Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2537:

Mã Minh Tử không cho là đúng, nói:

- Bát Hoang tinh vực vô cùng rộng lớn, dù cho tin tức có truyền đi khắp nơi đi nữa thì đó cũng là chuyện của mấy chục nắm au. Hiện tại, Minh Nhai đã có ta và năm người các ngươi tọa trấn, cũng không có gì xảy ra...

Mã Minh Tử còn chưa nói xong câu, Xuân Đạo Tử đã bất chợt xen ngang:

- Lời ấy không sai! Năm người chúng ta tuy không cao siêu, nhưng lại đủ để chấn nhiếp bốn phương. Hơn nữa, Lăng Đạo và Thanh Diệp là bị đánh bại mà lui, nhất định sẽ không dễ dàng tái phạm. Mà đám người Thiên Ninh, Thiên Khí bề bộn quản lý hai khu vực Ma Hoang, Dã Hoang, nhất thời sẽ không chú ý đến đâu...

- Lăng Đạo, Thanh Diệp bị thua không phải là vì thực lực của bọn hắn yêu mà là bởi vì quá mức khinh địch....

Lư Nguyên Tử lắc đầu, nói xong câu kia thì cũng không nói thêm gì nữa. Gã là một người cẩn thận, chặt chẽ, xử lý mọi chuyện rất trầm ổn. Tuy lúc mới đặt chân đến Giới Linh đảo đã nhận ra Lâm Nhất nhưng cũng không vội vàng lấy lòng, trái lại, nét mặt còn không hề thay đổi, dụng ý thật sự được che giấu thật sâu. Nếu như không phải là người trải đời đã lâu, thì căn bản là không thể đoán được hành động và lời nói của gã.

Ở đây đều là cao nhân tiên đạo thành danh đã lâu, ánh mắt đương nhiên không hề tầm thường. Về trận chiến ở Cửu Long trì, mọi người đều hiểu rõ lòng dạ của nhau. Ngày ấy, Lăng Đạo và Thanh Diệp căn bản là đều không thi triển ra sát chiêu chính thức. Có lẽ bởi vì không ngừng gặp phải chuyện ngoài ý muốn nên mới khiến bọn hắn chưa công đã lui. Nếu như hai người bọn hắn đột nhiên ngóc đầu trở lại, phù hoa nơi đây nhất định sẽ hóa thành bọt nước.

Mã Minh Tử cười cười, ánh mắt hơi nheo lại, nói:

- Lão đệ lo lắng cũng không phải không có lý, nhưng nơi này cũng không phải chỉ có chúng ta thủ hộ...

Mọi người nhìn theo hướng ông ta đang nhìn, mỗi người đều như có điều ngộ ra.

Dưới chân một ngọn núi tiếp giáp với Minh Nhai, Lưu Tiên Nhi và Sửu Nữ đang ngồi trước cửa động phụ, hưởng thụ sự nhàn nhã. Tu vi của hai người bọn họ rất bình thường, nhưng lai lịch lại không hề tầm thường.

Mã Minh Tử lại nói:

- Nếu như vị đạo hữu kia đã để lại người này chính là vì không muốn Minh Nhai có biến.

Mọi người đều tán thành. Trong đó, Thẩm Nguyên Tử không nhịn được mà hỏi:

- Nàng đức cao vọng trọng, vả lại thần cơ khó lường, rốt cuộc mọi chuyện là ra sao, kính mong đạo hữu nói rõ một chút...

Mã Minh Tử lắc đầu, vuốt râu nói:

- Ta chỉ biết nàng là nhân vật cùng thế hệ với Đế Khuê Tiên Hoàng, sớm đã chán ghét trần thế, quy ẩn nhiều năm, nhưng mà...

Nói đến đây thì ông ta chợt dừng lại, nở một nụ cười nói tiếp:

- Nàng một lần nữa xuất núi, hơn nữa còn ân cần như vậy, chính là thừa nhận truyền thừa chính thống của Lâm Nhất, ha ha...

Ông ta vừa mới cười rộ lên thì khắc mặt vội biến.

Đúng vào lúc này, đột nhiên một luồng gió bất ngờ thổi qua, chậm rãi xuyên qua đình cỏ, lại men theo mặt biển từ từ lướt về nơi xa. Giống như gió xuân chợt nổi lên, mang theo sinh cơ vui vẻ, hòa thuận, lại giống như đại địa thức tỉnh thở giốc, trong lúc yên tĩnh, thiên lôi mơ hồ. Lúc nó lướt qua, khiến cho thần hồn của người ta thư thái, rồi lại không nhịn được mà sinh ra vài phần kính trọng và sợ hãi.

Mọi người không hẹn mà cùng giương mắt lên nhìn, đó là đỉnh núi Minh Nhai cao ngất, lồng lộng...

....

Trong sảnh đá động phủ, Lão Long, Hổ Đầu và Tiên Nô đã lần lượt đứng dậy, mỗi người một dáng vẻ.

Lão Long thì liên tục thở phào, nắm đấm đã siết chặt suốt mười bảy năm rốt cuộc cũng đã chậm rãi giãn ra. Hổ Đầu thì há hốc mồm, bật cười ngờ nghệch. Đôi mắt của Tiên Nô thì sáng bừng, ầng ậc nước, muốn nói lại thôi.

Cánh cửa cửa gian tĩnh thất vẫn khép chặt, nhưng trước cửa lại xuất hiện một dáng người áo xắm. Búi tóc lộn xộn, ngọc trâm bị rơi ra, dưới đôi mày rậm là ánh mắt nhàn nhạt, thâm sâu. Trên gương mặt dường như phủ lên một nụ cười như có như không. Khóe môi của hắn hơi nhếch lên, vẫn là dáng vẻ hiền hòa, tự do tự tại y hệt ngày xưa. Chỉ là trên thân hắn không có bất kỳ uy thế nào, hồn nhiên mộc mạc y hệt một phàm phu tục tử, rồi lại khiến người ta không dám bễ nghễ.

Lâm Nhất xuất quan rồi!

Độ kiếp suốt mười bảy năm, hắn tỉnh lại bởi một khúc đàn. Thân ảnh hắn ngưng thực, không tán loạn nữa, cứ thế xuyên qua vách tường...

Bốn người giương mắt nhìn nhau, sảnh đá hoàn toàn tĩnh lặng. Chưa đến lúc sau, Tiên Nô đột nhiên chạy tới, nàng thoáng chần chờ, sau đó lập tức như chim bay nhào đến Lâm Nhất, đâm sầm vào lồng ngực của hắn, nghẹn ngào nức nở lên tiếng:

- Sư phụ...

Lão Long và Hổ Đầu thì đã lách mình đến bên cạnh hắn, riêng phần mình mở miệng gọi lão đại.

Tiên Nô cảm thấy mình thất thố, vội vàng lùi lại phía sau một bước. Trên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, lê hoa đái vũ hiện đầ vẻ ủy khuất, hoàn toàn vô tội, còn cả sự vui mừng không tài nào kìm chế được.

Lâm Nhất đứng đấy không lên tiếng. Hắn duỗi ngón tay, vuốt dọc sống mũi cao thẳng của Tiên Nô, khiến cho đối phương e lệ nín khóc, bật cười. Sau đó hắn lại cuộn tay, vỗ lên bả vai của hai vị huynh đệ bên cạnh mình. Một lời cũng không hề nói, trực tiếp quay người xuyên qua động phủ, đi về phía xa xa.

Tiên Nô cũng không suy nghĩ nhiều, lách mình một cái, lập tức biến mất.

Lão Long và Hổ Đầu chỉ biết nhìn nhau cười cười, riêng phần mình dùng sức đánh đối phương một cái, lúc này cả hai mới lần lượt rời khỏi động phủ, tiến đến đỉnh núi. Tiên Nô đang đứng cách đó không xa, lưỡng lự mờ mịt. Hai người bọn họ cũng hết nhìn đông đến nhìn tây. Lão đại đã đi đâu rồi? Vì sao không thấy tung tích đâu?

Ở trên không trung Cửu Long trì, hai tay Lâm Nhất chắp sau lưng, thuận gió mà đi. Hắn lẳng lặng quan sát tình hình sơn cốc dưới chân, dáng vẻ trầm tĩnh khác thường. Bất chợt, một khe núi cao ngàn trượng xuất hiện trước mắt hắn. Chưa đến gần, đã có một cỗ uy thế khia thiên phách địa đánh đến, khiến người ta không thể kìm nén được, ý chí chiến đấu lại sục sôi.

Khe núi kia, có tên là Thí Kiếm thạch...

Lâm Nhất thoáng dừng chân trước Thí Kiếm thạch một lát, rồi lại nhấc chân tùy ý đạp mạnh, lập tức lướt ngang mười mấy vạn dặm. Trong nháy mắt, hắn đã chậm rãi khoanh chân ngồi bên bờ biển Nhất Tuyệt Nhai. Sau lưng hắn là núi cao trung điệp, hai bên là kỳ phong liên miên, bên dưới là bãi biển dạt dào sóng vỗ, trước mắt là từng cơn sóng xô bồ...

Lão Long, Hổ Đầu và Tiên Nô rốt cuộc cũng phát hiện ra manh mối, theo chân chạy đến bờ biển. Đám người Mã Minh Tử, Thẩm Nguyên Tử cũng có chỗ phát hiện, dẫn theo hơn mười vị động thiên tu sĩ đuổi đến chỗ này. Mà bất kể là người đến trước hay là người đến sau thì đều không dám quấy rầy, chỉ biết đứng lại cách đó chừng mười dặm, lẳng lặng quan sát.

Lâm Nhất ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn quanh, trong mắt, hai đồng tử thoáng biến ảo, rõ ràng là âm dương có khác, lại như thiên địa hỗn độn, càn khôn vô cực.

Lúc này, vừa hay là lúc mặt trời mới nhô lên, hồng trần thải vân đầy trời...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free