ của hắn...

Hắn cuộn chặt nắm đấm, bày ra vẻ mặt hung ác, nhìn Thẩm Nguyên Tử mà chửi:

- Bà nó, quy của nhà ngươi thì liên quan gì đến ta...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free