Vô Tiên - Chương 2535:
Trên chiếc giường đá trong tĩnh thất, thân thể, tay chân của Lâm Nhất lại một lần nữa hiện ra từ trong hư vô, hơn nữa còn dần dần khôi phục lại hình người. Mà hắn thì vẫn đứng yên không hề nhúc nhích, giống như ở trong trạng thái hôn mê sâu. Nhưng thần thức cường đại vô đối lại dễ dàng xuyên qua thành động, hơn nữa còn thu hết đoạn đối thoại của đám người bên bờ biển vào trong tai.
“Cửu ách kiếp vắt ngang La Thiên tam cảnh?
“Yêu Hoàng và Ma Hoàng đương nhiên là cao nhân La Thiên Cảnh, vì sao còn phải tìm kiếm Tam Hoàng kinh, hơn nữa còn ngộ ra cửu chuyển chi pháp? Hẳng lẽ cũng là vì độ cửu ách kiếp?...
Đoạn đối thoại của Mã Minh Tử và Mã Ninh Tử khiến cho người nghe có chút mờ mịt. Nhưng mà, hai người bọn hắn cũng vừa nói ra một sự thật bị xem nhẹ. Tiên Hoàng tự nghĩ ra Tam Hoàng Kinh, mục đích của việc này đương nhiên là vì muốn đột phá La Thiên Tam cảnh. Mà Yêu Hoàng và Ma hoàng tìm kiếm cửu chuyển chi pháp, lại là một phương pháp khác để vượt qua cửu ách kiếp.
Vẫn còn nhớ rõ, Tất Kháng đã từng nói: “Theo lý, sau khi tu đến Động thiên tam cảnh, thiên kiếp cũng không hề biến mất. Nếu muốn đột phá La Thiên tam cảnh, cần phải độ cửu ách kiếp. Mà cơ duyên chưa đến, ách kiếp đã đến. Vì thế, sư tôn đã đau khổ tìm kiếm Tam Hoàng Kinh của Đế Khuê Hoàng Tôn, nhưng không thể tìm được. Chính người đã tự ngộ ra Cưu Chuyển Thiên La pháp, dùng phân thần chuyển thế, trải qua trần duyên, lại cửu chuyển quy nhất, là có thể độ ách chứng đạo...
Tất Kháng còn nói: “Bóng người trong Tứ Tượng ngũ hành pháp trận kia chính là do phân thân của sư tôn biến thành, mỗi một vị dều chứa cảm ngộ cảnh giới cả đời, đều vô cùng bất phàm! Mà hiện tại đã đạt đến kỳ thứ ba, thiết nghĩ, sư tôn đã đại công cáo thành...
Không nhắc đến năm đó Tiên Hoàng đã tấn thăng cảnh giới ra sao, ít nhất là Yêu Hoàng và Ma Hoàng vẫn đang chuyên tâm độ kiếp. Nếu như sự thật đúng như lời trên thì vẫn có chỗ khiến người ta mờ mịt. Lâm Nhất phải làm thế nào với cửu ách kiếp, cứ như vậy không ngừng trầm luân rồi gặt hái được kết quả, hay là cứ khốn đốn nằm trên giường đá, tiền đồ chưa biết ra sao?
Lâm Nhất càng suy nghĩ lại càng hồ đồ. Trong thức hải, như có như không từng sợi thần thức phiêu loạn. Hắn dứt khoát vứt bỏ hết những chuyện khó hiểu, chỉ muốn tập trung tinh thần, quay trở lại chỗ vừa xa lạ vừa quen thuộc kia, hơn nữa còn dần dần tiếp cận với cuộc sống nhân sinh.
....
Đó là một tòa đảo hoang trên biển – Ly đảo.
Dưới ánh chiều tà, một vị lão giả tập tễnh bước đi trên bờ biển. Sau một lát, lão giả chợt chống trượng dừng chân, quay đầu lại, còn chậm rãi giương mắt nhìn về phía xa.
Ly đảo chính là một khu vực tị nạn ở cô huyền hải ngoại. Hôm nay, trên hòn đảo nhỏ này chỉ còn lại một mình vị lão giả kia, lão tên là Hải Sinh.
Hải Sinh đã từng cùng với tổ phụ, cũng chính là gia gia của lão sống nương tựa vào nhau. Gia gia thường xuyên lẩm bẩm, lá rơi còn biết đường về, người nào mà không muốn về nhà chứ. Mà sau khi lão nhân người qua đời, Hải Sinh đã trở thành một người không có cội nguồn. Các tộc nhân đều không chịu được đau khổ nữa, lần lượt trở về cố hương, mà Hải Sinh thì vẫn kiên quyết ở đây, không chịu rời đi. Lão không quên được ánh mặt trời sau giờ ngọ, còn có hình ảnh thuyền lớn theo gió vượt sóng đi xa. Thần hồn của lão giống như bay theo gió, ngay cả trong mơ cũng là một màn rực rỡ, chói mắt kia.
Từ năm bảy tám tuổi, Hải Sinh chậm rãi trưởng thành đã luôn chờ đợi đến một ngày trời cao biển rộng. Cho đến khi lão dần dần già đi, lão cũng kyhông thể gặp được chuến tàu trong tưởng tượng.
Nhưng lão cũng không hề chán nản, trái lại còn dương dương tự đắc, ở trên hải đảo này canh giữ, mặc cho ánh chiều tà nhuộm đỏ hai con mắt, gió biển thổi nhàu dung nhan, vẫn hiên ngang nhìn dó cuốn mây bay, vật đổi sao dời.
Hay là nói, lão đang chờ một nơi yên tĩnh thuộc về mình, lưu đày quãng đời còn lại, để cho mộng tưởng mang theo kim quang đẹp mắt theo gió đi xa...
....
Lâm Nhất hoảng hốt đến tận đây, bên trong tâm cảnh vắng lặng chợt có quang mang lập lòe, hắn không khỏi thở dài: “Phù sinh tẫn du nhàn, hạc minh thượng cửu thiên. Con người thường cố chấp, nhất niệm vĩnh hằng...
Kỳ tài có đốn ngộ, thân thể biến ảo bất định đột nhiên ngưng thực, mà còn chưa kịp định hình thì toàn bộ tay chân, xương cốt đều lại vỡ tan tành không còn nữa. Hắn đau đớn rên rỉ, rồi lại kinh ngạc thốt lên: “Làm sao cả đời lại như vậy...
....
Dưới đêm trăng, một bóng người màu bạc xuyên qua rừng rậm, nhảy lên núi, ngóc cao chiếc đầu cao ngạo, ngửa mặt lên trời gào rú...
“Hú...
Một tiếng gào thét vang vọng, quanh quẩn khắp đồng trống, tiêu sát lãnh khốc và phẫn nộ bất khuất bay thẳng trời cao.
Đó là một Lang vương màu bạc, trên thân còn mang theo một vết máu loang lổ. Sau khi y tru lên, đôi mắt hằn đầy tia máu khẽ chớp mấy cái rồi nhìn về phía xa. Lúc y chạy đến thảo nguyên, máu tanh vẫn còn đang rơi. Y vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử, sau khi mấy trăm đồng bạn mất mạng, bầy sói cho y dẫn đầu đã hoàn toàn bại lui. Nhưng mà, y lại khiến cho đám người mạo phạm kia cảm thấy bàng hoàng và sợ hãi, cũng đã nhận được sự kính trọng của đối thủ.
Lang Vương nhảy xuống núi, dứt br đàn sói, một mình trèo đèo lội suối, lại khập khiễng leo lên một cô phong cao trăm trượng.
Trong huyệt động trên đỉnh núi, ánh đèn mờ ảo, một vị lão giả khoanh chân ngồi đó. Quần áo trên thân tả tơi, trên mặt vương đầy cát bụi, hơn nữa chân trái đã bị cắt đứt, bên cạnh còn bày ra mấy cây trượng và hũ bình ngổn ngang, rõ ràng là một tên ăn mày không còn lối thoát. Lão đang buồn ngủ, sau khi nghe thấy tiếng động thì lập tức mở miệng càm ràm:
- Ài, lại đi đánh nhau...
Lang Vương không nói tiếng nào, đã leo vào trong sơn động, hơn nữa còn thuận thế cúi người xuống, dưới sự vuốt ve của lão giả, bắt đầu liếm láp miệng vết thương. Từ lúc y rời khỏi bụng mẹ cho đến nay, đã được đối phương nuôi dưỡng. Tuy y thân là Lang Vương, huyết thống cao quý. Nhưng mà, vị ăn mày trước mắt này, lại là chỗ dựa và là nguồn tin cậy duy nhất của lão.
Lão giả lấy từ trong ngực áo ra một miếng thịt thúi khô đã biến thành màu đen, thương tiếc nói:
- Đói bụng không, hãy ăn đi cho đỡ đói...
Lang Vương cũng không hề tỏ ra chán ghét, trực tiếp há miệng chậm rãi nuốt chửng miếng thịt kia. Lúc này, y không còn là vị Vương giả cô độc thống lĩnh đàn sói nữa, mà là một đứa trẻ bị thương quay trở về nhà.
Lão giả tiếp tục vuốt ve Lang Vương, tự nhủ:
- Ngươi là một con sói, nhất định kiêu ngạo gào rút bốn phương. Mà ta vốn là Vương tộc của thảo nguyên này, cuối cùng lại làm một kẻ ăn mày, mà thôi...
Lão há miệng ngáp dài một cái, nghiêng mình nằm xuống, nhắm mắt cười nói:
- Mộng cảnh vô biên...
Một trận gió thổi qua, ánh đèn bị thổi tắt, từng làn khói xanh lượn lờ trong bóng đêm tản đi.
Người và thú tựa mình vào nhau, vạn vật hồn nhiên...
Trên giường đá trong tĩnh thất, một dáng người đột nhiên lóe lên, kịch liệt biến ảo. Hắn lúc này, giống như một con sói, từ trong cô độc tìm nơi thuộc về mình. Cũng giống như một tên ăn mày, trong khốn khổ, mộng cảnh càng thêm rộng lớn...