Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2539:

Về phần kết cục ra sao, còn có đãi ấn chứng.

Nếu như phỏng đoán của hắn là thật vậy thì tu vi của Tam Hoàng năm đó là bậc nào? Tiên Hoàng và Ma Hoàng thì tạm thời không thể đoán được. Mà Yêu Hoàng, nếu như đã để mất ba vị nguyên thần phân thân, thì chắc chắn cảnh giới có chỗ khiếm khuyết, nhưng lại vì sao không củng cố, lại vội vàng viễn phó cửu thiên?

Thoáng chốc, hướng đi của Tam Hoàng vốn dĩ rõ ràng lại trở nên có chút mơ hồ...

- Lão đại! Nếu có việc gì thì chỉ cần phân phó một tiếng...

Lúc này, giọng nói của Hổ Đầu oang oang vang lên. Sau khi hắn, Lão Long và Tiên Nô quay trở lại động phủ thì chỉ thấy Lâm Nhất lại ở lì trong tĩnh thất, đóng cửa không ra ngoài. Ngay cả Thiên Sát khôi lỗi cũng đã biến mất, thì không nhịn được mà la toáng một phen.

- Đừng vội om sòm! Hãy lấy đao, bổng của hai người các ngươi ra đi...

Lâm Nhất chớp chớp mắt, quát trả một câu. Hai đồng tử của hắn, một đen, một vàng, hồn nhược thiên sinh, cả hai chậm rãi xoay tròn chiếu rọi, âm dương rõ ràng, uy thế khó lường.

- Ha ha! Huynh đệ ta là những gia hỏa thích roi thích vọt, lão đại vậy mà lại quên mất...

Hổ Đầu đang lo lắng, trông mong, đột nhiên bị răn dạy, không nổi giận trái lại còn cảm thấy hớn hở, phấn khích.

Lão đại vẫn là lão đại đấy, không hề khách khí với huynh đệ nhà hắn. Hắn đã có hứng để luyện khí, chắc chắn là đã độ kiếp xong, hơn nữa còn đã khôi phục hoàn toàn rồi.

Hổ Đầu triệu hoán thiên sát thiết bổng vặn vẹo bị vứt trên mặt đất, vội vàng quay sang phía Lão Long nói:

- Còn không mau lấy ra phá đao của huynh, để cho lão đại luyện chế tu sửa một phen...

Đối phương vừa mới tế ra ngân đao đã bị chặt thành hai nửa, thì đã bị hắn kéo ra khỏi động phủ. Hai huynh đệ bọn hắn đã ở đây chờ đợi hai mươi năm, Minh Nhai biến hóa từng ngày, bọn hắn đều nhìn thấy tận mắt. Chỉ là, lúc trước bởi vì lo lắng cho an nguy của lão đại mà không để tâm đến, hiện tại mọi gánh nặng đã được trút hết, quả thật nên đi tiêu khiển một phen. Vị Hổ Ca kia đã nghẹn suốt hai mươi năm rồi...

Hai huynh đệ bọn hắn bước ra khỏi cửa, trong sảnh đá chỉ còn lạ một mình Tiên Nô. Nàng vừa hái được một ít hoa dại, cẩn thận cắm vào bình ngọc, đặt lên bàn. Lại chỉnh đốn lại một chút, lúc này mới thản nhiên một mình tĩnh tọa, trong mắt nàng lóe lên từng tia sáng vui vẻ. Tiên đạo phí thời gian, phù sinh lưu niên, có thể ở gần nhau, không màng đến danh lợi như vậy, Nô nhi không còn sở cầu nào khác...

Trong gian tĩnh thất, trên giường đá, Lâm Nhất ngồi nhìn một thanh thiết bổng vặn vẹo và một thanh ngân đạo bị chặt thành hai nửa được bày ra trước mặt mình.

Huyền kim thuyết bổng vốn là món binh khí không thể phá vỡ, ngân đao càng là vật đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Hôm nay, hai món pháp bảo này đều đã bị tổn hại nặng nề, có thể thấy được tình hình chiến đấu ngày đó là cực kỳ thê thảm. Hiện tại, độ kiếp đã kết thúc, làm sao có thể để cho hai huynh đệ của hắn thiếu mất hai món binh khí tiện tay nhất chứ. Mà Lăng Đạo, Thanh Diệp vẫn còn đó, tình hình của Yêu Hoang, Ma Hoang thì vẫn mờ mịt không rõ, bọn hắn cần phải xốc lại tinh thần...

Lâm Nhất vung ống tay áo, từ trong Càn Khôn giới tử, lấy ra một loạt đồ vật vụn vặt, tất cả đều là những pháp bảo và kim thạch mà hắn đã tích góp được trong những năm này. Hắn thử dò xét một chút, hai tay lập tức cong lại, gảy nhẹ một cái...

Một đám hỏa diễm âm u đột nhiên bay ra, một phân thành hai, uy thế rừng rực lại lành lạnh thoáng chốc tràn ngập khắp bốn phía. Kế đó, thiết bổng, đoạn đao ung dung treo lên, chỉ trong nháy mắt đã bị lửa bao trùm, chớp mắt sau, đã hóa thành hai dòng dung nham chảy siết.

Lâm Nhất lại vung tay, vẫy nhẹ một cái. Một loạt pháp bảo, kim thạch chất thành một đống trên mặt đất lần lượt bay vào trong nham thạch.

Bất chợt, một tảng đá màu vàng đất, lớn chừng một thước vuông nhẹ nhàng lướt qua trước mắt hắn. Ngoài ly thạch và lôi thạch ra, thì trong trời đất còn có ngũ sắc kỳ thật, mà tảng đá này hẳn là cấn thạch trong ngũ hành. Trong nháy mắt này, tình hình ở Hậu Thổ tiên cảnh năm đó đột nhiên trải rộng, ra trước mắt hắn có Minh Nguyên điện, có hiểm cảnh kỳ ngộ, còn có một cô gái am huyển luyện khí, đủ thứ chuyện khác... Chỉ là, lúc tảng đá kia bay vào liệt diễm, khung cảnh kia càng lúc càng xa vời, giống như đã cách biệt được mấy đời...

Một tháng sau, ở trên giường đá trong tĩnh thất có thêm hai món pháp bảo đã được luyện chế xong xuôi.

Thiên Sát thiên bổng toàn thân đen thui, dài tám thước, mũi bổng rất thô. Dù cho chỉ nhìn qua một cái cũng cảm nhận được sát khí trầm trọng phả vào mặt. Long uy ngân đao dài bảy thước, trên lưỡi đao có từng mảnh long văn chớp động, như bông tuyết, hơn nữa mơ hồ còn có phong lôi rít gào, lúc ẩn lúc hiện.

Lâm Nhất cũng không hề nghỉ ngơi. Từng vị Thiên Sát khôi lỗi lần lượt hiện ra trước mắt hắn. Nửa năm sáu, cánh cửa cửa gian tĩnh thất đột nhiên mở rộng. Hắn mở miệng, lạnh lùng ra lệnh:

- Nô nhi, tế ra tinh huyết...

Đùng vào lúc này, bên ngoài động phủ chợt có người la hoán:

- Cường địch xâm phạm, hai huynh đệ chúng ta đi trước ứng phó...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free