Vô Tiên - Chương 2544:
Trong lúc bất tri bất giác, bọn hắn đã đi đến gần một động phủ nhìn giống như một căn nhà nhỏ của nhà nông, còn có hai người một nam một nữ, nhìn như là vợ chồng nhà nông đang dựa cửa chào đón. Người đàn ông ước chừng năm mươi tuổi, dáng người hơi mập mạp, râu tóc xắm trắng, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt, nụ cười chân thành. Người nữ thì mang áo quần vải thô, trên tay còn cầm một khung thêu.
Lâm Nhất dừng bước cách đó chừng mấy trượng, cười mà như không cười, gật nhẹ đầu, nhưng lại giống như không thể nhận ra người đối diện, mở miệng hỏi:
- Hai vị xưng hô thế nào?
Hai vợ chồng kia cũng không để tâm, người đàn ông cười nói:
- Ha ha! Chợt thấy gió xuân thổi, ngoài cửa cố nhân đến. Lâm đạo hữu lại càng thâm sâu hơn trước kia, Lưu Tiên Nhi và bạn già Sửu Nhi hữu lễ...
Lâm Nhất cũng không hề thay đổi sắc mặt, hỏi tiếp:
- Hai vị ở đây hai mươi năm, chính là đợi ngày lâm mỗ đến nhà này sao?
Người đàn ông tự xưng mình là Lưu Tiên Nhi tiếp tục cười nói:
- Ha ha! Lâm đạo hữu bận rộn độ kiếp, nào dám quấy rầy, làm vậy cũng là bất đắc dĩ...
Lâm Nhất lại hỏi:
- Không biết có gì muốn chỉ giáo?
Lưu Tiên Nhi thản nhiên nói:
- Giúp chuyển lời...
- Ồ...
- Nghìn núi khe suối róc rách chảy, thiên hoang viễn cỗ người lạ đi, một điểm lửa bay tam thiên cảnh, chín kiếp làm người khó gặp nhau...
“...
- Lâm đạo hữu, cáo từ!
Lưu Tiên Nhi, Sửu Nữ đã từng là hai đầu bếp của Thiên Ngọc khách điếm của La gia, là cao thủ ẩn thế của Cửu Mục Tiên vực. Hôm nay bọn hắn đến Hồng Hoang lại chỉ vì muốn chuyển lời giúp. Hai vợ chồng bọn họ chờ đợi suốt hai mươi năm, chỉ để nói bốn câu, sau đó thì lập tức quay người rời đi.
Lâm Nhất đứng yên tại chỗ, trước mắt hắn chỉ còn lại từng điểm tinh thần nhấp nháy. Những điểm tinh thần trên khung thêu theo sự rời đi của Lưu Tiên Nhi và Sửu Nữ cũng biến mất không thấy đâu nữa.
Ở bên ngoài hàng rào, Tiên Nô ngây ngốc đứng yên tại chỗ. Lão Long thì bị Hổ Đầu kéo sang một bên, hai huynh đệ bọn hắn đổi sang một nơi khác để tiếp tục uống rượu.
- Sư phụ! Hai người kia chờ đợi đến ngày hôm nay, mục đích là gì vậy?
- À... Hai người kia chỉ muốn chuyển lời mà thôi, đợi sư phụ là một người hoàn toàn khác...
- Là người nào vậy? Vì sao phải đứng sau chờ sư phụ...
- Ở trong Hồng Hoang này, người hiểu rõ Lâm mỗ ta như lòng bàn tay còn có thể là ai...
Lâm Nhất có chút mất tập trung, dáng vẻ chợt trở nên có chút tiêu điều, ủ rũ. Hắn chậm rãi cất bước, lướt qua người Tiên Nô, sau đó lặng yên đi về phía trước.
Tiên Nô giống như đã suy đoán được, cũng không dám nhiều lời, liền ngoan ngoãn đi theo sau. Trong đôi mắt sáng ngời của nàng, ẩn chứa một bóng lưng mạnh mẽ, rắn rỏi.
Chỉ trong chốc lát, hai thầy trò bọn hắn đã đi đến chân núi Minh Nhai. Sau khi hai chữ Minh Nhai trên vách đá cao ngàn trượng được khác đục lại một lần nữa, càng thêm bắt mắt hơn. Ở trong đình cỏ cạnh bờ biển, đám người Mã Minh Tử vẫn còn đang cùng nhau bàn chuyện viễn vong. Phía xa hơn chính là non xanh nước biếc, đình đài lầu các, thắng cảnh kiều diễm, tiêu vận vô biên.
Lâm Nhất thờ ơ đảo mắt quan sát cả vùng vịnh, sau đó chắp hai tay sau lưng, lăng không băng lên, trên thân không dính một hạt bụi. Thoáng cái, hắn đã bay đến đỉnh núi. Hắn nhấc chân bước vào động phủ, xuyên qua sảnh đá, tiến thẳng vào tĩnh thất, hơn nữa còn phất tay, khép kín cửa, không thấy bóng dáng đâu nữa.
Ở trong sảnh đá, mùi rượu nồng nặc, trên chiếc bàn được hợp lại từ mấy tảng đá bày đầy thịt cá, rượu ngon. Lão Long và Hổ Đầu đang hùng hổ ăn uống, bất ngờ thấy lão đại trở về, vừa định lên tiếng mời mộc, ai ngờ đối phương đã đóng kín cửa không bước ra ngoài nữa rồi.
Tiên Nô cũng hiện thân ngay sau đó, nàng thấy hai người kia khá là bàng hoàng và nghi hoặc, thì chỉ cười cười nói là không sao rồi lập tức quay người bước ra ngoài, để lại hai huynh đệ bọn hắn hai mặt nhìn nhau.
Phía trên động phủ, trên đỉnh Minh Nhai.
Tiên Nô đứng đó, lặng yên nhìn về phương xa. Gió biển thổi qua, khiến tay áo nàng bồng bềnh, tóc xanh mê loạn.
“Sư phụ người làm sao vậy? Thế gian này thật sự có một tấm chân tình muôn đời không thay đổi sao...
...
Trong gian tĩnh thất, trong động phủ, Lâm Nhất lặng yên nhìn ngắm bức tranh trên vách đá. Chẳng biết từ lúc nào, trên tay hắn đã xách một vò rượu, hắn nghiên vò, há miệng uống từng ngụm lớn. Rượu rơi vãi giống như mưa, mùi rượu nồng nặc, giống như say. Tựa như trái tim thuần túy, chưa kịp phập phồng đã rơi xuống vỡ vụn.
Trước kia có đủ thứ chuyện, không phải là không muốn suy nghĩ, cũng không phải là quên mất, mà là vì sợ đau, sợ say, sợ vỡ. Năm này, tháng khác, người nọ chuyện kia, còn cả những hình ảnh hồng nhạn tràn ngập máu tanh, dù sao thì vẫn luôn được chôn giấu trong lòng hắn, chúng luôn rình rập, dây dưa, chỉ cần không để ý một chút sẽ vồ vập tràn lên, chỉ muốn làm cho người ta trầm luân, cứ thế bị phá hủy, vạn kiếp bất hối.
Giống như lúc này, hắn luôn luôn sợ hãi đề phòng, rồi bỗng nhiên lại phát hiện ra, một chân mình đã bước vào trong dòng sông chảy xiết, nỗi lòng bị giấu kín sớm đã bị sóng nước cuồn cuộn cuốn đi xa.
Lâm Nhất lại nhấc vò rượu lên, tu ừng ực mấy ngụm, sau đó quay người ngồi trên giường đó. Cho đến thật lâu sau, mùi rượu mới tản đi một chút, chỉ là ánh mắt của hắn vẫn còn chưa hết mê ly.
Còn nhớ rõ, tại Thái Mạnh sơn Hậu Thổ Tiên cảnh năm đó, từng có một người con gái cầm hỏa đăng đứng đợi hắn trước cửa. Nàng có uống một chén nước Minh tuyền, để tẩy đi hết đủ thứ chuyện hồng trần, lúc lời đi còn không quên để lại lời nhắn: Nghìn núi khe suối róc rách chảy, thiên hoang viễn cỗ người lạ đi, một điểm lửa bay tam thiên cảnh, chín kiếp làm người khó gặp nhau...
Càng nhớ rõ, sau trận đại chiến ở Cửu Long trì năm đó, lúc ách kiếp hàng lâm, nàng ấy đã dẫn Lưu Tiên Nhi, Sửu Nữ, Tiên Nô và Hoàng bà bà từ trên trời giáng xuống...
Trước sau, đều là cùng một người con gái ấy, đó chính là trưởng bối Minh Cơ, là chủ nhân của Mạch Sơn Minh tuyền cốc, Minh phu nhân. Năm đó, nàng thần bí khó lường, hiện tại nàng vẫn thần bí khó lường như vậy. Nàng giống như đã sớm đoán trước được, Lâm Nhất sẽ đến, nên mới để lại lời nhắn. Nhưng lại sợ Lâm Nhất không để ý, nên mới đặc biệt để cho Lưu Tiên Nhi và Sửu Nữ đến nhắc nhở...
Cuối cùng, thì nàng có lai lịch như thế nào, có quan hệ gì với Mộ Vân và Vũ Tử? Có lẽ Hoàng bà bà biết rõ, nhưng lại không dám đề cập đến. Mà có thể, rất nhiều cao thủ Thiên Hoang đều biết được gì đó, nhưng không một ai có thể nói rõ ra. Có lẽ, hết thảy, đều cần chờ Lâm Nhất tự mình đi tìm hiểu.
Lâm Nhất lại lấy ra một vò rượu khác, bắt đầu ngửa cổ tu từng hơi. Rượu rót vào bụng, lửa nóng hừng hực thiêu đột dạ dày, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy thoải mái, vui vẻ, mà phiền muộn ứ động lại làm cho người ta có chút điên cuồng. Hắn cứ uống, hết vò này đến vò khác, đồng tư đã lập lòe bất định, khi thì âm dương xoay tròn, khi thì tràn đầy huyết quang...
Ba ngày sau, Lâm Nhất mới bước ra khỏi tĩnh thất.
Trong sảnh đá vẫn tràn ngập mùi rượu nồng nặc. Lão Long và Hổ Đầu trố mắt nhìn. Chờ đợi, lo lắng suốt hai mươi năm, cả hai đều rất muốn ăn uống, thổ lệ một phen. Nếu như lão đại cứ đóng cửa không chịu ra ngoài thì hai huynh đệ bọn hắn chỉ có thể ở đây tiếp tục nâng chén cùng nhau. Nhưng mà, vào lúc này, cửa tĩnh thất vừa mở ra, một loạt vò rượu không lại theo chân lão đại bọn hắn lăn ra ngoài...