Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2540:

Lâm Nhất vẫn ngồi ngay ngắn trên chiếc giường đá trong tĩnh thất.

Chung quanh hắn, mười hai dáng người lẳng lặng đứng đó, có nam có nữ, dung mạo cũng khác nhau, nhưng ai cũng nhắm nghiền hai mắt, dáng vẻ nghiêm túc.

Đó là Thiên Sát khôi lỗi. Sau khi trải qua sự luyện chế và chữa trị, tu vi của bọn hắn đều đã tăng lên đến động thiên trung kỳ tiểu thành. Mười hai người bọn hắn, đứng tụ lại một chỗ, uy thế và sát khí lăng lệ ác liệt khiến cho người ta cảm thấy hít thở không thông, hơn nữa còn vừa nhìn đã chết khiếp.

Tiên Nô lặng yên bước đến, có chút ngạc nhiên nhưng cũng không hề chần chờ, lập tức duỗi ngón tay ngọc ngà ra, bắn ra một giọt tinh huyết.

Hai thầy trò bọn hắn cũng không để ý đến tiếng hét om sòm của Hổ Đầu, càng không bận tâm đến cụm từ “cường địch xâm phạm.

- Chưa đủ, bốn giọt!

Tiên Nô theo lời, bắn ra một giọt tinh huyết. Chỉ thấy, sư phụ của nàng khẽ lắc đầu. Nàng đứng trước cửa tĩnh thất, nhất thời không dám động đậy nửa bước. Lại một lần nữa bấm tay, ba giọt tinh huyết ung dung bay ra.

Tinh huyết chính là sự tinh túy của huyết khí thần hồn. Dùng để luyện khí thì một giọt là đã quá đủ. Hiện tại, một lúc lấy ra mất bốn giọt, nhất định tu vi sẽ bị tổn hại. Mà hai thầy trò bọn hắn, một người thì không thèm giải thích, một người lại không hề đắn đo.

Lâm Nhất vẫn ngồi yên bất động như trước, nét mặt lạnh lùng không chút cảm xúc. Hắn nhìn bốn giọt tinh huyết bay đến trước mắt, tiện tay tế ra một chuỗi pháp quyết. Lúc pháp quyết dung nhập, tinh huyết đột nhiên tách ra, từng đạo hào quang yếu ớt lướt vội đi, chỉ trong nháy mắt đã chui vào trong mi tâm của mười hai vị Thiên Sát khôi lỗi.

Tiên Nô cảm thấy mờ mịt, cả người ngẩn ra, hoàn toàn ngây ngốc. Chỉ thấy sư phụ của nàng lại đánh ra một thủ quyết, mười hai vịt hiên sát khôi lỗi đang nhắm nghiền mắt vậy mà đồng loạt mở mắt ra, uy thế bức người. Mỗi một vị đều mang một tinh huyết ấn ký, hơn nữa lại còn ăn ý tương thông với nàng. Bọn hắn giống như một đám phân thân của nàng chỉ là tu vi của từng người lại quá mức cường đại...

Lâm Nhất phủi tay, thu hồi thiết bổng và ngân đao trên giường, thuận thế nhảy xuống, hai chân tiếp đất, lẩm bẩm:

- Đã có mười hai vị động thiên cao thủ này làm thị vệ, sẽ không còn ai dám khi dễ Nô nhi của ta nữa...

“Mười hai vị Thiên Sát khôi lỗi kia đều là những tử sĩ dày dặn kinh nghiệm chiến đấu, so với động thiên cao thủ thật sự còn điên cuồng, đáng sợ hơn. Mà sư phụ lại giao đám tử sĩ kia cho Nô nhi phòng thân, không phải là người lại muốn đi xa chứ?

Trong lòng Tiên Nô cảm thấy rất ấm áp, nhưng lại không nhịn được mà hốt hoảng nói:

- Nô nhi chỉ muốn cùng sư phụ...

Nàng còn chưa nói xong câu thì vành mắt đã đỏ lên. Cả hai tuy là thành trò, nhưng thời gian bên nhau thì ít, xa cách thì nhiều. Đã phân cách hơn mấy trăm năm, cô độc không nơi nương tựa, cảm giác ấy khó mà tiếp nhận được.

Lâm Nhất cúi đầu, đánh giá vẻ mặt ủy khuất của Tiên Nô, giống như là muội tử Thúy Nhi năm đó. Ánh mắt hắn tràn đầy vẻ ôn hòa, ân cần, nói:

- Ngươi còn không có đủ sức để tự bảo vệ chính mình, đi theo ta chỉ có thể làm vướng tay vướng chân. Nhưng đã có Thiên Sát Vệ, đương nhiên chuyện sẽ khác...

Đôi mắt Tiên Nô sáng bừng lên, nở một nụ cười yếu ớt, lại không giấu được mấy phần ngượng nùng.

Tuy bản thân nàng rất cần cù, nhưng tu vi cũng mới chỉ đạt đến Kim Tiên. Tại một nơi cao thủ nhiều như mây như Hồng Hoang, căn bản là không đáng để nhắc đến. Muốn tự bảo vệ chính mình quả thật còn có chút cố hết sức.

Lâm Nhất cũng không nói thêm gì nữa, lật tay lấy ra một miếng ngọc giản, lại lấy thêm ba hạt Hắc châu tử, căn dặn:

- Đây là pháp quyết thế luyện tiên hài thi khôi, và một món pháp bảo mà Hổ Đầu tìm được...

Hắn giao vật trong tay cho Tiên Nô, sau đó quay đầu nhìn về phía mười hai dáng người trang nghiêm đang đứng thẳng trong tĩnh thất, nói tiếp:

- Tuy là khôi lỗi, can đảm không biết sợ, chết cũng phải chết một cách tôn nghiêm, nhưng cũng phải đối xử với bọn hắn tử tế...

“Thiên Sát khôi lỗi là được luyện từ phân thân cửa sư phụ và tinh huyết của đệ tử, đã không còn là những tử sĩ lãnh huyết bình thường nữa rồi. Thầy trò tình thâm cùng lắm cũng chỉ đến vậy mà thôi, Nô nhi không dám quên!

Tiên Nô cúi gầm mặt, nghiêm mặt đồng ý.

Lâm Nhất nhấc chân bước ra ngoài, trước lúc đi còn để lại một câu:

- Không biết Yêu Hoang đã xảy ra chuyện gì, thôi thì hãy đi theo sư phụ đến xem đã có chuyện gì xảy ra.

Trong lúc vô tình hay cố ý, ánh mắt của hắn khẽ lướt qua bức tranh trên tấm thạch bích. Tiên Nô thử đánh thủ quyết, mang theo mười hai dáng người nối gót mà đi.

....

Ở trong tinh không, cách đó chừng vạn dặm, hơn một trăm người đang cách không giằng kho.

Bên phía Minh Nhai, hai ba mươi người đề phòng sâm nghiêm.

Kẻ địch xâm phạm, tổng cộng có hơn một trăm người, tất cả đều là động thiên cao thủ. Tuy chiếm ưu thế về số lượng nhưng khí thế lại có chút thua thiệt. Dẫn đầu là một vị tráng hán mặt đen, tu vi chỉ là động thiên trung kỳ đại thân. Khi đối mặt với năm vị cao nhân động thiên hậu kỳ như Mã Minh Tử, hay là Lão Long và Hổ Đầu thì gã đều có chút chần chừ, do dự, nhưng lại kiên quyết không chịu lùi lại phía sau nửa bước.

- Theo đệ tử may mắn còn sống sót của Yêu Hoang ta nói thì, ở bên trong Cửu Thiên tháp, sư huynh, sư muội của ta nhiều lần bị cao thủ Thiên Hoang vây công, hiện tại đã sáu mươi năm trôi qua, hai người bọn hắn sống chết thế nào vẫn chưa rõ. Kính xin chư vị cho ta một câu trả lời hợp lý, bằng không hôm nay khó mà bỏ qua được...

- Đấu Tương Yêu tôn, ngươi không có bằng chứng, sao có thể dẫn người xâm phạm...

Hán tử mặt đen kia chính là Đấu Tương của Yêu Hoàng. Mà người vừa lên tiếng bên phương Minh Nhai chính là Mã Minh Tử.

- Đang mang sinh tử vinh nhục, không cho phép nói lời điêu ngoa. Kính xin Cửu Huyền thượng nhân hiện thân nói chuyện...

- Không cần...

- Hừ! Ngươi là đang ép ta ra tay...

- Đấu Tương, chúng ta cũng không muốn gây chiến với ngươi, nên mới nói chuyện dễ nghe như vậy. Nếu không phải như vậy, thì trong nháy mắt đã cho trăm ngàn quân lao đến rồi. Đến lúc đó, chớ để hối hận thì đã muộn...

Ý của Đấu Tương chính là, gã muốn đối chất với Chí Tôn Thiên Hoang Cửu Huyền. Mà Mã Minh Tử thì lại giống như có chỗ kiêng kỵ, không muốn nhắc đến Cửu Huyền và trận chiến ở Cửu Long trì. Mà lời nói của ông ta, lại không phải là nói điêu, hay đe dọa. Nên nhớ rằng, hôm nay, Minh Nhai thật sự có hơn vạn tu sĩ, chỉ cần gọi một tiếng, đám cao thủ nhất định sẽ tụ tập lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free