Vô Tiên - Chương 2533:
Trong lúc lờ mờ, giống như có người đã nói. Tình hình mà Lâm Nhất gặp phải rất giống với Cửu ách kiếp, hoàn toàn là không có sự khác biệt. Cửu ách kiếp, chính là kiếp số khó tránh được khi đột phá từ Động Thiên lên La Thiên. Hơn nữa, bắt đầu từ một đạo cửu cửu lôi kiếp đánh xuống, chính là một loạt màn tra tấn không thể tưởng tượng nổi giống như cửu sinh cửu tử luân hồi. Mà nàng vẫn có chỗ không biết, tại Tử Vi tiên cảnh, khi đứng trên Thăng Tiên đài, Lâm Nhất cũng đã từng độ một trận cửu cửu thiên kiếp...
Bởi vậy thiết nghĩ, có lẽ là bởi vì Lâm Nhất nuốt huyết sát, khiến tu vi tăng vọt, hơn nữa còn có cảm ngộ về Động Huyền kinh và Thái Tố kinh, nên mới sớm đặt chân vào La Thiên Tam cảnh cảnh giới, hơn nữa còn nghênh đón cửu ách kiếp.
Nếu như thật sự là vậy thì đó là may mắn hay bất hạnh?
Tu vi của Lâm Nhất mới chỉ là Động Thiên hậu kỳ đại thành mà thôi, hơn nữa còn chưa được củng cố, làm sao có thể độ kiếp? Yêu Hoàng phải dùng phân thần chuyển thế luân hồi, trải qua nghìn năm trắc trở mới xem như là có thể vượt qua kiếp nạn này, chẳng lẽ hắn cũng phải noi theo, hơn nữa còn phải du hồn đi xa, phung phí thời gian trải qua chín thế?
Không, hắn nhớ rõ còn có một lời đồn đại. Tu đến La Thiên cảnh giới, tránh khỏi cửu ách kiếp, nên Tiên Hoàng đã sáng chế ra Tam Hoàng Kinh – tụ tập tinh hoa của tất cả các nhà. Có kinh văn trong tai, ách kiếp đáp xuống, tuy hung hiểm nhưng rồi cũng qua. Lời đồn có thể đúng hoặc sai, nhưng chưa chắc chỉ có một phương pháp độ kiếp.
Ngoài ra, trng Cửu Chuyển thiên la có ghi: Cả đời phàm trần chỉ chờ rảnh rỗi, bách chuyển thiên hồi bao nhiêu gian, suy cho cùng, độ ách kiếp, trên lục đạo là thiên la. Những lời này chính là phương pháp độ kiếp mà Yêu Hoàng ngộ ra, có lẽ cũng có trong sự truyền thụ của Tiên Hoàng. Mà Cửu Chuyển cảnh giới, vốn dĩ là do Tiên Hoàng sáng chế ra. Mà Lâm Nhất đã có cảm ngộ từ rất nhiều năm trước, vừa vặn lúc này, liệu có thể tự mở ra một con đường thuận thế mà thành không?
Lâm Nhất hốt hoảng, đột nhiên như lĩnh ngộ ra được điều gì đó. Trong nháy mắt kia, đầu óc hắn lộp bộp nổ vang, thần hồn lập tức rơi vào trong một mảnh hư vô. Trong lúc bất tri bất giác, trời đất mông lung cũng dần trở nên rõ ràng...
Từ phía sau núi Tiên Nhân đỉnh, có một vị thiên niên đi đến, mặt mày láu lỉnh, tay xách nỏ nhỏ, đó là hắn sao?
Đó là tiểu đạo sĩ Lâm Nhất của Huyền Nguyên quan. Hắn bước đến trước vách đá, tò mò giương mắt nhìn quanh. Dây cung nhảy lên, con đại xà bị mũi tên đính chặt trên cành cây, sóc con nhân cơ hội đó vội vàng chạy thoát. Hắn đắc ý bật cười, cố tình bò lên vách đá, lại sợ mình không đủ sức lực. Chần chờ một hồi thì hắn cũng quay người rời đi.
Ba ngày sau, một đám sơn tặc xông lên Tiên Nhân đỉnh. Sư phụ Thanh Vân đạo trưởng vì muốn cứu đệ tử, nên đã dốc sức chiến đấu, cuối cùng chết trận. Sau khi Lâm Nhất dùng nỏ nhỏ bắn chết Tiễn Hổ, mang thương trốn về đến Tiểu Tiên thung lũng, thúc phụ, thẩm nương thấy cháu trai trở về thì quá đỗi vui mừng, vội vàng tu sửa lại phòng ốc, chỉ muốn người một nhà chung sống với nhau thật vui vẻ. Hắn có muội tử Thúy Nhi cùng đồng hành, cả hai chăm chỉ luyện võ. Năm mười sáu tuổi, hắn đã lẻn vào Hắc Phong khẩu, một đao giết chết Liễu Lưu. Sau đó bị rất nhiều kẻ trộm đuổi theo. Cuối cùng bị ép vào đường cùng, đành phải thả người nhảy xuống sườn núi, dùng cái chết để tỏ rõ ý chí. Ai ngờ lại được Viên đại tiểu thư Thái Bình tiêu cục cứu lên, làm đối phương trễ nãi hành trình đến Tứ Bình huyện, nhưng lại dễ dàng chạy đến Tần thành.
Viên đại tiểu thư thấy Lâm Nhất cơ khổ, không nơi nương tựa nên đã đề cử hắn gia nhập Thiên Long phái. Hắn đã trở thành một gã đệ tử chăn ngựa, nhưng lại vì đấu khẩu mà bị con gái cửa Chưởng Môn, Mộc Thanh đánh cho một roi. Hắn đùng đùng nổi giận, ương ngạnh chóng lại, cuối cùng bị tước bỏ tu vi, may mà đến cuối cùng có Hứa Nguyệt đứng ra nói đỡ.
Thiên Long phái niệm tình cha của Hứa Nguyệt đã có nhiều cống hiến cho môn phái mà đã mở một mắc lưới, đuổi cả hai người bọn hắn ra khỏi Sơn môn.
Lâm Nhất thích Hứa Nguyệt, đặc biệt là bộ dạng xấu hổ, thẹn thùng của đối phương. Từ đó về sau, hắn thường xuyên ghé thăm nhà Hứa Nguyệt, hơn nữa còn chăm chỉ làm ăn kiếm sống.
Năm thứ hai hai người thành hôn, trên đường bảo vệ tiêu, Hứa Nguyệt bị tập kích mà lâm nạn. Lâm Nhất vì quá bi phẫn nên đã tiếp tục lưu lạc giang hồ, trên đường đến Tần thành, trong lúc vô tình đã làm quen với thầy bói Hồng Bán Tiên, hơn nữa còn bởi vì cùng xuất ra từ Huyền Nguyên Quan nên quan hệ của cả hai khá tốt. Ai ngờ, Hồng phu nhân bệnh chết, Hồng Bán Tiên bởi vì quá thương tâm nên cũng lâm bệnh, chẳng lâu sau cũng rời bỏ nhân gian. Lâm Nhất dẫn theo Hồng Thuyên trở về quê cũ. Dưới sự thúc giục của thúc phụ và thẩm nương, đã kết làm vợ chồng với đói phương.
Năm năm sau, bởi vì khó sinh mà Thiên Nhi đã chết trên giường đẻ, đứa trẻ cũng không giữ được. Lâm Nhất buồn bực khó tiêu, ngày ngày đều mượn rượu giải sầu. May mắn có Tô Tiên sinh an ủi, khuyên bảo mà dần dần nguôi ngoai. Cuối cùng, cả hai qua lại rất vui vẻ, còn trở thành một đôi bạn vong niên.
Nhưng mà, lúc Tô Tiên sinh sắp lâm chung, đã nói còn có một tâm nguyện chưa hoàn thành. Sau khi Lâm Nhất an táng cho đối phương xong xuôi thì lại một lần nữa lấn thân vào giang hồ. Năm đó, có lời đồn đãi rằng, nghe nói là thuyền của Thiên Long phái ra biển bị lật, tất cả mọi người ở trên thuyền đều táng thân, trở thành thức ăn của cá.
Lâm Nhất hành hiệp trượng nghĩa khắp bốn phía, ở bên ngoài kinh thành, cứu được một cô gái nhảy sông tự tử. Đối phương là tiểu thiếp của một nhà quan lại, bởi vì chủ nhân ốm chết, không chịu được sự lăng nhục, ngược đãi của bà chủ mà làm ra chuyện như vậy. Tuy nàng đã bước vào độ tuổi trung niên, nhưng vẫn xinh đẹp như hoa, còn có một cái tên rất dễ nghe, Tô Tuyết Vân.
Khi biết được tên thật và miếng ngọc bội trước ngực người kia, Lâm Nhất đã rất bàng hoàng, liền vội vàng nói rõ sự phó thác của Tô Tiên sinh, hơn nữa còn giới thiệu mình có quen biết với ông ấy. Tô Tuyết Vân cảm động và ghi ơn sự hào hùng hiệp nghĩa của hắn, nên đã cùng hắn trở về tế điện vong linh của lão phu. Trên đường đi, hai người bầu bạn với nhau lâu ngày, có chút hợp ý, nhưng lại tương kính như tân, không dám đi quá giới hạn.
Sau nhiều đoạn đường vòng vèo, rốt cuộc hai người cũng đã trở về Tiểu Thiên thung lũng. Nhưng Tô Tuyết Vân lại không chịu nổi sự bếp bênh này, đau ốm triền miên. Lúc nàng hấp hối sắp chết, đã mạnh mẽ đưa ngọc tiêu ra, muốn Lâm Nhất thổi một đoạn uốn khúc, còn nói: “Hồng trần có ngươi, không uổng kiếp này đã sống, sau đó thì hồn về phía xa...
Lâm Nhất chán nản vô cùng, không muốn qua lại với giang hồ nữa, một lòng bảo vệ hàng xóm láng giềng, an tâm sống qua ngày. Năm tám mươi bốn tuổi, hắn bất ngờ không để ý đến sự ngăn cản của mọi người, một lần nữa đi xa. Tại phía sau núi Tiên Nhân Đỉnh, hắn cố ý bảo con riêng và Thiên Phúc Quán chủ đưa đến một cái thang, sau đó thì một mình run rẩy bò lên trên một sơn động trên vách đá. Tất cả mọi người đều nhìn thấy, sau khi hắn leo lên sơn động, thì cầm lấy một chiếc túi tươi đẹp kỳ lạ, rồi mỉm cười mà chết...
- Trong núi có cái gì, muốn nói cũng đã quên nói. Sống, chết, tiên, phàm trần đều tại một suy nghĩ. Có lẽ, có lẽ... Đó mới là cuộc sống mà Lâm mỗ nên có... Ha ha...
Lúc Lâm Nhất tám mươi bốn tuổi, đã được mai táng cùng với Càn khôn túi. Từ trong gian tĩnh thất trong Minh Nhai, vang vọng một tràng cười thoải mái. Chỉ trong nháy mắt đó, dáng người trên giường đá chợt ngưng tụ lại, còn chưa khôi phục lại dáng vẻ ban đầu thì đã lại chậm rãi tan vỡ. Hơn nữa còn vang lên một trận rên rỉ đau đớn:
- A... Một đời một thế, đã trải qua đủ thứ chuyện, huống chi là cửu sinh cửu tử Luân hồi...