Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2523:

Gã duỗi ngón tay điểm nhẹ mấy cái, Ma kiếm xoay chung quanh người gã, y hệt quỷ sát đoạt mệnh trong bầu trời đêm, bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng Lão Long đang cản đường.

- Phì! Ngươi, cái thứ dơ bẩn, dám ép huynh đệ của ta cúi người...

Lão Long quay đầu thoáng nhìn lại, duỗi tay vứt ngân đao đã gãy ngang đi, sau đó lại cắn chặt răng, cuộn chặt nắm đấm, dốc sức đánh đến. Hư không chấn động, từng trận nổ vang mơ hồ truyền đến, kế đó là tiếng gió rít dữ dội. Giữa không trung, bất chợt hiện ra một Long ảnh cự đại, thoáng cái đã bao vây Lăng Đạo lại. Ngay cả Thanh Diệp ở cách đó không xa vào lúc này cũng cảm nhận được tai họa sắp ập xuống, nhưng lại không thể nào né tránh. Lão Long cũng không hề chần chờ, song quyền liên tục vũ động, đồng thời há mồm phun ra từng đạo liệt diễm.

....

Hổ Đầu đã bị Thanh Diệp giày vò đến độ chật vật không chịu nổi, nhưng lại bất lực, chẳng biết là gì. Dù cho hào tình vạn trượng thì cũng thật sự không đủ bản lĩnh để rời đi. Hắn thấy Lão Long thanh thế kinh người, thì đột nhiên giật nảy, vội vàng trầm mặc: “Chúng ta cũng có Bách Hổ lệnh quyết, nhìn ta gầm thét, quấy đảo sơn lâm, thiên địa tá pháp, đều phải quỳ dưới chân ta...

Thanh Diệp thấy Hổ Đầu vung loạn hai tay, miệng không ngừng lẩm bẩm linh tinh thì cảm thấy rất thú vị, liền dứt khoát, không hạ thêm đòn sát thủ, mà tiếp tục bấm tay, trêu đùa, bỡn cợt hắn.

Hổ Đầu thừa cơ tung người nhảy ngược lên, hai tay vận lực. Chung quanh, từng tia sáng rít gào hiện lên giữa màn đêm, từng tràng gầm thét hùng hồn, khí thế dũng mãnh như bầy hổ xuống núi, lại giống như bôn lôi đột nhiên đáp xuống, sát cơ điên cuồng. Sau đó bỗng nhiên hội tụ lại, rồi “oanh một tiếng, cuốn lên phía trước.

Thanh Diệp thoáng ngạc nhiên, cũng không dám chủ quan nữa, mười ngón tay tùy ý vung vẩy, kế đó, một ngón tay đột nhiên duỗi ra, lăng không điểm một cái.

Chỉ trong nháy mắt, một tiếng nổ mạnh “rặc rặc vang lên. Hai dáng người lăn lốc giữa không trung, há mồm phun ra từng búng máu tươi, ngã xuống dưới..

....

Trên một sườn đồi bên dưới sơn cốc, Lâm Nhất vẫn nằm ngửa, trừng mắt nhìn lên trời. Hai vị huynh đệ của hắn đang điên cuồng dốc sức liều mạng, mà hắn thì lại có vẻ rất thờ ơ, cả người hắn nằm trong vũng máu, tay chân run rẩy, bộ dạng cực kỳ thống khổ, rõ ràng là rơi vào tuyệt cảnh, không thể kiểm soát được, chỉ có thể đau khổ chèo chống, kéo dài hơi tàn.

Ở bên trong huyết sát, tu vi và huyết hồn lực lượng của mấy trăm ngàn tu sĩ hội tụ lại, chỉ cần nuốt chửng rồi luyện hóa là có thể đẩy tu vi tăng vọt lên một tầng. Ngay cả Lăng Đạo cũng có thể mượn cơ hội này để trùng kích La Thiên cảnh giới. Mà vật nghịch thiên như thế, cũng đã trở thành chỗ dựa cuối cùng của Lâm Nhất bây giờ.

Nên nhớ rằng, dựa vào hơn mười Thiên Sát khôi lỗi để quần nhau với Cửu Huyền cũng không khó. Nếu như gặp phải hai huynh đệ Lăng Đạo, Thanh Diệp có lẽ cũng không đủ sức để tiếp tục chống đỡ. Vậy thì cách duy nhất để chuyển ngược tình thế chính là dùng huyết sát để cưỡng ép tăng lên cảnh giới. Chỉ cần có được tu vi pháp lực động thiên hậu kỳ đại thành, cộng thêm Thiên Ma ấn – thất ấn hợp nhất thì đi khắp Hồng Hoang này ai là địch thủ của hắn?

Nhưng mà, Lâm Nhất lại bị đánh lén, thương thế vô cùng nghiêm trọng, khiến cho tình cảnh trước mắt đã rét vì tuyết lại thêm lạnh vì sương.

..

Trong nháy mắt Lâm Nhất nuốt chửng huyết sát, kinh mạch vốn bế tắc lập tức bị pháp lực cuồn cuộn phá vỡ, khí cơ trì trệ cũng theo đó mà đột nhiên chạy loạn, quấy nát lục phủ ngũ tạng, khí hải cũng bị tàn sát bừa bãi, kế đó, xương cốt tay chân đều bị nghiền nát.

Đó là một cảm giác đau đớn tê tâm liệt phế, đau đến mức người ta không thể nào tiếp nhận được. Mà âm sát lực lượng của Mỹ Nhân thứ cũng dần dần bị bài trừ, khiến cho sự thống khổ có thêm vài phần rút gân cạo xương. Tiếc rằng, pháp lực hùng hồn cường đại cũng không dừng lại ở đó, mà còn tiếp tục phá vỡ da thịt...

“Bành, bành!

Tay chân Lâm Nhất máu thịt lẫn lộn, khiến cho sát khí bao trùm quanh thân hắn càng trở nên đậm đặc. Hắn cắn chặt răng, không nói tiếng nào, mạnh mẽ tĩnh tâm. Pháp lực cuồng loạn bôn tẩu khắp nơi dường như đã tìm được đường đi, chậm rãi ngưng tụ lại ở khí hải. Chỉ sau mấy hơi thở, thì lại tràn trề bạo tạc, kinh mạch bách hải lại bị tàn phá một lần nữa, sau đó thì lại được đền bù bằng một pháp lực tinh thuần hơn nữa. Cứ như vậy, lặp đi lặp lại nhiều lần. Trong lúc nhất thời, cảm giác đau đớn gần như biến mất, từng trận sấm sét ù ù nổ vang, xa tận chân trời lại gần như bên tai...

Khi huyết quang quanh thân Lâm Nhất dần dần nhạt đi, da thịt cũng dần dần kết dính lại, vô cùng săn chắc, tu vi và uy thế cũng mãnh liệt tăng vọt. Động thiên trung kỳ viên mãn, động thiên hậu kỳ tiểu thành chỉ trong nháy mắt đã đạt đến cảnh giới đại thành, khí thế không hề giảm. Hắn lại hồn nhiên không phát giác ra, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm lên bầu trời đêm.

.....

- Oanh!

Hai dáng người từ trên trời rơi xuống, “bịch, bịch rơi xuống sườn đồi cách đó không xa, bụi mù bay tán loạn, cả hai huynh đệ không nhịn được mà thê thảm rên rỉ.

Quần áo trên thân Lão Long nát tươm, trên lồng ngực xuất hiện một vết thương rất sâu. Nhưng lão lại không để ý đến, trở mình nhảy ra khỏi hố sâu, kế đó lại huy động song quyền, uy thế ngập trời lao đến.

Hổ Đầu vừa định đi theo, tung người nhảy lên thì lại “bịch một tiếng, ngã quỵ trên mặt đất. Một chân cố chống trụ, máu thịt nát tươm, be bét. Hắn nghiến răng nghiến lợi, hừ hừ mấy tiếng, rồi đột nhiên vung quyền đánh tới tấp vào miệng vết thương, khiến cho âm sát khí cơ định trụ lại trong chốc lát. Hắn lập tức bắt lấy cơ hội này, phi thân nhảy lên giữa không trung, cũng không quên chửi ầm lên:

- Con mẹ nó chứ, Thanh Diệp, ông đây liều mạng với ngươi...

Trong nháy mắt kia, cả Lăng Đạo và Thanh Diệp đều hùng hổ vọt đến.

Lão Long và Hổ Đầu đều đã bị trọng thương, nỗ lực tái chiến đã không dễ dàng rồi. Khi hai người bọn hắn vừa bay lên khỏi mặt đất một quãng chưa xa thì một cố sát cơ thế không thể đỡ đã ầm ầm đáp xuống. Hai huynh đệ biết rõ chạy không khỏi trời nắng, nhưng vẫn không hề có ý định né tránh mà ương ngạnh nghênh đón.

Nếu như đã khó tránh được cái chết thì chỉ có thể huyết chiến đến cùng.

Hổ Đầu phẫn nộ trợn trừng hai mắt, không cam lòng mà gào thét:

- Lão đại, Hổ ca đi trước một bước vậy...

Mà lúc hắn còn chưa nói xong câu thì đột nhiên, từ phía sau lưng truyền đến một giọng nói quen thuộc:

- Ai dám giết huynh đệ của ta...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free