Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2524:

Cửu Long trì đã im hơi lặng tiếng hơn vạn năm, bỗng nhiên lại một lần nữa xuất thế.

Dưới cái nhìn chăm chú của mấy nghìn tu sĩ, dưới ánh trăng mờ ảo, sơn cốc tràn ngập sát cơ, khí thế hừng hực. Một đám xác không hổn, vây quanh một người sống tử chiến đến cùng. Mà Cửu Huyền bị bao vây chính giữa đang ra sức hạ đòn sát thủ, mong muốn có thể đột phá được vòng vây. Mà đám Thiên sát khôi lỗi bao vây chung quanh ông ta thì lại dứt khoát tự bạo thân mình, lớp sau thay thế lớp trước.

Sau khi Lăng Đạo và Thanh Diệp đánh lén đả thương Lâm Nhất, thì một mực bị Lão Long và Hổ Đầu quấn chân. Hai vị cao nhân thừa cơ đáp xuống, hiển nhiên là muốn đẩy cả ba huynh đệ nhà hắn vào chỗ chết, cho thống khoái!

Ở trên không trung cách đó chừng ngàn dặm, tu sĩ hai phương đã đình chỉ giằng co, đứng tụ tập lại một chỗ.

Trần Luyện Tử thấy sư phụ mình bị vây khốn, thân là đệ tử, gã không khỏi không lo lắng. Mà không nhận được phân phó, gã cũng không dám tự tiện chủ trương. Mà hai vị Ma Tôn kia đang tập trung đối phó với Lâm Nhất, lúc này dẫn người tiến lên chỉ sợ sẽ càng làm chuyện thêm phức tạp, không bằng tiếp tục quan sát thêm một lúc rồi quyết định.

Huynh đệ Mã Minh Tử, Mã Ninh Tử cùng với mấy vị cao thủ khác, bao gồm cả mấy người Xuân Đạo cũng do dự không thể quyết. Nếu như nói lúc trước, bọn hắn phải dè dặt, kiêng kỵ nhiều điều thì tình hình trước mắt càng khó nhúng tay hơn nữa. Tuy Cửu Huyền cường đại, nhưng ít nhất là có thể lời qua tiếng lại vài câu. Mà Lăng Đạo và Thanh Diệp lại quá mức hung hăng, căn bản là không thể trêu chọc được.

- Huynh trưởng, Lâm đạo hữu nguy rồi...

- Còn có thể thế nào? Nơi này, có ai là đối thủ của hai vị Ma Tôn kia? Nếu không thì chắc chắn sẽ có rất nhiều tai họa...

- Ta và ngươi đã ẩn nhẫn nhiều năm, chẳng lẽ lại đến đây đều đổ hết xuống sông xuống bể...

- Lúc này cần phải nhẫn nhịn, mọi việc tùy duyên...

- Ài...

Mã Ninh Tử nhỏ giọng khuyên ngăn, còn Mã Minh Tử đứng bên cạnh thì hoàn toàn bất động. Y bất đắc dĩ thở dài một hơi, kế đó thì sắc mặt lập tức quýnh lên, thất thanh thốt lên:

- Huynh trưởng, hãy nhìn đi...

Hai vị Ma Tôn kia đã vọt đến sơn cốc, mà Lão Long và Hổ Đầu thì vẫn tiếp tục thấy chết không sợ, ương ngạnh nghênh đón. Mắt thấy thắng bại đã rõ ràng, huynh đệ Long Hổ chiến bại, thế tất sẽ bị tàn sát. Mà Lâm Nhất, vẫn luôn nằm đờ đẫn, bất động trên mặt đất, vào đúng lúc này lại đột nhiên lạnh lùng lên tiếng...

Trận chiến hôm nay, dị biến nối tiếp nhau xảy ra, khiến cho lòng người phập phồng kích động.

Đám người Mã Minh Tử và Mã Ninh Tử nín hơi ngưng thần, rồi lại trố mắt ngạc nhiên...

....

Vào đúng lúc không thể tiếp tục trì hoãn thì Lâm Nhất lại đột nhiên như tia chớp, lướt qua hai vị huynh đệ kia. Mà Lăng Đạo và Thanh Diệp thì đã gần trong gang tấc, sát khí bức người. Hắn đưa tay triệu tế Kim Long kiếm sau đó bổ ngang ra, hai bên khí thế hung hăng, đụng vào nhau.

Hào quang lóng lánh, nổ vang từng trận.

Lăng Đạo và Thanh Diệp đang mãnh liệt lao xuống, đột nhiên bị bức bách, phải đình chỉ thế công.

Lâm Nhất là người đầu tiên ầm ầm ngã xuống, kế đó Lão Long và Hổ Đầu cũng lần lượt nện xuống đất. Mà hắn lưng còn chưa chạm đất thì trong nháy mắt đã lại bật ngược lên, bởi vì dùng sức quá nhiều mà thoáng lảo đảo, hổn hển chửi thề vài câu, lúc này mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.

Lão Long và Hổ Đầu thấy Lâm Nhất đột nhiên dũng mãnh phi thường thì phấn khởi vô cùng, liền vội vàng giãy giụa bò lên khỏi mặt đất, rồi cả hai lại sững sờ cực độ.

Áo quần trên thân Lâm Nhất rách tươm, loang lổ vết máu, khí tức trên thân cũng rất lộn xộn, tu vi như có như không, đặc biệt là kim kiếm trong tay càng đang khẽ run rẩy, hào quang phun ra nuốt vào, rất mờ ảo.

Có thể nhận ra, đây là hắn vì muốn cứu hai huynh đệ bọn họ nên mới cưỡng ép đánh ra một chiêu này.

Lão Long loạng choạng lê đến trước mặt Lâm Nhất, ân cần nói:

- Lão đại...

Hổ Đầu di chuyển rất khó khăn, nhưng uy thế cũng không hề giảm, nói:

- Lão đại! Ngươi hãy lùi lại phí sau đi, ở đây có Hổ ca rồi...

Nghe tiếng, Lâm Nhất liền nhìn về phía hai huynh đệ của mình.

Trước ngực Lão Long hiện ra một vết thương dài hơn ba thước do trường kiếm gây ra, vết thương sâu đến mức có thể thấy được xương, may mà cũng không tổn thương đến tạng phủ, nên tính mạng mới được giũ đến tận bây giờ. Bởi vậy, có thể thấy được lão đã liều giết thê thảm đến độ nào. Trên chân trái của Hổ Đầu, máu vẫn đang rơi, tình trạng còn chật vật hơn...

Trong đôi mắt Lâm Nhất hiện lên từng tia máu nhàn nhạt, ấn ký giữa mi tâm thoáng lóe lên. Đôi mắt hắn không nén được sự thương cảm, đồng thời lại có chút vui mừng. Hắn cũng không mở miệng, chỉ nghiêng đầu dò xét.

Ở giữa không trung cách đó mấy trăm trượng, hai vị Ma Tôn cũng đang cúi đầu quan sát, dáng vẻ rất hoài nghi.

Vết thương trên vai Lâm Nhất đã liền lại, âm sát lực lượng do Mỹ nhân thứ gây ra đã hoàn toàn bị thanh trừ, không còn lại chút gì. Mới vừa rồi, một kiếm kia của hắn đánh ra quá nhanh, mà uy lực thì lại không thể lường được, vậy mà trong lúc nghìn cân treo sợi tóc có thể ngăn cản được một kích đoạt mệnh, quả thật khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi. “Chẳng lẽ bởi vì tiểu tử kia đã nuốt huyết sát... Mà tại sao tu vi của hắn lại rất lộn xộn, lung lay sắp đổ?

Thanh Diệp cảm thấy rất khó hiểu, chợt mở miệng nói:

- Sư huynh...

Lăng Đạo thoáng trầm mặc, một lúc sau mới lạnh lùng nói:

- Tu vi cảnh giới không tốt cũng dám mạnh mẽ nuốt huyết sát, có thể không bạo chết đã là may mắn rồi. Bản tôn nhìn xem Lâm Nhất ngươi có thể chống đỡ đến lúc nào...

Ông ấy áo vung lên, kiếm quang xoay tròn quanh thân gã lập tức biến mất. Trong lòng bàn tay tràn ngập ma khá, theo pháp lực tuôn ra hóa thành cây ma thương màu đen dài hơn ba thước.

Thanh Diệp chợt nói:

- Thì ra là thế, ha ha...

Y bật cười, giọng điệu mang theo mấy phần thương cảm, nói tiếp:

- Lâm đạo hữu, lúc chia xa, bản tôn không ngại chỉ điểm cho ngươi vài câu. Huyết sát kia giống như một liều thuốc mạnh, tuy có hiệu của tăng lên tu vi nhanh chóng, nhưng nếu như đánh mất căn cơ cảnh giới, thế tất phải gieo gió gặt bão...

Lời nói này quả nhiên là hiểu rộng biết nhiều! Tu vi của tu sĩ có sự phân chia về cảnh giới và pháp lực, cả hai hỗ trợ cho nhau, một thứ cũng không thể thiếu được. Cảnh giới thì giống như một bình rượu, còn pháp lực thì giống như rượu ngon tron ghũ. Kích thước của vò rượu sẽ quyết định lượng rượu trong vò là bao nhiêu. Nếu như phương pháp trái ngược, thì hũ rượu sẽ bị phá, hoặc sẽ tràn ra ngoài, kết cục cuối cùng ra sao, có thể nghĩ.

Lăng Đạo điểm nhẹ một cái, ma thương lăng không treo lên, sát khí cuồn cuộn như khói đen tràn ngập khắp bầu trời đêm. Gã từ trên cao nhìn xuống, nói:

- Lâm Nhất! Ngươi không phải đã tu thành Thiên Ma cửu ấn sao, sao không cùng bản tôn chiến một trận...

Lâm Nhất hờ hững nhìn hai dáng người giữa bầu trời. Hắn thu hồi Kim Long kiếm, nhấc chân lăng không đạp đi. Khi chân vừa rời khỏi mặt đất, thì giữa mi tâm hắn chợt lóe lên một tia sáng rồi nhanh chóng biến mất. Cùng lúc đó, tu vi như có như không của hắn đột nhiên phô bày ra uy thế động thiên trung kỳ viên mãn. Hắn thôi, không thi triển ấn pháp nữa, mà đưa tay chạm nhẹ vào mi tâm, dáng vẻ có chút mờ mịt. Không biết tại sao, long tu đột nhiên biến mất, ngay cả ấn ký cũng đã giảm đi ba phần...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free