Vô Tiên - Chương 2532:
Đỉnh núi Minh Nhai, trong sảnh động phủ.
Sau khi Lão Long nuốt đan dược mà Minh phu nhân tặng cho, vết thương trên ngực đã chậm rãi khép lại, chỉ là muốn khôi phục như ban đầu thì chỉ sợ tĩnh dưỡng thêm ba, năm năm nữa cũng khó mà tốt được.
Hổ Đầu là người bi thương nhất, khóc đến mức trời đất đều chao đảo. Sau khi hắn biết được lão đại không chết thì lại điên cuồng cười to một trận, kế đó, lại được Minh phu nhân ra tay cứu chữa, bài trừ Âm sát lực lượng, thì liền an tâm thủ ở chỗ này, kiên quyết không rời đi nửa bước. Càng khó nói hơn chính là, Hổ Ca tuy bát kinh tĩnh tọa điều tức, nhưng đều không thể nào ngủ ngon được.
Tình hình hiện tại chính là, hai huynh đệ bọn hắn ngồi trước cửa một gian tĩnh thất phong bế, dáng người cao lớn, biểu cảm uy nghiêm, giống như hai vị Môn thần vậy.
Ở chung quanh hai huynh đệ bọn hắn còn có một loạt vị Thiên Sát khôi lỗi, tướng mạo, tuổi tác khác nhau, chỉ riêng nét mặt lành lạnh là giống như như đúc. Vì vây giết Cửu Huyền, mà bốn mươi sáu vị nay chỉ còn lại mười hai vị. Tuy tử thương vô cùng nghiêm trọng, nhưng đại thù năm đó coi như đã báo xong. Hiện tại, Lâm Nhất lại bế quan, không thể xử lý mọi chuyện, bọn hắn đành phải tiếp tục chức trách bảo vệ của Thiên sát.
Phía bên kia, trên một chiếc ghế đá, một bạch y nhân đang khoanh chân ngồi đó. Hai tay nàng vân vê vạt áo choàng, mái tóc xanh rũ xuống, che đi một nửa gương mặt xinh đẹp như ngọc. Đôi lông mi thanh tú, thỉnh thoảng lại chớp động. Trái tim như có ngàn vết thương, vẻ u sầu không tài nào vơi đi được. Bất chợt, nàng sẽ lại chớp mặt, thở dài một hơi.
Tại một khắc Lâm Nhất rơi xuống, Tiên Nô đã theo Minh phu nhân tìm đến. Từ biệt với sư phụ đã mấy trăm năm, hôm nay gặp lại, lại phải nhìn thấy bộ dạng thê thảm – chỉ còn lại bộ xương khô của hắn. Lúc ấy, Tiên Nô chỉ cảm thấy cả bầu trời đều như sụp đổ, nàng cùng Hổ Đầu gào khóc thảm thiết. May mà Minh phu nhân kịp thời thốt ra những lời nói kỳ quặc, mới khiến cho nàng thoát khỏi trạng thái bi thương gần chết, vui mừng khôn xiết.
“Hóa ra là sư phụ đang độ kiếp! Nhưng mà, người phải độ chính là La Thiên tam cảnh, mới có cửu ách kiếp. Nghe nói kiếp nạn này vô cùng hung hiểm, chỉ cần bất cẩn một chút thì sẽ bị thân tử đạo tiêu, hồn quy thiên ngoại.
“Sư phụ, người nhất định phải vượt qua ách kiếp, vượt qua sinh tử quan, từ ngay về sau tiếu ngạo trời cao...
Trong một gian tĩnh thất được ngăn cách bởi một vách tường, Lâm Nhất yên tĩnh nằm trên giường đá. Hay nói chính xác hơn chính là một chiếc vòng tay, một chiếc nhẫn, cùng với một thanh kim kiếm đang nằm ở trên giường với một bóng người mờ ảo. Tay chân và nửa người trên của hắn, tính cả xương cốt, gân mạch, lục phủ ngũ tạng đều đã biến mất, chỉ còn lại khí cơ nhàn nhạt miễn cưỡng duy trì hình dạng thân thể. Khí hải của hắn bị bao bọc trong một màn sương mù, mờ mịt không rõ. Thân thể hắn chỉ còn lại đầu lâu, nhưng cũng đang vặn vẹo bất định, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tan vỡ, hóa thành hư vô. Hai mắt của hắn khép hờ, trong mắt, huyết quang thoắt ẩn thoát hiện...
Trận chiến ở Cửu Long trì có thể nói là một trận chiến lớn, hơn nữa còn liên tục xuất hiện biến cố.
Vốn dĩ, Cửu Huyền cố tình thả tin tức ra ngoài, là để quấy lên sự nghi ngờ, sau đó ông ta sẽ lạt mền buộc chặt, kết lưới đối đãi, lại mượn danh chính nghĩa, tổ chức một buổi lễ gọi là trừ gian thật long trọng, cốt chỉ muốn cho Lâm Nhất rơi vào kết cục vạn kiếp bất phục. Còn không thể tưởng tượng được nữa là ông ta còn âm thầm cấu kết với hai tên đại ma đầu là Lăng Đạo và Thanh Diệp, để đề phòng điều bất ngờ.
Đây là một trận chém giết liên hoàn, âm độc tàn nhẫn, chết dần chết mòn.
Nhưng mà, Lâm Nhất lại biết rõ, hành trình Thiên Hoang cực kỳ hung hiểm, sớm đã có chuẩn bị trước.
Hắn để cho Mã Ninh Tử của Bách Khê cốc liên lạc với bốn phương, tuy không thể nghịch chuyển căn cơ, nhưng lại có thể phòng ngừa chu đáo, để đối phương không thể tiếp tục giở trò. Cửu Huyền, làm đủ chuyện xấu, nhưng vẫn làm ra vẻ đạo mạo, còn muốn dương danh đạo nghĩa để lừa lộc tiếng đời. Càng như vậy, càng khiến Lâm Nhất muốn đối chọi gay gắt với ông ta.
Vậy nên, lúc ở đầm rồng, sau khi thu phục được Phương Minh Tử và Phương Nguyên Tử, hắn đã ra lệnh cho hai người kia âm thầm thuyết phục đám đạo hữu đồng môn, chỉ ra hành vi bất chính của Cửu Huyền, tội ác khi sư diệt tổ, đủ chuyện xấu xa... Tại Giới Linh đảo, hắn lại thu phục được đám người ngang ngược như Khổng Đạo Tử, liền thuận thế, ra lệnh cho bọn hắn rải đi đến khắp các nhà, thả ra tin tức truyền nhân của Tiên Hoàng đã trở về.
Nơi cơn dông ập xuống, mưa bão bắt đầu lên.
Bởi vì có đủ chuyện như trên, nên khi lâm trận, mấy trăm cao thủ như Lữ Nguyên Tử mới đột nhiên phản bội. Hơn nữa còn đồng ý chia sẻ Tam Hoàng Kinh. Đồng thời cũng cho Thiên Hoang một sự lựa chọn, hay nói chính xác hơn là một sự chờ mong. Đó chính là Tam Hoàng Kinh mà Tiên Hoàng sáng chế ra đấy, ai mà không động tâm?
Trận chiến Vương giả kế tiếp, quả thật là bị bức bách vô cùng. Trong lúc nguy cấp, cân nhắc giữa lợi và hai, bọn hắn chỉ có thể lùi để mà tiến. Lấy cái chết để dành quyền sống, dùng thiết huyết để giành thằng lợi! Dù cho có đề ra muôn và kế sách thì đến cuối cùng vẫn chỉ có thể dựa vào nắm đấm để phân định thắng thua.
Cửu Huyền thật sự không ngờ được, một đám tiểu bối động thiên trung kỳ mà cũng dám liều mạng với mình. Lúc bị bao vây ở chính giữa, người chịu thiệt lại chính là ông ta. Nếu như có thể tránh được Lăng Đạo và Thanh Diệp để độc chiếm chỗ tốt, thì sao ông ta có thể chối từ được chứ.
Nếu như Lâm Nhất đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng mới đến, thì đương nhiên không thể lỗ mãng được. Hắn có Thiên sát khôi lỗi, Thiên ma cửu ấn, thăng long quyết và hai chiêu thần thông, đủ để chiến một trận! Ai ngờ, Long tu và Ma tu lại lần lượt biến mất, hắn đành phải dựa vào tu vi bản thể và quang minh thần thông vừa mới sáng chế ra để giết chết Cửu Huyền và bức lui Lăng Đạo, Thanh Diệp. Hơn nữa, còn tiêu hao mất hơn ba mươi vị Thiên Sát khôi lỗi, nhục thể cũng tan vỡ...
Tình huống của Lâm Nhất lúc ấy thật sự khó mà diễn tả hết được.
Ánh mắt của Lâm Nhất hiện lên rõ sự mệt mỏi và mờ mịt, nhưng lại không chịu khép lại. Giống như chỉ cần hắn chớp mắt một cái, sẽ vĩnh viễn trầm luân, không bao giờ tỉnh lại vậy.