Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2529:

Chung quanh, khi khói bụi còn chưa tiêu tán hết thì Lâm Nhất đã “bịch một tiếng, ngã xuống giữa một đóng lỗn ộn. Hắn còn chưa kịp đứng vững thì hai tay, hai chân, ao bụng đều “phanh phanh nổ tung. Cả người bỗng chợt biến thành một bộ xương khô.

- Sư phụ...

Đám người Trần Luyện Tử, Thẩm Nguyên Tử hoảng sợ gào lên, từ phía xa vội vàng chạy đến. Gã thấy Lâm Nhất đứng trong sơn cốc đã hóa thành một bộ xương khô, hơn nữa còn lung lay sắp đổ thì lập tức có ý định thừa cơ ra tay. Gã vội vàng tế ra phi kiếm, khí cấp bại phôi nói:

- Ta phải báo thù cho sư phụ...

Đám người Thẩm Nguyên Tử đảo mắt nhìn quanh, lần lượt dừng lại thế đi. Mà Trần Luyện Tử thì vẫn điên cuồng lao lên phía trước, có lẽ gã thật sự muốn báo thù cho sư phụ mình. Nhưng mà, khi gã còn cách đối thủ chừng trăm trượng thì chợt có hai đạo huyết quang lạnh lùng bắn đến. Trong nháy mắt, gã cảm thấy mình giống như rơi vào hầm băng, pháp lực trì trệ, tinh thần hoảng loạn. Cả người lập tức mất thăng bằng, rơi xuống dưới. Khi gã còn chưa rơi xuống đất thì một dáng người cường tráng đột nhiên vọt đến, một tay tùy ý quét ngang, còn nổi giận đùng đùng mắng chửi:

- Bà nó, ông đây nuốt sống ngươi...

Đó là Hổ Đầu, hắn không kìm được lửa giận, sau khi liên tiếp nện mấy quyền vào cái chân bị thương của mình thì lập tức dốc hết toàn lực lăng không nhảy lên, vừa vặn ngăn cản Trần Luyện Tử.

“Oanh một tiếng trầm đục vang lên, hai người đều rơi xuống sơn cốc.

Trần Luyện Tử vội vàng tỉnh táo lại, lập tức nghĩ cách thoát đi. Nhưng, một dáng người đang đè nặng trên lưng gã, tựa như núi cao, căn bản là gã không thể nhúc nhích được. Lập tức, từng quyền một liên tiếp đánh xuống, xương cốt vỡ vụn, gã không nhịn được mà thê thảm la lên:

- Thẩm Nguyên Tử, cứu mạng...

Thẩm Nguyên Tử không ra tay cứu giúp, trái lại còn vội vã theo chân mọi người lùi lại phía sau.

“Phanh, phanh!

Mỗi một quyền đánh ra, Hổ Đầu đến dốc hết toàn lực, chỉ trong nháy mắt, Trần Luyện Tử đã bị đánh cho huyết nhục mơ hồ! Nhưng Hổ Đầu vẫn còn chưa hả giận, nên đã há miệng cắn mạnh một cái.

Trần Luyện Tử không thể chèo chống được nữa, nhưng mà gã vừa có ý định buông xuôi thì cả miếng thịt trên thân đã bị Hổ Ca kéo xuống. Nguyên thần hồn ảnh giãy giụa thoát ra, vội vàng trốn về phía xa. Mà hơn mười đạo hỏa qua tấn công bất ngờ, sấm sét vang dội khắp không trung. Gã và sư phụ Cửu Huyền của mình trăm sông đổ về một biển, xem như là chết có ý nghĩa.

Hổ Đầu muốn đứng lên, nhưng lại không giữ được thăng bằng mà lảo đảo ngã xuống đất, nét mặt hung ác, không một sắc máu nói:

- Mẹ nó, còn có ai không sợ chết...

Hắn trừng mắt, liếc nhìn đám người Thẩm Nguyên Tử cách đó hơn ngàn trượng, còn chưa kịp thấy tình hình ở phí xa, thì sắc mặt đã tái nhợt, vội vàng vừa lăn vừa bò, quay người nhảy lên, không ngừng la gào:

- Lão đại, huynh đệ đến rồi...

Lâm Nhất vẫn lẳng lặng đứng đó, thật giống như một bộ xương khô, dưới áo choàng rách rưới hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn nửa thân trên và đầu lâu là xem như nguyên vẹn. Sau khi Hổ Đầu giết chết Trần Luyện Tử, hắn liền ngửa mặt lên trời, cả người rơi xuống, cho đến khi ầm ầm nện xuống đất, từng tia máu trong đôi mắt vẫn còn chưa tiêu tan...

- Lão đại... Lão đại...

Hổ Đầu vọt hai ba cái, chạy đến bên cạnh Lâm Nhất. Hắn đờ người ra, quỳ rạp trên mặt đất, há miệng ngập ngừng, từ trong cổ họng phát ra từng tiếng rên rỉ quỷ dị. Trong đôi mắt hổ có từng giọt nước mắt lăn xuống, hắn lạc giọng nói:

- Gừ, gừ... Lão đại... Sao ngươi nhẫn tâm vứt Hổ Đầu đi...

Hắn ngã quỵ, khóc lóc bi ai.

Lão đại không chỉ giỏi ngụy trang, mà còn có lòng dạ đàn bà, dài dòng không chịu thay đổi. Nhưng cũng chính hắn đã cùng Hổ Đầu uống rượu mua vui, cưng chiều, để cho Hổ Đầu tùy hứng ngang ngược, hơn nữa còn nhiều lần ra tay cứu mạng Hổ Đầu. Già đến vậy rồi, trên đời này chỉ có một người đối tốt với hắn như vậy. Hiện tại người đó đã rời đi, hắn đau đớn vô cùng, giống như tay chân bị cắt đi, đau đến thấu xương, đau đến mức không thể nào thở được.

Trong nháy mắt kia, Lão Long cũng lảo đảo bước đến trước mặt hắn. Hai tay lão cuộn chặt thành nắm đấm, run rẩy, trên gương mặt lo lắng không giấu được sự khủng hoảng.

Hai đạo huyết quang dần dần phai nhạt, Lâm Nhất cũng chậm rãi nhắm mắt lại. Tuy nửa thân dưới của hắn chỉ còn lại xương trắng, nhưng khí cơ vẫn hùng hồn không thay đổi.

Lão Long phát hiện ra điểm khác thường, trái tim liền nhảy dựng. Lão cũng không suy nghĩ nhiều nữa, vội vàng quay đầu nhìn lại.

Một dáng người áo trắng từ trên trời giáng xuống. Người kia thất hồn lạc phách, đứng bên cạnh Hổ Đầu, nức nở kêu lên:

- Sư phụ...

Vào lúc này, chợt ở giữa không trung có người hét lên:

- Tiên Nô chớ bi thương... Sư phụ ngươi không chết được. Nhìn tình hình của hắn, rất kỳ quái, giống như cửu ách kiếp vậy...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free