Vô Tiên - Chương 2531:
- Muội tử nói rất có lý, tuổi tác như vậy, quả thật không tiện gọi thẳng tục danh...
Sau đó bà ta lại ra hiệu cho Hoàng bà bà ngồi xuống nghỉ chân, kế tiếp lại tiếp tục cúi đầu chăm chú. Trong tay bà ấy cầm một khung theeo dài khoảng ba thước, nội dung tranh thêu không phải mây cũng chẳng phải mưa mà là trời, trăng và sao.
Hoàng bà bà cũng không khách sáo, trực tiếp đặt mông ngồi xuống. Hai người này đều là hàng xóm của bà bà, cũng là hai vị cố nhân ở Tiên Vực mà bà bà đã quen biết từ lâu. Lưu Tiên Nhi và Sửu Nữ.
Vốn dĩ, Lưu Tiên Nhi và Sửu Nhi đã từng là hai tôi tớ của Minh Phu nhân, sau khi từ Hồng Hoang trở về thì một mực đóng cửa không ra ngoài. Cho đến khi trận chiến ở Cửu Long trì bộc phát, cả hai mới đồng thời hiện thân, hơn nữa còn nhận lệnh lưu lại Minh Nhai, chờ đợi bầu bạn. Hành động lần này có thể là còn có dụng ý nào đó khác, nhưng nhất định là có liên quan đến truyền thừa chính thống của Lâm Nhất. Nên biết rằng, giao tình giữa Mạch Sơn Minh Tuyền cốc và Tiên Hoàng năm đó là không hề nông cạn, sau đó, lại vì Cửu Huyền mà hoàn toàn cắt đứt quan hệ, đủ loại thứ chuyện...
Hoàng bà bà đưa mắt nhìn khung thêu trong tay Sửu Nư, lắc đầu nói:
- Hai vợ chồng các ngươi vốn là cao thủ tiên đạo, tại sao cả ngày lại giả vờ giả vịt làm người thường như vậy...
Bà bà am hiểu việc giết người, giỏi tính toán, quản lý mọi chuyện của môn phái rất thành thạo, chỉ riêng chuyện may vá thêu thùa là dốt đặc.
Sửu Nữ lấy kim thêu mài mài lên tóc mình mấy cái, chỉ cười không lên tiếng.
Lưu Tiên Nhi vuốt râu, từ trong ngực áo lấy ra một bầu rượu bạch ngọc, hớp một ngụm nhỏ, thích ý cười nói:
- Ha ha, tiên nhân nhiều cơ khổ, phàm tục có tiêu dạo. Vận trời cẩu thả như vậy, tất cả đều là vật trong chén...
Gã chép miệng, thưởng thức dư vị, tự đáy lòng khen:
- Thật cất rượu của Tiên Nô quả thật rất được...
- Hừ! Đó là sự hiếu kính mà Nô nhi dành cho sư phụ nàng đấy, rốt cuộc lại bị ngươi chiếm tiện nghi...
Hoàng bà bà bất mãn hừ một tiếng, trong lúc đó có chút thất thần, bất chợt lại không nhịn được mà hỏi:
- Năm đó, lúc hai người các ngươi xuyên qua Cửu Dương môn hộ, có nhìn thấy Hoa Trần Tử? Hay là tung tích của Mộ Vân và Vũ Tử không?
Lưu Tiên Nhi chỉ lo uống rượu, không hề trả lời.
Sửu Nữ dừng việc may vá, suy nghĩ một chút, đáp:
- Không cần phải nói nhiều, chắc hẳn muội tử cũng biết rõ Cửu Dương môn hộ kia rất hung hiểm, lúc xuyên qua, chỉ cần không cẩn thận một chút sẽ gặp phải chuyện không may. Lúc ấy, hai vợ chồng chúng ta ốc còn không mang nổi mình ốc...
Bà ta thấy dáng vẻ thất vọng của Hoàng bà bà, liền vội vàng tiến đến an ủi:
- Cát nhân thiên tướng, có lẽ Trần Tử và Mộ Vân, Vũ Tử đều đã đi đến nơi nào đó mà chúng ta không biết thôi...
Hoàng bà bà thở dài một tiếng, lẩm bẩm:
- Ta thật sự rất thương Trần Tử...
.....
- Ài! Huynh đệ chúng ta thật sự là hai con người đáng thương...
Ở cách đó chừng vạn dặm, cũng có người không ngừng than vãn.
Ở trên mặt biển có một chiếc thuyền nhỏ đang phiêu dạt theo con sóng. Trên đó, Quan Hải Tử và Mưu Bối Tử đang dựa vào mạn thuyền quay đầu nhìn lại.
Lướt qua từng cơn sóng dạt dào, lờ mờ có thể nhìn thấy bãi biển và căn nhà cỏ phía xa xa. Nơi đó đã bị các cao nhân tiền bối đến từ Minh Nhai chiếm cứ, nghe nói là còn vì an nguy của Lâm Nhất mà thiết lập nên một môn hộ cấm chế. Mà chủ nhân của nơi đó thì lại bị hắt hủi, đuổi về phía xa, đành phải thay đổi nơi ở. Mưu Bối Tử vốn còn định dùng ngự kiếm phi hành, lại bị Quan Hải Tử kéo lên thuyền nhỏ.
Mưu Bối Tử cảm thán một câu, vẫn cảm thấy rất không cam lòng, lại tiếp tục phàn nàn:
- Lâm Nhất và Lão Long, Hổ Đầu trong truyền thuyết kia không phải là ba huynh đệ cùng chúng ta uống rượu chuyện trò sao? An nguy của hắn thì liên quan gì đến ta và ngươi chứ...
Quan Hải Tử không cho là đúng mà cười nói:
- Ha ha! Nếu như Lâm tiền bối mà ta và ngươi đã gặp chính là Lâm tôn thì đó cũng chỉ là chuyện bình thường thôi. Hắn vốn dĩ thoát tục cao viễn, lại có thể tránh khỏi ác thú. Nên biết rằng quân tử không ngại gian nan vất vả, tiêu dao như chim cá...
Mưu Bối Tử cũng bớt buồn bực hơn một chút, chắp tay nói:
- Có lý...
Quan Hải Tử lấy một tấm áo choàng phủ lên thân thể, nằm xuống, ngửa mặt lên trời. Vừa theo sóng biển lắc lư, vừa nhẹ giọng lẩm bẩm:
- Nổi danh không bằng tầm thường, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Cô vân xuất tụ, mới có thể lui tới, tuần hoàn. Ta và ngươi hãy theo sóng cuốn mà đi, theo sóng cuốn mà đi...