Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2541:

- Là muốn hỏi chuyện gì...

- Lão Long, Hổ Đầu, không biết lão đại các ngươi đang ở đâu? Nếu như từ chối qua loa, giao tình giữa ta và ngươi xem như đoạn tuyệt. Mà kể từ ngay hôm nay, Yêu Hoang ta nhất định sẽ dây dưa đến cùng với Thiên Hoang...

- Đấu Tương Yêu tôn, không cần phải tự ngộ!

- Mã Minh Tử, chớ có cậy già mà lên mặt! Nếu như ta dẫn người vây quanh Thiên Hoang, bốn phía cường sát cướp bóc, ngươi có thể ngăn cản được sao...

- Hai nhà đại chiến, chỉ sợ ngươi không đảm đương nổi...

- Hừ! Đại sư huynh và tiểu sư muội của ta, tất cả đều đã không còn rồi, ta đâu quản được nhiều như vậy. Lão Long, Hổ Đầu, còn không trả lời ta...

“...

Hổ Đầu vốn định tham gia náo nhiệt nhưng lại bị Lão Long âm thầm cản lại. Nên nhớ rằng, người đến cũng không phải là người ngoài mà chính là Đấu Tương Yêu Hoang. Hai huynh đệ nhà hắn thì lại có chút nguồn gốc với Yêu Hoang, quả thật không tiện tham dự vào sự phân tranh của đối phương với Thiên Hoang. Trước lúc lão đại Lâm Nhất hiện thân, bọn hắn nên trốn ở một bên nhìn hai phe tranh chấp.

Nhưng mà, Đấu Tương trực tiếp gọi tên, khiến cho hai huynh đệ bọn hắn không thể tránh được nữa.

- Ta nói Đấu mặt đen, ân oán giữa ngươi và Thiên Hoang, có liên quan gì đến lão đại nhà ta chứ...

- Đấu mặt đen? Hổ Đầu đạo hữu, kính xin ăn nói cân thận. Lão đại nhà ngươi cũng không phải người ngoài...

- Ta nói có gì sai sao? Tên kia lớn lên mặt đen thui, ta gọi hắn là mặt đen như vậy mới đúng. Mà Thiên Hoang gây tội nghiệp, tựa như kéo lạt cắt bánh, cũng không thể bắt lão đại nhà ta đến chùi đít được...

- Chuyện này...

- Hổ Đầu, bớt tranh cãi...

- Ha ha, Long ca...

Hổ Đầu và Lão Long đã ngây người ở Minh Nhai hơn hai mươi năm, xem như là sớm chiều sống chung với đám tu sĩ Thiên Hoang. Nhưng hai huynh đệ bọn hắn căn bản cũng không nhìn đối phương thuận mắt, theo như lời Hổ Ca nói thì từng tên một đều là những kẻ đục nước béo cò, không có kẻ nào tốt.

Đám người Mã Minh Tử vô cùng lúng túng, không thể phản bác được.

Đấu Tương nghe xong cũng mờ mịt vô cùng.

Nhưng đúng vào lúc này, trên không trung xuất hiện hơn mười bóng người. Dẫn đầu là một người đàn ông trẻ tuổi, khoác áo bào xám. Quanh thân hắn ta chẳng có bất kỳ tia tu vi pháp lực nào, giống như một đường thần thức ảo ảnh, hư thật bất định, nhưng uy thế lại bàng nhiên sâu không lường được. Theo sát phía sau là một vị cô nương trẻ tuổi, áo trằng bồng bành, dung mạo băng thanh ngọc khiết, còn có mười hai vị cao thủ động thiên trung kỳ đứng xếp chung quanh, mỗi người đều có dáng vẻ hờ hững, sát khí nồng đậm.

Và lúc này, hai bên đang giằng co cũng lập tức nháo nhào cả lên.

- Lão đại...

- Gừ... gừ... lão đại... Gừ... Gừ... Nô Nhi thật là uy phong...

- Bái kiến Lâm Tôn! Lúc trước không dám quấy rầy, chớ trách...

- Lâm... Lão đại, huynh đệ hữu lễ...

Người đến chính là sư thầy Lâm Nhất và mười hai vị Thiên Sát khôi lỗi. Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, tiến thẳng đến vị trí chính giữa của hai bên đang giằng co liền dừng lại. Lúc này mới đảo mắt nhìn quanh, gật đầu thay lời chào.

Hơn một trăm bóng người phiêu đãng trong tinh không tĩnh lặng, chỉ cách nhau hơn mười dặm, chia thành hai phe, địch ta rõ ràng.

Bên phía Thiên Hoàng đám người Mã Minh Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử, Trầm Nguyên Tử, Lữ Nguyên Tử đều có mặt, ngoài ra còn có hơn mười vị cao thủ động thiên trung kỳ như Mã Ninh Tử, Khổng Đạo Tử. Bên phía Yêu Hoang thì là người đông thế mạnh, vẻ mặt bất thiện, nhưng lại không có cao thủ uy chấn một phương. Ngoại trừ hai mươi người Đấu Tương ra thì đám còn lại đều có tu vi động thiên sơ kỳ. Tiên Nô dẫn theo mười hai vị Thiên Sát khôi lỗi đã sớm dừng chân, hợp thành một đoàn với Lão Long và Hổ Đầu.

Lâm Nhất thu hết tình hình của hai nhà vào trong mắt, lại nhìn về phía Mã Minh Tử đang định lên tiếng lắc đầu, sau đó cười mà như không cười nói:

- Chuyện đã qua rất nhiều năm, vì sao hôm nay mới nhớ đến chất vấn? Tung tích của Thiên Tinh?

Đấu Tương bước ra từ trong đám người, chỉ trong nháy mắt đã tiến đến chỉ còn cách hắn chừng trăm trượng. Gã vừa đánh giá Lâm Nhất, vừa vội vàng dừng chân. Gương mặt đen thui liên tục thay đổi biểu cảm, gã kinh ngạc nuốt xuống mấy ngụm nước bọt, nói:

- Lâm lão đại... Tu vi của ngươi... Nghe đồn.. Ài...

Gã siết chặt song quyền, hít vào một hơi thật sâu.

Lâm Nhất thì khẽ nhướng mày, nhìn về phía Đấu Tương đang định nói thêm gì, cướp lời nói trước:

- An tâm một chút, chớ nôn nóng! Ngươi nói rõ ý đồ đến đây ta sẽ nói cho ngươi biết tung tích của lệnh sư huynh, sư muội...

Hai mắt Đấu Tương phát sáng, vội vàng thoát khỏi trạng thái ngây ngốc, truyền âm nói: “Năm đó sau khi ta trở về Yêu Hoang, liền muốn đến Thiên Hoang trả thù, tiếc rằng Nhị sự huynh thông thái rởm, cho đến trước đây một đoạn thời gian...

Năm đó, trong Cửu Thiên Tháp, Thiên Hoang ám hại Yêu Hoang, tuy rằng việc này đã bị che giấu nhưng vẫn bị Đấu Tương lần ra được dấu vết. Sau khi gã quay trở về Yêu Hoang, không thấy đại sư huynh và tiểu sư muội trở về liền biết rõ đã xảy ra chuyện không hay, nên muốn dẫn người tiến về Thiên Hoang hỏi cho ra lẽ. Nhưng lại bị Nhị sư huynh Giác Phách ngăn cản. Gã buồn bực, vô cùng bất đắc dĩ, lúc ở Thiên Giao cốc chỉ biết mượn rượu để giải sầu.

Mà hai năm trước, đột nhiên có tin tức thổi vào Yêu Hoang. Lâm Nhất vừa cướp đoạt được vị trí Chí Tôn Thiên Hoang, đã lập tức tìm đến Cửu Huyền Thượng nhân để khiêu chiến. Về phần tình hình cụ thể ra sao thì không một người nào biết rõ.

Đấu Tương cho rằng thời cơ đã đến, nên một lần nữa tìm đến Nhị Sư huynh Giác Phách, muốn dẫn người tiến về Thiên Hoang tìm hiểu nguồn gốc sự việc. Giác Phách cũng cảm thấy cơ hội đã đến, liền đồng ý, trước khi bọn hắn đi còn dặn dò, nếu như không tìm được tung tích của đại sư huynh, tiểu sư muội thì cũng không cần phải gây loạn, chỉ cần khuyên bảo Lâm Nhất quay trở về Yêu Hoang đã là công lao lớn rồi. Y nguyện cứ thế giao lại vi trí Chí Tôn, rồi đủ lời hứa hẹn khác...

Cứ như vậy, Đấu Tương liền dẫn theo hơn một trăm động thiên cao thủ chạy đến nơi này. Ai ngờ, đối mặt với bọn hắn chính là đám người Mã Minh Tử, từng kẻ một ai đều không phải là cáo già thành tinh chứ. Đừng nói là chiếm được tiện nghi, ngay cả thám thính tin tức cũng là điều không tưởng. May mà Lâm Nhất hiện thân kịp thời, so với lúc bình thường, hắn càng trở nên thâm sâu không lường được, còn được rất nhiều cao thủ cung kính gọi là Lâm Tôn, rõ ràng là bá chủ một phương. Gã lập tức mờ mịt, mất định hướng, không biết nên ứng phó thế nào.

Ngoài ra, còn có tin đồn không ngừng...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free