Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2536:

Bảy năm sau.

Minh Nhai, động phủ.

Trên chiếc giường đá trong tĩnh thất, dáng người của Lâm Nhất vẫn còn đang biến ảo hư thật.

Trong lúc vô thức, trên núi đã nở hoa sáng lạn, thương thủy hoan đằng, xuân mãn kinh thành, hắn đã biến thành một vị thư sinh đi thi. Sau khi thi rớt, hắn phải bịn rịn chia tay với đồng môn. Lúc hảo hữu Chiết Liễu đưa tiễn, hắn lại hồn nhiên không để ý đến, trái lại còn say mê bởi cảnh đẹp song nước, trầm mê trong sự chuyển hóa của bốn mùa, cũng quyết tâm tầm tiên phóng đạo, muốn hiểu rõ về cảnh giới, cầu thọ nguyên vĩnh hằng.

Hảo hữu không thể giữ hắn lại, lúc chia tay chỉ biết cảm thán:

- Tiên không thể cầu! Mong rằng Đại Nhân huynh bảo trọng...

Hắn cười to mà đi, nhẹ nhàng vượt biển, trải qua trăm nghìn đắng cay rốt cuộc cũng đi đến ngày biết được thuật ngự kiếm cưỡi gió. Nhưng tiên đạo lại phí thời gian, họa phúc khó liệu. Hắn rơi vào vòng phục kích, bị thương nặng không tài nào chống đỡ được, lúc hấp hối sắp chết, hắn nhẹ nhàng thở hắt một hơi:

- Tiên không thể cầu, cảnh giới vốn tự thành, mùa thu lá vàng rơi, sinh tử là vĩnh hằng...

....

Hành trình chưa kết thúc, gió đêm thét gào, hắn bỗng nhiên biến thành một vong hồn phiêu bạt trên biển, rồi lại không có chút bi thương nào, trái lại còn mang theo sự linh hoạt kỳ ảo sau khi đốn ngộ, phù diêu cửu tiêu, tiếp theo hóa thành kinh hồng đột nhiên bay xa, rồi bất ngờ hóa thành một tu sĩ trung niên, đắm mình trong nước. Dưới ánh trăng nhàn nhạt se lạnh, hắn lặng yên nhìn ngắm một vòng phù quang lược ảnh trong U Minh giản, ung dung thoát khỏi thân thể, dung nhập với trời đất...

....

Lại là một trận bất chợt, cảnh vật mê huyễn, thời gian nghịch chuyển. Hình như có tiếng gió núi vang vọng trong đại điện cũ nát. Hắn hồn nhiên không phát giác ra, vẫn còn trầm trong mộng cảnh, chưa tỉnh lại. Một dáng người gầy gò nhỏ bé rón ra rón rén rời đi, mà hắn thì vẫn nằm dài trên đá, tiếp tục chìm trong mộng ảnh...

....

Không biết qua bao nhiêu lâu, bên tai hắn lại văng vẳng tiếng đàn du dương. Tiếng đàn lúc nhẹ nhàng, trơn tru, róc rách như suối chảy. Có lúc lại cao khiết, thanh hư, như gió lướt qua đỉnh núi. Lúc lại u kỳ cổ đạm, như ánh trăng lạnh lẽo, mờ ảo. Nghe thấy tiếng đàn, khiến tâm hồn người ta yên tĩnh, siêu nhiên trong trời đất.

Lâm Nhất thoáng như bừng tỉnh, thân ảnh lần nữa ngưng thực...

...

Trong sảnh được ngăn cách bởi một tấm cửa đá, ngón tay của Tiên Nô nhẹ nhàng lướt qua cây đàn cổ gác trên đầu gối. Ngón tay của nàng lướt qua, từng tiếng đàn du dương không ngừng vang lên.

Nhưng mà, trên chiếc đàn đồng kia lại không hề có dây đàn.

Thương thế của Lão Long và Hổ Đầu đều đã khôi phục hẳn, cả hai vẫn đang canh giữ trước cửa gian tĩnh thất. Lúc này, hai huynh đệ bọn hắn, một người đang nhắm mắt, xếp bằng ngồi bất động, làm ra bộ dạng chuyên tâm lắng nghe.

Một người thì liên tục gật gù, miệng toét rộng ra, hớn hở cười nói:

- Một mảnh gỗ nhỏ cũng có thể dò xét được động tĩnh, Tiên Nô thật có bản lĩnh...

Sau một lát, Tiên Nô liền dừng tay. Tiếng đàn vẫn còn ngân vang không dứt. Khí cơ an hòa như có như không, tràn ngập khắp sảnh đá. Nàng thoáng ngưng thần, đôi mắt tinh anh nhấp nháy, khẽ thốt lên một tiếng rồi mỉm cười lẩm bẩm:

- Mười lăm năm qua, chỉ mong sư phụ độ kiếp thành công.

Lúc này, cả ba người chờ đợi đều đã chú ý đến tình hình trong tĩnh thất. Mà bóng người trên giường đá, rốt cuộc cũng không biến ảo hư thật nữa, mà đã rơi vào trạng thái ngủ say, giống như là dấu hiệu của sự chuyển biến tốt hơn.

Lúc này, Tiên Nô chợt lên tiếng giải thích:

- Đây là Vô Huyền cầm mà Minh phu nhân tặng cho. Được luyện chế từ đồng mộc, và được lôi kiếp tôi luyện. Dùng huyền công khảy đàn, tiếng đàn có công năng làm người ta vui mừng, tĩnh thần, tăng dũng cảm, khả năng tuyệt trần. Thấy tình hình của sư phụ chuyển biến tốt hon, Nô Nhi liền gảy đàn trợ uy cho người...

Nàng nói đến đoạn này, vẫn còn chưa hết bàng hoàng, nhưng lại giống như gỡ được tảng đá đè nặng trong lòng, cười một tiếng nhẹ nhõm.

Cùng lúc đó, trong tĩnh thất đột nhiên xuất hiện thêm một tầng cấm chế, hoàn toàn ngăn cách thần thức, không cho người ngoài nhìn lén. Không còn gì để hoài nghi nữa, tu vi của sư phụ đang dần dần khôi phục lại, hơn nữa còn đã có lực lượng tự hộ thể.

....

Trong đình cỏ trên bờ biển, mấy vị cao nhân động thiên hạu kỳ đang ngồi đối diện nhau trò chuyện.

Trầm Nguyên Tử nói:

- Hiện tại, đã mười bảy năm trôi qua, còn không biết tình huống của Lâm Tôn sao rồi...

Thấy có người hoài nghi, gã liền xuề xòa bật cười:

- Ha ha! Trời có bất trắc, người có lạc đường. Ban đầu vốn cho là độ ách trọng lai, mong rằng các vị lão hưu chớ thương cảm quá...

Mấy vị cao nhân ở đây nhìn nhau, thần sắc mập mờ, hết thảy đều im lặng, không nói lời nào.

Mã Minh Tử vuốt ve chòm râu dài của mình, lên tiếng khẳng định:

- Mấy ngày ngày Hoàng bà bà ra vào động phủ nhiều lần, vả lại hành vi và ngôn ngữ cũng rất khác với trước đó, đây có thể là điềm lành...

Khi tất cả đều gật đầu tán thành thì Lữ Nguyên Tử bỗng nhiên nói:

- Trận chiến Cửu Long trì cho đến hiện tại cũng đã mười bảy năm rồi. Mặc dù chúng ta phong tỏa nghiêm nghặt cũng khó tránh được tin tức lộ ra ngoài. Một khi Lăng Đạo, Thanh Diệp ngóc đầu trở lại, nhất định Ma thành sẽ thừa cơ tấn công. Thiên Hoang ta nhất định sẽ lại chiến loạn...

Nói đến đoạn này, ông ta chợt trầm ngâm, cẩn thận từng li từng tí nói tiếp:

- Lâm Nhất độ kiếp là chuyện lớn, nhất định không được phớt lờ...

Ông ta đưa tay, chỉ về phía vịnh xa xa, sự âu lo hiện rõ.

Minh Nhai hôm nay, đã có không dưới vạn tu sĩ tụ tập lại. Bên bờ vịnh, từng cửa hàng mọc lên như nấm. Hơn nữa, còn xây dựng các bến cảng để neo đậu tàu thuyền. Người đi kẻ lại rôm rả, hiển nhiên là đã biến thành một thị trấn phồn hoa, thu hút sự chú ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free