Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2542:

Còn có lời đồn rằng, đám cao nhân Ma thành cũng không hề nhàn rỗi.

Ma Hoang là địa bàn thuộc quyền sở hữu của ma tu. Trung Dã là thuộc quyền sở hữ của tất cả các nhà. Mà từ sau hành trình Cửu Thiên tháp năm đó, Thiên Ninh, Thiên Khí nhân lúc Yêu Hoang bị thương, Thiên Hoang đê mê đã dốc hết toàn bộ lực lượng để tiêu diệt những phe đối lập, mở rộng lãnh thổ, rất có hùng tâm tráng trí, độc bá hai địa phương.

Về phần sự thật giả của lời đồn đãi này ra sao, Đấu Tương cũng không nói rõ. Gã rời đi, trong tâm thế bị kích động, hành quân rất vội vã.

Lâm Nhất vừa mới hiện thân, không cần tốn nhiều sức, chỉ truyền âm vài câu đã đánh lui kẻ địch xâm phạm, uy nghi vương giả, phong phạm của Chí Tôn hiển lộ rõ ràng, không thể nghi ngờ.

Vậy nên bên kia, Đấu Tương vừa mới rời đi thì bên này, đám người Mã Minh Tử đã xông tới, hơn nữa còn nháo nhào chắp tay chào hỏi. Dù là như thế nào thì cũng đều hòa hợp êm thấm đến kỳ diệu. Phút chốc, sự tin tưởng như được hàn gắn. Một lát sau, mọi người liền dời đến đình cỏ bên cạnh bờ biển Minh Nhai.

Đình cỏ rộng khoảng hai trượng, bên trên có mái cỏ tranh che nắng, bên dưới là sóng biển nhộn nhạo, chung quanh là non nước hữu tình, cảnh đẹp nên thơ. Lâm Nhất ngồi vào vị trí trung tâm. Hai bên người hắn chính là ngũ đại trưởng lão của Thiên Hoang. Ngoài ra còn có Mã Ninh Tử, Hoàng bà bà và Tiên Nô đứng ở bên cạnh. Còn Lão Long và Hổ Đầu thì đã nhân cơ hội này chuồn mất rồi, nghe bảo là hải vị ở Hải Thiên các rất là ngon.

Đợi mọi người sau khi đã yên vị cả rồi, Mã Minh Tử mới đứng dậy nói:

- Lâm Tôn! Minh Nhai có hơn trăm vị động thiên cao thủ, hơn phân nửa đống giữ ở Thiên Đô Phong và các nơi khác của Thiên Hoang. Phạm thiên và đám tiểu bối các cấp có hơn ngàn vạn...

Vừa nói, ông ta vừa đưa tay chỉ trái, chỉ phải, mỉm cười nói tiếp:

- Tại hạ cùng với Thẩm Nguyên Tử, Lữ Nguyên Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử hổ thẹn tạm thời giữ chức vị ngũ đại trưởng lão Minh Nhai, có trách nhiệm quản lý từng vùng. Mỗi một người đều có thuộc hạ, có cả trương lão quản sự khác, ước thúc vạn chúng, kỷ luật nghiêm minh...

Hai tay Lâm Nhất chống lên đầu gối, ngồi yên bất động, mặc kệ Mã Minh Tử nhiều lời kể lể, hắn vẫn thản nhiên đảo mắt qua từng ngọn núi, lặng yên đánh giá sự thay đổi của vịnh.

Thẩm Nguyên Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử, Lữ Nguyên Tử cũng không chịu rớt lại phía sau, mỗi người đều vội vàng kể ra lai lịch và vị trí tộc quần của mình, ngoài thể hiện sự thuần phục ra còn không quên nhắc đến tình hình cửa Cửu ách kiếp.

Mã Minh Tử nhân cơ hội này lên tiếng:

- Lâm Tôn độ kiếp, không phải là chuyện đùa, kính xin chỉ giáo một chút, cũng tốt cho đám chúng ta có chỗ có thể ngộ...

Lâm Nhất thu hồi ánh mắt từ phía xa về, mỉm cười.

Một trận khổ chiến, hai mươi năm độ kiếp, đổi lấy tiếng gọi Thiên Hoang Chí Tôn. Vả lại, từ nay về sau hô một tiếng, vạn người vâng, quả thật là vinh quang vô song. Tuy nói trước đây hắn không hề có dã tâm, nhưng vẫn khó tránh được ngã vào danh lợi.

Lâm Nhất thấy mọi người đều lộ rõ vẻ mong chờ, thì cũng không giấu giếm nữa, mở miệng giải thích chi tiết:

- Hoàn toàn không khác với dự đoán của mọi người, có nhiều cách để ứng phó cửu ách kiếp. Tam chuyển luân hồi là một cảnh giới, lại phân chia thành Thái Thanh, Thượng Thanh và Ngọc Thanh. Cửu chuyển quy nhất, vạn pháp lẫn lộn...

Đình cỏ “Minh Nhai Hiểu Nguyệt chợt biến thành đạo tràng luận pháp.

Mấy vị trưởng lão ở đây đều chú tâm lắng nghe, chỉ sợ sẽ bỏ sót mất từ nào đó. Thẩm Nguyên Tử còn bố trí cấm chế để ngăn cản, tránh cho cơ duyên bị người ngoài dòm ngó.

Mà lúc tất cả các vị đều nhập thần quên mình thì trong lúc bất tri bất giác, đã hơn nửa canh giờ trôi qua.

Lâm Nhất thản nhiên phất tay áo đứng dậy, cười nói:

- Ngày sau ta sẽ đê lại Động chân kinh và Động huyền kinh cho chư vị tìm hiểu, hôm nay dừng ở đây....

Nói rồi hắn cũng không nhiều lời thêm nữa, trực tiếp men theo lan can đi về phía bãi biển. Tiên Nô đi theo ngay phía sau hắn, từ trên thân nàng tỏa ra hương thơm nhè nhẹ, động lòng người. Hoàng bà bà cũng lặng lẽ theo cùng, trên gương mặt đầy nếp nhăn lại hiện ra thêm vài phần oán trách.

Mọi người cũng không suy nghĩ nhiều, riêng phần mình đứng dậy đưa tiễn.

Thẩm Nguyên Tử mở ra một khe hở trên cấm chế, sau khi thầy trò Lâm Nhất và Hoàng bà bà rời đi thì lập tức phong kín bốn phía, phấn khởi nói:

- Hắn không chỉ kể lại cụ thể chi tiết tình hình độ kiếp mà còn nhắc đến lời đã từng hứa, thật sự là người giữ chữ tín...

Mã Minh Tử cũng hoafnt oàn đồng ý:

- Xe không có đường mòn thì không đi được, người không đáng tin sẽ không có chỗ đứng. Lâm Tôn đã hứa nhất định sẽ làm, chúng ta có hi vọng...

Thiên Hoang nhất thống, trật tự được thiết lập, bốn phương an bình, vạn tượng đổi mới, hơn nữa chư vị đạo hữu ở đây đều được trọng dụng. Có Tam Hoàng kinh trong tay, đâu chỉ có hi vọng mà là chuyện may mắn ngàn năm có một đấy.

Thẩm Nguyên Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử và Lữ Nguyên Tử nhao nhao gật đầu phụ họa. Mã Ninh Tử đứng bên cạnh, thừa cơ hỏi một câu:

- Các vị đạo huynh, tu vi của Lâm Tôn thế nào...

Lời này vừa vang lên, mọi người ở đây đều lập tức hai mặt nhìn nhau.

Từ lúc Lâm Nhất hiện thân trên bờ biển cho đến lúc ngồi đối diện trò chuyện, thật sự là không một ai có thể nhìn ra được tu vi của hắn sâu cạn thế nào...

...

Một nhóm ba người, chậm rãi đi trên bờ biển.

Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, giống như đang nhàn nhã dạo chơi. Sau lưng hắn, cách một quãng không xa, Hoàng bà bà và Tiên Nô đang kề vai sát cánh mà đi.

Mà hai bên Minh Nhai cấm địa đều có người trấn thủ, ngoại trừ trưởng lão tu vi động thiên ra thì những người bình thường đều không được tự tiện đến gần. Vậy nên, trong phạm vi ngàn trượng, hoàn toàn trống trải, yên tĩnh. Bên ngoài chừng mười dặm mới có bóng người lắc lư, hơn nữa còn theo sự xuất hiện của các đình đài, lầu các mà tiếng động rầm rĩ cũng lớn dần lên.

Hoàng bà bà liếc mắt nhìn bóng lưng phía trước, thấp giọng nói:

- Nha đầu, lão thân đã quản lý mọi chuyện thỏa đáng rồi, nếu cứ giao cho đám người Mã Ninh Tử, về sau lại phiền toái...

Tiên Nô mỉm cười đáp:

- Bà bà người đã phiền lòng rồi! Minh Nhai hôm nay đã có ngũ đại trưởng lão quản hạt, Nô nhi cũng được an nhàn rồi...

Ngũ đại trưởng lão động thiên hậu kỳ, mỗi người đều có tộc quần và rất nhiều môn nhân đệ tử, trong khoang thời gian hai mươi năm, đã phân chia Thiên Hoang thành từng vùng, khống chế gắt gao. Đừng nói Hoàng bà bà, ngay cả Tiên Nô cũng khó mà xen vào được. Mà bất kể là Hoàng bà bà, Tiên Nô hay là Lão Long, Hổ Đầu thi đều không đặt chuyện này vào trong lòng. Quan trọng là ở chỗ, Lâm Nhất cũng vô tâm hỏi đến, nên mọi chuyện cứ để thuận theo tự nhiên thôi.

Hoàng bà bà vẫn cảm thấy không cam lòng, cũng không muốn nhiều lời với Tiên Nô nữa, trực tiếp ngẩng đầu phà nàn:

- Lâm Nhất, ngươi hôm nay đã là cao nhân vạn chúng chú ý đến. Nên sẽ không vì vậy mà quên mất Trần Tử của ta chứ?

Bà bà bước vội hai bước, lo lắng nói:

- Lão thân có việc muốn nhờ, dựa vào uy vọng và bản lĩnh của ngươi đủ để giúp ta tìm Hoa Nhân.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free