Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2543:

- Nếu như Trần Tử đang ở Hồng Hoang, Lâm mỗ không thể đổ trách nhiệm cho người khác. Đến hôm nay không thấy bóng dáng nàng đâu, phải tìm như thế nào...

Hoàng bà bà trừng lớn hai mắt:

- Ngươi chưa đi tìm, làm sao biết nàng không có ở Hồng Hoang?

Bà bà đột nhiên lớn giọng, trong thần sắc lộ ra lệ khí, ngang ngược nói tiếp:

- Ta mặc kệ ngươi tìm ngươi như thế nào, ta chỉ hỏi ngươi đã quên Trần Tử hay chưa...

Lâm Nhất có chút lúng túng, bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn và Hoàng bà bà vốn là sinh tử đối đầu, trải qua mấy lần giao phong, nhưng bởi vì quen biết lâu ngày, hơn nữa bởi vì Trần Tử mà cả hai dần dần đã hóa thù thành bạn. Chỉ là bức bách như vậy, khiến cho người ta có chút khó mà chống đỡ được.

Có lẽ Tiên Nô cũng không đành lòng nhìn Hoàng bà bà nổi giận, tiến đến kéo tay của bà bà, nhỏ giọng nói:

- Sư phụ! Người không ngại giúp đỡ bà bà một chút, Trần Tử tỷ tỷ là người tốt...

“Nha đầu kia bản tính thiện lương, xưa nay tâm địa mềm yếu, nhưng ngươi cũng không thể làm sư phụ khó xử như vậy.

Lâm Nhất nhếch miệng, muốn mắng Tiên Nô, nhưng đối phương lại trưng ra vẻ mặt chờ mong. Hắn chỉ biết cười khổ, có chút trầm ngâm, nhìn sang Hoàng bà bà nói:

- Lâm mỗ tuyệt không phải là người vô tình, từ chối cũng là chuyện bất đắc dĩ. Mà Vũ Tử và Mộ Vân cũng không rõ tung tích, có lẽ ba người các nàng đều gặp phải chuyện ngoài ý muốn...

Năm đó cũng có một nhóm người từ Tiên Vực tiến đến, nhưng Vũ Tử và Mộ Vân lại biến mất không rõ tung tích. Dưới cái nhìn của Lâm Nhất thì có lẽ tình huống của Trần Tử cũng giống như hai vị cô nương kia. Dù cho có lòng tìm nhưng chỉ sợ đến cùng cũng chỉ là tốn công vô ích.

Mà trong mắt Hoàng bà bà, Lâm Nhất lại là đang đùn đẩy trách nhiệm. Bà hừ lạnh một tiếng, sẵng giọng nói:

- Hai mẹ con ta tâm ý tương thông, nha đầu Trần Tử kia nhất định đang ở trong Hồng Hoang. Nếu ngươi ngươi cố tình hư tình giả ý, thì lão thân ta không ngại một mình tìm kiếm.

Lâm Nhất vốn còn định khuyên ngăn mấy câu, nhưng sau khi nghe nói vậy thì cảm thấy không tiện cản trở, đành phải nói:

- Bình tâm một chút, chớ nôn nóng, hãy bàn bạc kỹ hơn một chút...

Nhưng Hoàng bà bà cũng không hề nể tĩnh, bà run rẩy khoát ống tay áo, quay người liền muốn rời đi, mà khi còn chưa dịch bước, đột nhiên nhớ ra một chuyện, hai mắt lại trợn trừng, châm chọc nói:

- Vứt bỏ Trần Tử nhà ta không để ý, lại nhớ mãi không quên Vũ Tử và Mộ Vân. Minh phu nhân ở ngay Mạch Sơn Minh Tuyền cốc đấy, sao không tiến đến nịnh nọt một phen...

Giọng điệu của bà không nén được lửa giận, lại rất bừa bãi, hiến người nghe không hiêu thấu, lại mơ hồ cảm thấy có điều ám chỉ.

Nhưng mà, đó cũng chưa bản là nguyên do chính do lời nói và hành động của Hoàng bà bà. Trở về Hồng Hoang, vô tình biến thành kẻ vô tích sự. Lại thấy Lâm Nhất càng ngày càng cường đại, hơn nữa còn trở thành Chí Tôn một phương càng làm bà bà cảm thấy mình là một người thừa thãi.

Nếu như bà có tiếp tục ở lại chỗ này cũng là vô dụng, không bằng tiếp tục đi tìm kiếm đệ tử của mình.

Tiên Nô buông khuỷu tay của Hoàng bà bà ra, nhịn không được mà nhìn về phía sư phụ. Còn Lâm Nhất thì vẫn giữ im lặng, không rõ xảm xúc.

Đúng vào lúc này, từ phía xa xa chợt có hai bóng người bay đến. Trong đó, Hổ Đầu xách theo bình rượu, miệng gặm thịt heo, gương mặt bóng loáng. Còn Lão Long thì lên tiếng nói:

- Hoàng bà bà có muốn tìm Hoa Trần Tử không? Ta đã thấy nàng...

Hoàng bà bà vừa định khởi hành, vội vàng dừng chân, nghi ngờ hỏi:

- Ngươi đã gặp Trần Tử? Con bé vốn tên là Thiên Trần...

Chỉ trong nháy mắt, hai huynh đệ bọn hắn lần lượt đáp chân xuống mặt đất.

Hổ Đầu vẫn chuyên tâm ăn thịt, uống rượu, có chút mờ mịt lầm bầm lầu bầu nói:

- Ta nói này Long ca, ngươi gặp được người nào? Vì sao ta nghe không hiểu...

Lão Long chắp tay chào Lâm Nhất một cái, rồi mới mở miệng trả lời:

- Người ta và ngươi vừa gặp, chính là vị cô nương ở Ma Hoang kia...

Lão còn chưa nói xong câu thì đã bị hai cánh tay gầy trơ xương chụp lấy, siết chặt. Hoàng bà bà tuy dáng vẻ già yếu, gầy gò, nhưng khí lực lại không hề nhỏ. Nghe vậy, bà vội vàng nói:

- Con bé ở chỗ nào Ma Hoang...

Lâm Nhất nghe Lão Long nhắc đến tin tức của Trần Tử thì có chút ngoài ý muốn. Mà sau khi Lão Long đã nuốt xuống một quả Long tiên, có thể nhớ ra Hoa Trần Tử cũng không phải là chuyện gì kỳ quái. Lão cùng với Hổ Đầu lưu lạc ở Hồng Hoang nhiều năm, có lẽ trong lúc vô tình đã gặp được.

Lão Long đột nhiên bị một lão phu nhân thiếp thân dây dưa, lập tức cảm thấy mất tự nhiên, sắc mặt liền trầm xuống, quát lên:

- Còn ra thể thống gì!

Hoàng bà bà tự biết mình thất thố, vội vàng buông tay lui lại phía sau, rồi lại không ngừng ép hỏi:

- Trần Tử đang ở nơi nào, nói mau đi, chẳng lẽ muốn lão bà đây đánh ngươi một trận...

Hổ Đầu cướp lời nói chen vào:

- À, à! Ta nhớ ra cô nương kia rồi! Nàng đang ở Ma Hoang cốc Ma Hoang, bởi vì khẩu âm quen thuộc mà cảm thấy thân thiết vô cùng, ai ngờ lại đến từ Tiên Vực... Ài, ta nói này Long ca, sao lúc ấy không thấy ngươi nói là quen biết... Ài, Hoàng bà bà, ngươi đừng đi...

Hắn liên tục ngửa cổ uống rượu, hết nhìn trái đến nhìn phải, khá là bận rộn.

Hoàng bà bà cũng không đợi Hổ Đầu dong dài xong, trực tiếp lách mình nhảy vào Tinh không. Khi vừa biết được tung tích của Trần Tử, ngay một khắc thôi bà cũng không thể đợi kịp nữa.

Lâm Nhất giương mắt nhìn về phía thiên ngoại, không nhịn được mà thở dài một câu.

“Hoa Trần Tử năm đó, về sau lại là Thiên trần, hôm nay lại là Trần Tử, cũng không hề biến mất vô tung, mà là chạy đến Hồng Hoang. Hoàng bà bà và đệ tử của bà sắp gặp lại nhau, vậy người mà Lâm mỗ muốn tìm đang ở phương nào...

Nhưng đúng vào lúc này, chợt có người cười cười gọi hắn:

- Lâm đạo hữu, Lưu mỗ chờ đợi đã lâu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free