Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2530:

Mùa hạ năm này, Thiên Hoang đã phát sinh một chuyện lớn.

Hậu nhân của đệ tử Tiê Hoàng đã trở về, hay có thể nói là truyền nhân chính thống của Tiên Hoàng nhất mạch đã trở về. Hắn tên là Lâm Nhất, có huynh đệ Long Hổ tin tưởng đi theo, không chỉ có trọng tình trọng nghĩa, hơn nữa còn hùng tâm chí tráng, hào khí vượt mây.

Tục truyền, lúc ở Cửu Long trì, khi bị rơi vào lớp lớp vòng vây, Lâm Nhất để hiển lộ ra phong phạm của một Chí Tôn chân chính. Hắn lúc ấy ngạo nghễ bốn phương, hùng hồn trần từ, cuối cùng đa vạch trần được tội ác của Cửu Huyền, hơn nữa còn chiến một trận vương giả, kinh thiên động địa với đối phương. Hắn vô cùng quyết đoán dùng ba chiêu đại thần thông, tiêu diệt sư đồ Cửu Huyền. Còn bức lui hai vị Ma Tôn, Lăng Đạo và Thanh Diệp, quả thật là có thể nói danh chấn tam địa, vạn chúng quy tâm. Cũng mượn nhờ trận chiến này mà hắn đã danh chính ngôn thuận trở thành Chí Tôn Thiên Hoang!

Nhưng mà, dù cho hắn đã đại thắng, nhưng thương thế lại cực kỳ nghiêm trọng. May mà có cao nhân thế ngoại ra tay tương trợ, nên mới không có gì đáng ngại. Sau đó, hắn lạ được các cao thủ liên thủ thủ hộ, tiến đến Minh Nhai gần đó đó để bế quan điều dưỡng.

....

Ba tháng sau.

Minh Nhai đã từng hoang vắng không người lại một lần nữa nhộn nhịp như trước đó. Tuy tình hình không giống như trước, nhưng mật độ tập trung của các tu sĩ lại không hề kém cạnh.

Ở trên các vách núi chung quanh chỗ này, vô số động phủ được mở ra, hơn nữa còn dựa theo tu vi cảnh giới của chủ nhân mà sắp xếp cao thấp, bao quanh một ngọn núi cao hơn ngàn trượng, giống như vô số vì sao vây quanh mặt trăng. Mà ngọn núi kia chính là Minh Nhai.

Ở giữa sườn núi Minh Nhai cũng xuất hiện hơn mười động phủ, chính là nơi cư trú của đám người Mã Minh Tử, Mã Ninh Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử, Lữ Nguyên Tử, Trầm Nguyên Tử và Phương Minh Tử, Phương Nguyên Tử. Những cao thủ động thiên này không chỉ xem đây là nhà của mình mà còn sẽ thay phiên nhau dốc lòng thủ hộ. Quang cảnh nhộn nhịp như vậy đã biến mất bao nhiêu năm rồi, hôm nay đột nhiên mở ra, thật làm cho người ta cảm khái vô cùng.

Cái động phủ bị hủy hoại ở trên đỉnh Minh Nhai đã được tu bổ, sửa mới hoàn toàn. Chỉ là bố cục lại không hề thay đổi. Đại sảnh và mấy gian động phòng được bày biện rất giống lúc trước. Nhưng mà nơi này cấm chế sâm nghiêm, ngại trừ Tiên Nô và Hoàng bà bà ra thì không có người nào có thể bước vào cửa động nửa bước.

Trước cửa động phủ, cấm chế chớp động, Hoàng bà bà đầu tóc trắng xóa chậm rãi bước ra ngoài. Gió biển thổi vào, cảnh sắc đi vào lòng người. Tóc mai trắng xóa của bà bay loạn, giương mắt nhìn cảnh sắc xinh đẹp tuyệt trần, trên gương mặt tràn đầy nếp nhăn lộ ra mấy phần cảm khái, bà nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Lâm tiểu tử, ngươi thật sự là biết cách làm người. Tiến vào Hồng Hoang mới chỉ được hai ba trăm năm, vậy mà đã trở thành Chí Tôn một phương, được vạn chúng ủng hộ. Thêm một ít thời gian nữa... Lão thân nghĩ cũng không dám nghĩ. Chỉ mong ngươi có thể vượt qua kiếp nạn này, giúp lão thân đi tìm Hoa Trần Tử...

Hoàng bà bà lẩm bẩm vài câu, sau đó chậm rãi rời khỏi đỉnh núi. Khi bà bà đặt chân xuống chân núi, chợt có một lão giả lách mình bước ra khỏi động phủ, chắp hai tay lại, cung kính nói:

- Phương Minh Tử ở đây, Hoàng bà bà có gì phân phó...

Hiện tại, Phương Minh Tử là một trong những thủ lĩnh tu sĩ ở chỗ này. Ông ta và Phương Nguyên Tử tình cơ gặp gỡ Lâm Nhất ở đầm rồng, liền đã có lựa chọn. Hơn nữa còn âm thầm liên lạc với đám cao thủ Lữ Nguyên Tử, thành lập đoàn đội. Hôm nay, lại dẫn tộc nhân đến Minh Nhai, tính cử hành lễ quy liệt môn tường. Nói cách khác chính là, từ nay về sau, ông ta tự nhận mình là thuộc hạ của Lâm Nhất.

- Phân phó là không dám nhận, lão thân chính là liều cái mạng này...

Hoàng bà bà có tu vi Tiên Quân. Một đám cao thủ động thiên đứng trước mặt bà đều là vãn bối. Hơn nữa bà còn là một trong số ít một đám lão nhân năm đó còn sống sót, quả thật không kẻ nào dám vô lễ trước mặt nàng. Hơn nữa, bà bà lại có cùng nguồn gốc với thầy trò Lâm Nhất, Mạch Sưn Minh Tuyền cốc. Hơn nữa phong cách làm việc lại rất trầm ổn mà cay độc, đã trở thành một quản sự được tất cả mọi người công nhận. Khi nhận được sự ủy thác của Tiên Hô, bà bà không tiện chối từ đã dứt khoát không ngại vất vả leo lên Minh Nhai, để thực hiện mệnh lệnh.

- Không biết tình hình Lâm Nhất thế nào rồi?

Sau khi hỏi một câu, Phương Minh Tử không quên chắp tay khom người, bày ra kính ý.

Sau trận đại chiến ở Cửu Long trì ngày đó, Lâm Nhất đã được đưa vào động phủ chỗ này để bế quan. Bên cạnh có Lão Long, Hổ Đầu và Tiên Nô hộ pháp, ngoài ra còn có Hoàng bà bà thỉnh thoảng sẽ xuất đầu lộ diện để xem xét tình hình bên ngoài. Những người khác đều không thể tự tiện tiến đến gần nửa bước. Không cho phép hoài nghi, cả hai huynh đệ bọn hắn hợp lại ra lệnh, không một người nào dám lộn xộn.

- Lâm Nhất bị giam cầm trong tĩnh thất, tình hình cuối cùng như thế nào khó mà biết được. Mà Minh phu nhân đã nói rồi, cảnh giới của hắn quá cường đại, bởi vì không có sự trói buộc của tu vi nên mới kéo đến Cửu ách kiếp, hung hiểm trùng trùng điệp điệp. Sự dày vò và tra tấn đến chết đi sống lại, sợ là ngay cả Tam Hoàng năm đó cũng chưa từng trải qua. Ài, chỉ mong hắn đã vượt qua hết khổ cực, đi đến ngày sung sướng...

Minh Phu nhân mà Hoàng bà bà nhắc đến chính là một vị cao nhân thế ngoại quy ẩn đã lâu. Mà đưa lâm Nhất đến chỗ này bế quan Độ kiếp, hơn nữa còn tu sửa lại động phủ đều là sự phân phó của bà ấy. Có lẽ gần đây khá rảnh rỗi, hoặc là vì có lý do nào đó khác. Nhưng mà bà ấy đã từng nói, Cửu ách kiếp của Lâm Nhất rất kỳ lạ. Sau khi cẩn thận hỏi thăm Tiên Nô về tình hình chiến đấu cụ thể ở Cửu Long trì, bà chỉ cười cười không nói, trước khi rời khỏi Minh Nhai cũng chỉ để lại một câu “sau này còn gặp lại.

Ngay cả Minh phu nhân cũng đã từng cảm thấy rõ khó hiểu. Dùng huyết sát để cưỡng ép tăng lên tu vi của chính mình đã là một chuyện làm trái với thiên ý rời, sau đó lại còn nghênh đón cơ duyên rất ít khi gặp, Cửu ách kiếp, quả thật khiến người ta không thể nào tưởng tượng ra được. Rất nhiều cao thủ động thiên viên mãn, trải qua trăm cay nghìn đắng cũng khó mà tìm thấy cánh cửa La Thiên cảnh giới. Mà Lâm Nhất, đi theo con đường lệch lạc, tu thành tu vi Độg thiên hậu kỳ, rồi lại nghênh ngang một bước lên trời, vừa làm người ta cảm thấy kinh ngạc, vừa lại kính trọng, ngưỡng mộ vô cùng.

- Phương Minh Tử, ta và ngươi là người trong nhà, không cần phải giả vờ giả vịt làm gì, chung quanh vịnh này đều có người trấn thủ, ba phương hướng khác cũng vậy, trong vòng vạn dặm đều là Minh Nhai cấm địa...

Hoàng bà bà duỗi bàn tày gầy gò chỉ có da bọc xương của mình chỉ về phía xa, thẳng thừng nói:

- Người thuộc Minh Nhai đều có lệnh bài để phân biệt. Ngươi và mấy vị trưởng lão hành sự, lão thân cũng không quản được nhiều như vậy...

Nói rồi, lưng của bà bà lại còng xuống, cũng không dài dòng nữa, cách mặt đất ba thước ung dung rời đi.

Phương Minh Tử không dám ngỗ ngược, chỉ cười cười cho qua chuyện. Người trong một nhà, cách xưng hô này nghe thật êm tai, hiện tại thiên Hoàng nhất thống, quả thật là không dễ dàng gì. Ông ta truyền âm phân phó mấy tiếng, còn chưa kịp quay trở về thì bên cạnh đã xuất hiện thêm một đám người. Đám người Phương Nguyên Tử, Mã Ninh Tử, Mã Minh Tử, Lữ Nguyên Tử Trầm Nguyên Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử đều có mặt, từng người một đều bày ra dáng vẻ lo lắng.

....

Hoàng bà bà bỏ lại đám người Phương Minh Tử, men theo bãi biển bay thẳng về phía trước. Ở cách đó chừng ngàn trượng là một ngọn núi khác nối liền với Minh Nhai. Dưới chân núi cũng có một loạt động phủ, hơn nữa còn trồng cây cối, xây dựng hàng rào, giống như một sân nhà nông nho nhỏ, mặt áp biển lưng tựa núi, cảnh sắc rất yên bình.

Đây là chỗ ở của Hoàng bà bà. Theo lời nói của bà thì chính là, tuổi càng lớn thì sẽ càng chán ghét trời cao mờ ảo, chân đạp đất bằng mà đi tốt hơn nhiều. Lại nói tiếp, có người nào mà không lá rụng về cội đây...

- Ha ha, Hoàng Anh...

Hoàng bà bà vừa mới bước qua hàng rào, có dây leo quấn quanh thì bất chợt từ trước cửa động cách đó không xa có tiếng cười truyền đến. Đó là một người đàn ông râu tóc xám trắng, thân hình mập mạp, bộ dạng lôi thôi lếch thếch, hai má hơi ửng hồng, vẻ mặt tươi cười, hết sức ôn hòa. Gã tùy ý ngồi tựa trên một chiếc ghế mây, dáng vẻ rất giống một đầu bếp. Trên chiếc ghế đẩu bên cạnh gã là một vị phu nhân khoảng chừng năm mươi tuổi, áo vải, trâm gỗ, đơn giản mà tự nhiên. Tay còn cầm khung thêu, không ngừng may vá, cũng bật cười nói:

- Muội tử...

Hoàng bà bà nhìn về phía vị phu nhân kia, gọi một tiếng tỷ tỷ, sau đó thì bất chợt nổi giận nói:

- Lưu Tiên Nhi, ngươi chớ cho rằng đã có tu vi Động thiên trung kỳ là đã có thể cậy già lên mặt...

Vị phu nhân mang trang phục nông phụ kia là một vị cao thủ động thiên sơ kỳ đại thành, bà ta phất tay tế ra một băng ghế trúc đặt ngang trước cửa, phụ họa theo:

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free