Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2534:

Minh Nhai.

Ba năm sau.

Ở cuối vịnh Minh Nhai, tình hình ở khoảng giữa thì vẫn vậy, nhưng mà cách đó chừng hai trăm dặm trái phải, thậm chí là mấy trăm dặm xa hơn thì hoàn toàn thay đổi. Trên vách núi không chỉ mọc lên rất nhiều động phủ, mà còn có người đã luyện chế ra tiên phủ. Men theo bãi biển mà đi, có thể thấy được rất nhiều cửa hàng, quán rượu, khách điếm, đủ loại... Hơn nữa còn có không ít tu sĩ lui tới, khiến cho một nơi vốn đã từng rất yên tĩnh, hoang vu, rốt cuộc cũng có dáng vẻ của một thị trấn.

Một trúc mộc sạn đạo nhẹ nhàng dựng đứng trong vùng nước cạn bên bờ biển. Ở trên là mái cỏ, gió lùa khắp mọi nơi, bên dưới là lan can cùng với một loạt chiếc ghế dài tựa lưng. Ba bốn vị lão giả Mã Minh Tử, Mã Ninh Tử, Xuân Đạo Tử và Đan La Tử còn có vài người khác đang đứng cạnh nhau trò chuyện vui vẻ.

- Ha ha, đình cỏ này được dựng lên cũng vì muốn mấy vị đạo hữu xuống biển thám cảnh. Hơn nữa nơi này còn lấy tên là Minh Nhai hiểu nguyệt...

Lão giả nói chuyện chợt giơ tay vung vẩy mấy cái, trên cột đình cỏ đột nhiên hiện ra mấy dòng chữ phiêu dật. Gã xem xét thật cẩn thận, sau đó lại phất tay nói:

- Tại hạ đã đưa Hải Thiên Các Giới Linh đảo đến nơi này, kính xin mấy vị đạo hữu rảnh rỗi đến chia vui, ha ha, không tiễn...

Gã cũng không dài dòng nữa, chấc chân đạp sóng rời đi. Mã Minh Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử gật đầu chào gã. Mã Ninh Tử thì dứt khoát đứng dậy, đáp:

- Thịnh tình của Khổng đạo hữu không thể chối từ, ngày khác rảnh rỗi nhất định quấy rầy một phen.

- Khổng Đạo Tử ở Giới Linh Đảo xa như vậy, vậy mà cũng sớm quy thuận Lâm Nhất...

Lão giả vừa rời đi kia chính là Khổng Đạo Tử đến từ Giới Linh đảo. Khi hắn nghe nói Lâm Nhất đã giết chết Cửu Huyền, đuổi đi mấy vị Ma Tôn thì đã dẫn tất cả các gia hào cường ở trên đảo ngược dòng chạy đến vịnh Minh Nhai. Gặp một đám cao nhân động thiên, vẫn không quên dựng đình cỏ ở trên bờ biển, mượn cơ hội để kết giao một phen.

Mã Ninh Tử thấy Khổng Đạo Tử đi xa, liền quay người lại cười nói với Xuân Đạo Tử:

- Có lẽ tuổi của Lâm Nhất không lớn, nhưng danh tiếng lại theo gió mà lên, giống như linh dương quải giác, vô tích khả cầu, lại như hồng nhạn lướt nước, diệu thú tự thành!

Nói rồi thì ông ta ngồi xuống, thoải mái ngả lưng, ánh mắt lướt ngắm phong cảnh ở phía xa, giọng nói chợt trở nên rầu rĩ, nói tiếp:

- Huynh trưởng, ngươi nghĩ có đúng không?

Mã Minh Tử ở bên cạnh nghe vậy thì thở dài:

- Lão đệ quả nhiên hiểu biết rộng, ngu huynh không bì kịp!

Xuân Đạo Tử và Đan La Tử im lặng nhìn nhau, cả hai đều có chút lúng túng.

Nghe lời, nghe giọng điệu, nhìn cách ứng xử. Mã Minh Tử nghe vậy, cảm thấy không phải là hai người bọn hắn cảm khái. Nếu như sớm biết được, Lâm Nhất có khả năng nghịch chuyển càn khôn, thì lúc trước đã không như vậy. Mà hôm nay, bảo vệ ở chỗ này, xem như đã cố hết sức để bày tỏ rõ sự chân thành rồi.

Mã Ninh Tử vội vàng khoát tay, lời nói đột nhiên thay đổi, đổi giọng nói tiếp:

- Huynh trưởng kiến thức phi phàm, không bằng hãy giải thích kiếp số mà Lâm Tôn phải độ một phen, tiểu đệ xin rửa tai lắng nghe...

Nét mắt Mã Minh Tử hơi giãn ra, vuốt râu trầm ngâm, mở miệng nói:

- Theo ta được biết, cái gọi là Cửu ách kiếp chính là hồng trần bách kiếp. Muốn qua cửa này, đương nhiên phải nếm thử đủ loại khốn, khổ, cấp, nan trong cuộc sống. Không phải là người có đại nghị lực, dũng cảm thì không thể nào độ ách chứng đạo. Mặc dù là như vậy, chỉ sợ ta và ngươi cũng vô duyên kêu gào...

Ông ta nói đến đây thì trong giọng điệu thể hiện rõ sự không cam lòng.

Mã Ninh Tử cười cười, nói:

- Huynh trưởng chớ ưu sầu, Lâm Nhất chính là cơ duyên của hai chúng ta. Hiện tại, đã ba năm trôi qua, hoặc là hắn đã sắp công thành...

Gã nói đến đây, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử đều ngẩng đầu lên nhìn, trong ánh mắt lộ rõ sự chờ mong.

Ở trên Cửu Long trì, Lâm Nhất đã từng đồng ý ngày sau sẽ chia sẻ Tam Hoàng Kinh, để phát huy mạnh đạo pháp, ban ơn cho vạn chúng. Nếu như có được cơ duyên này, thì tất cả mọi người ở đây muốn tu đến La Thiên Tam cảnh cũng không phải là điều xa vời.

Ở cách bờ biển chừng mấy trăm trượng chính là vách đá Minh Nhai cao ngất. Động phủ trên đỉnh núi vẫn đóng chặt cửa, im lìm như trước. Ngay cả Hoàng bà bà cũng rất ít khi tiến đên xem xét. Tình hình trong đó đến cùng ra sao, không một ai biets được.

Mã Minh Tử lắc đầu, nói:

- Có lời đồn đại khác, Cửu ách kiếp vắt ngang La Thiên tam cảnh, tuyệt không phải chỉ trong vòng ba, năm năm ngắn ngủi là có thể đại cáo công thành.

Trong lòng Mã Minh Tử cảm thấy rất khó hiểu, chợt ngắt lời nói:

- Độ kiếp mà thôi, chẳng lẽ lại phải hao tốn hơn mấy trăm ngàn năm?

Mã Minh Tử suy nghĩ một chút, nói ra:

- Hơn mấy trăm ngàn năm không tính là ngắn, trên mấy vạn năm không tính là dại. Chẳng phải năm đó, sau khi hỗn độn luận đạo, Yêu Hoàng, Ma Hoàng vẫn không quên tìm kiếm phương pháp độ kiếp đó sao...

Ông ta thấy Mã Ninh Tử, Xuân Đạo Tử và Đan La Tử đều bày ra vẻ mặt nghi hoặc, thì bất đắc dĩ nói:

- Chuyện liên quan đến La Thiên Tam cảnh, ta cũng không rõ lắm, vả lại nên đợi đến lúc Lâm Nhất xuất quan rồi hẵng lĩnh giáo...

.....

Động phủ, tĩnh thất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free